Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 137: Nồi lẩu cay, nụ hôn nóng bỏng




Thực sự là quá bất đắc dĩ rồi, anh vội vàng cầm cốc nước đá bên cạnh lên liều mạng uống..., không biết từ lúc nào, nước mắt đã rơi đầy mặt .

Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo liều mạng như vậy, buồn cười lại không dám cười, vội vàng cầm khăn giấy đưa cho anh "Anh lau đi!"

Hôm nay nhìn thấy Đơn Triết Hạo khác biệt hoàn toàn với sự tự phụ cao quý lúc trước, giống như đã biến thành người khác, không cách nào tưởng tượng nổi Đơn Triết Hạo lại ngồi ở quán nhỏ này tùy tiện ăn lẩu cay, dáng vẻ khổ sở vì ăn đồ cay của anh khiến cô cảm động, ít nhất Đơn Triết Hạo sẽ đi cùng cô đến nơi mà cô thích ăn, chứ không phải chỉ theo ý của anh "Hạo, đừng ăn nữa."

"Không sao, anh có thể ăn tiếp" Đơn Triết Hạo biết mình đã lấy được quan tâm của Giản Nhụy Ái, anh nhất định phải hòa nhập vào cuộc sống của cô, thích ứng với quy luật trong cuộc sống của cô "Em nhanh ăn đi."

Có người nói Đơn Triết Hạo quá cưng chiều Giản Nhụy Ái, như vậy sẽ dung túng cho Giản Nhụy Ái hống hách, nhưng anh lại không cách nào để cự tuyệt bất kì yêu cầu gì của Giản Nhụy Ái, ngược lại anh cũng thích sự phách lối của cô.

Giản Nhụy Ái không yên lòng nhìn Đơn Triết Hạo, cúi đầu ăn thức ăn, len lén liếc nhìn nước mắt của Triết Hạo nhỏ ra khỏi hốc mắt, lỗ mũi cũng đỏ bừng, giống hệt với dáng vẻ của con tôm.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, vùi đầu ăn, trong mắt lóe lên tia sáng giống hệt như ánh sáng của những ngôi sao "Hạo, ngày mai đi thăm cha mẹ cùng em, được không?"

Đúng vậy! Cô đã lâu không gặp bọn họ, Giản Nhụy Ái muốn đến để nói xin lỗi với cha mẹ, thỉnh cầu cha mẹ cho cô một tháng, chờ một tháng qua đi, cô sẽ để cho mọi chuyện trở lại nguyên như cũ.

"Khụ khụ. . . . . ." Đơn Triết Hạo hiển nhiên bị đề nghị đột ngột của Giản Nhụy Ái dọa sợ, không hề chuẩn bị mà bị sặc, cầm cốc nước bên cạnh, uống ‘ ừng ực ừng ực ’ .

Giản Nhụy Ái nhìn Đơn Triết Hạo gắng gượng như vậy, vừa lo lắng vừa sợ "Hạo, anh không sao chứ?" Cô đau lòng nhìn Đơn Triết Hạo, đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Đan Thị, lại cam tâm tình nguyện vì cô mà bị sặc cay thành ra như vậy, trong lòng cô đầy áy náy, sớm biết thế đã không đề nghị tới ăn lẩu cay.

"Anh. . . . . . Anh không sao ." Đơn Triết Hạo cầm khăn giấy lên lau miệng, không ngờ cay cũng có cảnh giới như thế, nhưng sau khi ăn cay xong, cả người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Thật sự không có việc gì chứ?" Giản Nhụy Ái lo lắng nhìn Đơn Triết Hạo .

"Không có chuyện gì, em bảo ngày mai sao? Được, vậy ngày mai chúng ta sẽ đi về nhà em." Đơn Triết Hạo thong dong đồng ý, cười gian nhìn đôi môi mềm mại của cô có dính một chút thức ăn nho nhỏ, nhìn cực kỳ mê người.

Anh kéo cái ghế đến bên cạnh cô, ánh mắt tràn đầy dục vọng.

Đơn Triết Hạo muốn nếm thử một chút đôi môi mang hương vị ngọt ngào giống như đang mời gọi anh, làm cho anh hận không thể lập tức đè cô ở phía dưới thân mình, hung hăng muốn cô.

Giản Nhụy Ái hung dữ nhìn Đơn Triết Hạo đang chậm rãi tiến đến gần mình, cô hiểu được ngọn lửa mãnh liệt tỏa ra từ trong mắt anh "Hạo, anh muốn làm gì? Không nên như vậy, ở đây rất nhiều người."

"Anh hôn vợ mình, ai dám có ý kiến?" Đơn Triết Hạo kéo tay Giản Nhụy Ái đang muốn bỏ trốn, nhìn hai mắt trong suốt của cô, cặp mắt kia giống như có ma lực đang quyến rũ anh. Giản Nhụy Ái chính là yêu tinh xinh đẹp chuyên đi quyến rũ nguời khác.

Bàn tay anh nâng cái gáy của cô lên, khống chế không để cho cô nhúc nhích, đôi môi không thể chờ đợi liền áp chặt lên nơi mềm mại kia, đầu lưỡi cẩn thận thăm dò khiến cả người Giản Nhụy Ái khẽ run lên.

Đơn Triết Hạo từ từ cạy cánh môi của Giản Nhụy Ái ra, nhanh chóng tiến vào, cùng với đầu lưỡi của cô dây dưa , từ từ chiếm lĩnh khoang miệng cô, say sưa thăm dò .

Hỉnh ảnh hai người ầm ĩ, rồi hôn quên mình như thế, đã trở thành tiêu điểm của cả quán.

Trong khi Đơn Triết Hạo không muốn buông Giản Nhụy Ái ra, cô phát hiện có rất nhiều ánh mắt như đang xem kịch vui nhìn chằm chằm vào bọn họ, gương mặt nhanh chóng đỏ bừng, xấu hổ đẩy Đơn Triết Hạo ra, cầm túi bỏ chạy ra ngoài.

"Tiểu Nhụy?" Đơn Triết Hạo ném năm tờ tiền lớn lên mặt bàn, rồi vội vàng đuổi theo.

Mọi người trợn tròn mắt nhìn năm tờ tiền đó, cũng đoán biết thân phận sẽ không tầm thường.

"Tiểu Nhụy, Tiểu Nhụy. . . . . ." Đơn Triết Hạo lo lắng bắt lấy Giản Nhụy Ái nhưng cô lại vùng vẫy lại tránh né ra, nếu biết cô sẽ tức giận, anh cũng sẽ không dám lớn mật hôn cô ở nơi đông người như vậy.

Vẻ mặt anh đau khổ nhìn Giản Nhụy Ái, bàn tay nắm thật chặt lấy tay cô "Tiểu Nhụy, đừng giận anh, nếu như cảm thấy nụ hôn của anh là sai, nếu em muốn trút giận, cứ đánh anh là được rồi."

Đơn Triết Hạo cầm tay của cô đánh lên người mình.

Giản Nhụy Ái rút tay mình về, thật ra thì cô cũng không tức giận, nhưng cô thực sự cảm thấy rất xấu hổ khi hôn môi ngay trước mặt nhiều người như vậy.

Thấy cô vẫn không nói gì. ‘ Bốp ’ Đơn Triết Hạo tự cho mình một cái tát. Một tát này đã đánh vào lòng Giản Nhụy Ái, cô đau lòng đưa tay sờ gương mặt của anh "Anh điên rồi, làm sao lại tự đánh mình?"

Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái vội vàng như thế thì lại đau lòng kéo cô ôm vào trong ngực "Tiểu Nhụy, về sau ở bất cứ lúc nào cũng đừng giận anh, khi em tức giận anh liền cảm thấy rất loạn, anh không biết mình phải làm sao cho đúng? Cho nên không cần tức giận, được không?"

"Ừm!" Giản Nhụy Ái khéo léo gật đầu, cô hoàn toàn đã bị lời ngon tiếng ngọt của Đơn Triết Hạo thu phục.

Hôm sau, Đơn Triết Hạo lái xe đưa cô về quê, thật ra thì cô cũng nhớ nụ cười của Tiểu Cảnh và Nụ Nụ, cũng không biết mấy tháng không gặp, bọn chúng đã lớn hơn chút nào hay chưa? .

Nghĩa trang, tối hôm qua mưa xối xả như trút nước, sáng sớm trong gió nhẹ còn mang theo chút lạnh lẽo, Giản Nhụy Ái đang mang thai, thân thể khẽ run run.

Đơn Triết Hạo cởi áo khoác của mình khoác lên người Giản Nhụy Ái "Tiểu Nhụy, không cần nán lại quá lâu, anh qua bên kia chờ em, nói chuyện với cha mẹ em xong, nhớ gọi anh."

Anh rất săn sóc để cho Giản Nhụy Ái có không gian riêng, Đơn Triết Hạo biết Giản Nhụy Ái có rất nhiều lời muốn nói cùng cha mẹ cô.

Giản Nhụy Ái không thể tưởng tượng nổi nhìn phần mộ của cha mẹ được chăm sóc sạch sẽ như thế. Trong nhà không có người thân nên sẽ không có người đến quét dọn thường xuyên nhưng không hiểu tại sao lại sạch sẽ như vậy.

"Ừm!" Giản Nhụy Ái gật đầu một cái, nhìn bóng lưng của Đơn Triết Hạo, xoay người đi về phía mộ của cha mẹ, vô cùng thân thiết ôm bia mộ có khắc tên cha mẹ và hình của cha mẹ lúc còn trẻ, mẹ xinh đẹp như vậy, mà ba cũng rất anh tuấn.

"Cha mẹ, thật xin lỗi, đã lâu như vậy mà con không tới thăm hai người, Tiểu Ái rất nhớ cha mẹ. . . . . ." Giọng nói đã mơ hồ không rõ, chỉ còn tiếng khóc đau lòng.

Giản Nhụy Ái rưng rưng nhìn di ảnh của bọn họ "Cha mẹ, rốt cuộc con cũng biết được người hại chết cha mẹ là ai? Nhưng làm sao bây giờ, con lại yêu anh ấy, sinh con dưỡng cái cho anh ấy, hai người ở dưới cửu tuyền có mắng con bất hiếu hay không?"

Cô tham lam chỉ muốn một tháng, về sau cũng sẽ không làm chuyện khiến cha mẹ phải đau lòng nữa. Cô sẽ phải rời xa anh dù trong lòng đau đớn vô cùng. Gương mặt quật cường lã chã rơi lệ, trong lòng cô giãy giụa và tự trách trộn lẫn với nhau liên tiếp hành hạ cô đau đến không muốn sống.