Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1303: Lần nữa dò xét




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

---

"Vào!"

Trên mặt Diệp Oản Oản khôi phục vẻ thanh lãnh.

Bắc Đẩu đi theo sau lưng Thất Tinh, cùng đi vào.

"Phong tỷ, tài liệu tỷ đã phê xong chưa?" Bắc Đẩu đi tới bên người Diệp Oản Oản, mở miệng hỏi.

"Có lời cứ nói!" Diệp Oản Oản mặt đầy vẻ không kiên nhẫn.

"Phong tỷ, từ khi nào tỷ lại chăm chỉ như vậy rồi, chi bằng thư giãn một chút đi! Tỷ lần này đi ra ngoài lâu như vậy, khẳng định học được rất nhiều nhiều kiểu mới đi! Biến một cái cho tụi đệ được mở mang tầm mắt nào, có được hay không?" Bắc Đẩu hưng phấn xoa xoa tay mở miệng nói.

Diệp Oản Oản cau mày, biến một cái? Biến cái gì? Biến thân sao?

"A, ảo thuật của Phong tỷ, không thể kém hơn so với mấy vị ảo thuật gia từ bên ngoài đi đến Độc Lập Châu kiếm tiền đâu nha!" Thất Tinh cũng mở miệng cười.

Nghe nói như vậy, trong lòng Diệp Oản Oản nhất thời hơi hồi hộp một chút.

Nguyên lai là ảo thuật...

Làm sao đang êm đẹp lại yêu cầu nàng thực hiện mấy trò ảo thuật?

Diệp Oản Oản không ngốc, trong lòng tự nhiên hiểu rõ, Thất Tinh lần này tới, lại là dò xét mình.

"Muốn xem ta làm ảo thuật, cũng không thành vấn đề!" Khóe mắt Diệp Oản Oản đảo quanh bốn phía, rất nhanh, cầm ly nước trên bàn lên, đem nước uống một hơi cạn sạch.

"Nhìn ly nước này xem." Lúc này, Diệp Oản Oản đem ly nước đưa cho Thất Tinh.

Thất Tinh nhận lấy ly nước, quan sát chốc lát: "Thật giống như không có vấn đề gì!"

"Trong ly có thứ gì không?" Diệp Oản Oản hỏi.

"Không có." Thất Tinh nói.

"Có nước nha..." Bắc Đẩu vội mở miệng nói leo.

Nghe được lời này, Diệp Oản Oản liếc mắt nhìn Bắc Đẩu: "Nước không phải mới vừa rồi bị ta uống rồi sao?"

"Ơ, đệ thấy bên trong còn có vài giọt nước nhỏ..." Bắc Đẩu nhìn chằm chằm ly nước trong tay Thất Tinh nói.

Diệp Oản Oản: "..."

Ngươi con mịa nó có tin là lão tử một cái tát đập chết ngươi hay không? Cái tên Bắc Đẩu này chẳng lẽ là bị ngu sao?

"Rồi, cậu đừng để ý đến mấy giọt nước đó!" Diệp Oản Oản thở dài, nói chuyện với Bắc Đẩu, mệt não quá...

"Ồ... Vậy không có gì cả!" Bắc Đẩu gật đầu một cái.

"Được." Diệp Oản Oản từ trong tay Thất Tinh lần nữa đem ly nước cầm vào trong tay, ngay trước mặt của hai người, vén tay áo lên, chợt khẽ nâng hai tay, nói: "Nhìn trong tay của ta, có thứ gì không?"

"Có một chiếc nhẫn!" Bắc Đẩu nói.

Diệp Oản Oản: "..." Ngươi con mịa nó, có não hay không vậy?

Bất đắc dĩ, Diệp Oản Oản tháo chiếc nhẫn xuống.

"Hiện tại không còn!" Bắc Đẩu nói.

"Thấy rõ ràng rồi chứ?!" Diệp Oản Oản mặt đầy nghiêm túc: "Hiện tại, chính là thời khắc chứng kiến kỳ tích..." 

Ngay trước mặt Thất Tinh và Bắc Đẩu, Diệp Oản Oản đem ly nước giơ lên thật cao, hai người thật là một khắc không hề dời đi ánh mắt.

"Cộp!"

Một giây kế tiếp, ly nước bị Diệp Oản Oản hung hăng úp xuống bàn.

"Các cậu nói xem, bên trong có cái gì?" Diệp Oản Oản nói.

"Phong tỷ, tỷ nói đùa sao, thứ này còn có thể có vật gì?" Bắc Đẩu bĩu môi.

"Tôi cảm thấy, hẳn là không có vật gì cả!" Thất Tinh nhàn nhạt nói.

"Tới đi, mở nó ra!" Diệp Oản Oản để cho Thất Tinh tiến lên.

Rất nhanh, Thất Tinh đem ly nước mở ra.

Một giây kế tiếp, Bắc Đẩu mặt đầy vẻ ngạc nhiên, mà trong mắt Thất Tinh chính là thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Phía dưới ly nước, lại có một viên trân châu nhỏ...

Nhìn thấy thần sắc của Thất Tinh, Diệp Oản Oản lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra, Tóc Húi Cua ca cũng thích ảo thuật, hơn nữa đối với ảo thuật có nghiên cứu và thành tựu nhất định. Nếu không, Thất Tinh sẽ không lấy ảo thuật để xò xét chính mình.

Thật may, sở học của chính nàng quá mức tạp nham, kiếp trước, chính mình thường xuyên xem các clip giải thích mánh khóe của ảo thuật. Lâu ngày, ít nhiều gì cũng biết một ít trò ảo thuật.

Mà bởi vì quan hệ trọng sinh, Diệp Oản Oản thậm chí biết được mấy trò ảo thuật của tương lai mấy năm sau, càng thêm quỷ thần khó đoán. Mà mấy thủ đoạn ảo thuật này, hiện tại, ở trên thế giới này, còn chưa được sáng tạo ra.