Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 128: Giúp Đơn Triết Hạo tắt lửa




Cảm nhận được sự biến hóa của anh. Khiến Giản Nhụy Ái như đang ở trong mộng tỉnh lại. Vội vàng đẩy Đơn Triết Hạo ra. Ngoài miệng khẽ ửng hồng ."Hạo. Chúng ta không thể."

"Anh biết rõ. Nhưng anh không nhịn được. Em biết anh đã thật lâu không có đụng. . . . . . Đàn ông cố nhịn sẽ tổn thọ. Chẳng lẽ em muốn nhìn. . . . . ."

Còn không chờ Đơn Triết Hạo nói xong, Giản Nhụy Ái đã che môi anh lại. Thật không biết đàn ông các anh nghĩ như thế nào. Ngay cả lời như thế anh cũng nói ra."Em không cho anh nói như vậy."

"Vậy làm sao bây giờ." Đơn Triết Hạo không hề kiêng dè hạ tầm mắt nhìn em trai Đơn Triết Hạo của mình. Có lẽ do cấm dục quá lâu, bây giờ chạm vào Giản Nhụy Ái. Toàn thân liền nổi lên biến hóa .

Cảm giác cổ họng khô nóng. Giống như đem chính mình thiêu đốt.

"Hạo." Giấc ngủ ngon của Giản Nhụy Ái bị Đơn Triết Hạo đánh vỡ. Ánh mắt cô vô tội nhìn. Tầm mắt không bị khống chế chuyển qua bộ vị của anh. Ngượng ngùng nghiêng đầu."Không nên ồn ào. Nhanh đi tắm rồi ngủ."

"Không muốn. Nhụy Nhi của chúng ta thực tế như vậy. Để ông xã chịu tội. Anh phải làm như thế nào. . . . . ."

"Được rồi. Em giúp anh." Giản Nhụy Ái không thể nói lại được Đơn Triết Hạo. Cô phát hiện ở cùng Đơn Triết Hạo đã lâu. Anh càng ngày càng giống như đứa bé. Hoặc là tính tình Đơn Triết Hạo đã vốn là một đứa bé.

Chính cô đã xem lén một ít phim người lớn khi Đơn Triết Hạo không có ở đây. Như vậy cô cũng sẽ có một chút kinh nghiệm. Xem ra hôm nay cũng có tác dụng . Bất quá, Giản Nhụy Ái cảm thấy mình không có tiền đồ, tay cũng khẽ run .

Đơn Triết Hạo không ngăn cản cô. Nhìn dáng vẻ khẩn trương của Giản Nhụy Ái. Liền nói: "Nhanh lên một chút ."

"Anh không cần thúc giục. Em sẽ khẩn trương." Giản Nhụy Ái đỏ mặt nói. Phim người lớn là nhìn, nhưng đến khi làm mới thấy hơn kém nhau một trời một vực.

Khi cô cho là mình sắp không thể hô hấp được nữa. Rốt cuộc cũng thành công cởi xuống quần của Đơn Triết Hạo. Tiểu Đơn Triết Hạo không thể chờ đợi được hung hăng dựng đứng lên . Trong lòng Giản Nhụy Ái lộp bộp giật mình. Trong nháy mắt, cả khuôn mặt liền đỏ bừng

Nhìn Đơn Triết Hạo hoàn toàn nghiêm túc. Giống như đây là chuyện rất bình thường. Cô sắp cảm thấy mặt của Đơn Triết Hạo không có da.

Thật ra thì, chuyện này cũng là để bù đắp. Đơn Triết Hạo cũng chẳng tốt hơn là bao. Nhìn sắc mặt đỏ bừng của Giản Nhụy Ái, anh cảm giác như mình đã nhịn tới cực điểm, sắp sửa bùng nổ.

"Thật thần kỳ, nó trở nên lớn hơn rồi." Mặt Giản Nhụy Ái đỏ hồng. Nói ra lời nói kinh người.

Giản Nhụy Ái đơn thuần như vậy, Khiến Đơn Triết Hạo không chút phòng bị liền bật cười lớn ."Chúng ta đều làm nhiều lần như vậy, chẳng lẽ em còn không rõ ràng sao."

"Mỗi lần đều là anh làm. Em lại không nhìn thấy rõ ràng. . . . . ." Giản Nhụy Ái phản bác lại. Cư nhiên cô và anh lại thảo luận vấn đề như thế. Xem ra cô ở lâu cùng với Đơn Triết Hạo. Da mặt đã được tôi luyện dày giống như Trường Thành. Có thể ngay cả đạn cũng không xuyên qua được .

"Vật nhỏ, có phải là em đang nhắc nhở anh. Về sau khi làm chuyện đó, phải phân công hợp tác sao?" Đơn Triết Hạo ngắt cánh mũi của cô, cố ý trêu đùa nói.

"Mới không có, anh còn nói nữa, em liền không để ý đến anh." Giản Nhụy Ái bĩu môi muốn rời đi. Đơn Triết Hạo liền kéo cổ tay cô lại.

Đơn Triết Hạo nhìn dáng vẻ đáng yêu của Giản Nhụy Ái, lời nói lúc nãy lại xẹt qua đầu anh. Đem cô nhẹ nhàng ôm vào trong ngực, trong lòng thấp thỏm bất an. Có lẽ Đơn Triết Hạo bá đạo tự tin, nhưng đối với người con gái ở trong ngự, anh không hề có chút tự tin nào mà chỉ có sợ thôi.

Trong con mắt thâm tình của anh hiện lên vẻ bất an."Nhụy Nhi, chúng ta kết hôn đi. Cuối tuần lập tức kết hôn, anh không thể đợi được nữa."

"Tuần sau." Trong lòng Giản Nhụy Ái nghi hoặc, còn tưởng rằng mình nghe nhầm. Thời gian có phải quá gấp rút hay không. Đơn Triết Hạo tại sao muốn gấp như vậy."Nhưng là, sẽ không quá vội chứ."

"Không vội. Anh hận không thể cưới em làm vợ ngay ngày mai. Anh muốn vĩnh viễn cùng em ở đây." Đơn Triết Hạo khẩn trương nhìn Giản Nhụy Ái. Đúng vậy. Anh nghĩ phải đem Giản Nhụy Ái cột vào bên cạnh mình sớm một chút. Có lẽ, chờ đến khi chuyện kia bị bại lộ, Giản Nhụy Ái sẽ suy nghĩ đến đứa con của bọn họ mà không rời khỏi anh.

Vì có thể cùng Giản Nhụy Ái trường trường cửu cửu. Dù bắt anh làm cái gì anh cũng nguyện ý. Ánh mắt Đơn Triết Hạo tràn đầy kiên định.

"Nhưng. . . . . ." Giản Nhụy Ái có cảm giác mê mang.

"Không nhưng nhị gì hết, chẳng lẽ em không muốn gả cho anh sao." Đơn Triết Hạo vuốt ve gương mặt trắng nõn của cô. Ánh mắt nhu tình như nước. Hai mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng hào quang hấp dẫn.

Giản Nhụy Ái cho là Đơn Triết Hạo hiểu nhầm ý của mình, vội vàng lắc đầu. Cô không muốn làm cho Đơn Triết Hạo hiểu lầm."Không có, em nguyện ý gả cho anh."

"Tiểu Nhụy, không cần khẩn trương như vậy,chỉ đùa em thôi." Đơn Triết Hạo cưng chiều ngắt một bên má của cô. Cảm giác gương mặt cô giống như có nhiều thịt hơn trước. Xem ra mang thai thật sự có thể giúp cho thân thể khỏe mạnh hơn.

"Đơn Triết Hạo." Giản Nhụy Ái thẹn quá thành giận nắm quả đấm, một cái lại một cái liên tiếp đánh vào lồng ngực Đơn Triết Hạo. Trên mặt ngượng ngùng ửng hồng .

Cô xấu hổ cúi đầu, phát hiện thời điểm bọn họ nói chuyện, Đơn Triết Hạo cũng thủy chung không đem quần kéo lên. Cái tên sắc lang này. Sắc mặt Giản Nhụy Ái cũng đều muốn nhỏ máu rồi, ngay lập tức lườm anh một cái .

"Tiểu Nhụy. Không cần xấu hổ, chúng mình cũng sắp trở thành vợ chồng. Đến lúc đó thân thể của anh sẽ là thân thể của em, thân thể của em cũng là thân thể của anh." Đơn Triết Hạo nhướng mày mỉm cười nói.

"Cái gì. Không biết xấu hỏ." Giản Nhụy Ái ngượng ngùng nói, nhưng trên mặt lộ rõ nụ cười hạnh phúc.

Cô rúc vào trong ngực Đơn Triết Hạo. Cố ý đem cái mông dịch ra. Sợ đụng phải nó, bất quá lúc bọn họ ôm nhau. Nó vẫn cách ở giữa, cô cảm thấy rất khó chịu. Đơn Triết Hạo tại sao lại không đem nó thu hồi lại .

"Anh muốn em là tốt rồi, còn thẹn thùng làm gì." Vẻ mặt Đơn Triết Hạo trở nên nghiêm túc."Nhụy Nhi, ngày mai chúng ta đi chọn áo cưới nhé."

"Được. Tất cả nghe theo sự sắp xếp của anh. Em muốn mặc áo cưới đẹp nhất, làm cô dâu xinh đẹp nhất thế giới, cám ơn anh đã cho em cơ hội." Cô tựa vào lồng ngực Đơn Triết Hạo, khẽ nói.

Đơn Triết Hạo nghe thấy lời cô nói, trong lòng cảm thấy ấm áp. Anh nghĩ đến dáng vẻ Giản Nhụy Ái mặc váy cưới đứng trước mặt mình. Cảm giác các tế bào toàn thân đều tăng vọt.

"Có thể, chúng mình đều muốn cưới. Em xem có phải nên. . . . . ." Đơn Triết Hạo mập mờ nói ở bên tai Giản Nhụy Ái. Không nhịn được thổi hơi nóng .

Ngoài miệng nâng lên nụ cười thích thú. Anh đã nhìn thấy sắc mặt Giản Nhụy Ái lập tức hồng trở lại.

"A." Giản Nhụy Ái cho là Đơn Triết Hạo đã quên chuyện này, không nghĩ đến anh vẫn còn nhớ rõ. Nếu đã không chạy thoát, thì cũng chỉ có thể nhận mệnh. Nhìn cái to lớn kia, cô khó khăn nuốt một ngụm nước bọt.

Hung hăng nhắm mắt lại. Tay cầm nó nóng rực. Cái loại nhiệt độ nóng bỏng đó, giống như có một cổ ma lực xông vào trong lòng cô., khiến cho lòng cô cũng không nhịn được mà run rẩy.

Có lẽ là cô xoa bóp phù hợp, hoặc là Đơn Triết Hạo nhịn được quá lâu. Trong nháy mắt nhìn thấy vẻ mặt anh trầm xuống, cả người giống như tiến vào trong mây. Cảm giác thoải mái làm cho anh hài lòng thở thật sâu .

Thở như vậy càng làm cho Giản Nhụy Ái thêm ngượng ngùng. Xấu hổ muốn tìm một kẽ hở dưới đất mà chui vào. Bàn tay không tự giác muốn rụt về, lại bị Đơn Triết Hạo nắm cổ tay lại, đặt trở về chỗ cũ.

Tay của cô cũng chỉ có thể chấp nhận nắm nó, nhẹ nhàng vuốt ve. Giống như là vuốt ve đứa bé. Cứ tỉ mỉ như vậy, cẩn thận, rất sợ làm đau nó. Cô ngay cả thở mạnh cũng không dám.