Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1422: Cái gì cũng chưa hề làm đối với anh ta




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

---

Diệp Oản Oản theo bản năng hướng về Kỷ Tu Nhiễm ở bên cạnh nhìn lại, chỉ thấy Kỷ Tu Nhiễm nghe nói như vậy, ý cười nơi đáy mắt dường như rõ ràng lãnh đạm đi mấy phần.

Coi!! Như!! Ngươi!! Ác!!

Diệp Oản Oản hung hăng hướng về phía người đàn ông đối diện trừng mắt một cái, ngay sau đó vội vàng giải thích cùng với Kỷ Tu Nhiễm: "Cái đó... là hợp tác kinh tế! Lưu lại số điện thoại đơn thuần là vì hợp tác kinh tế! Tôi cái gì cũng không làm! Cái gì cũng chưa hề làm đối với anh ta!"

Làm bậy rồi, cái này không giải thích cũng còn đỡ, vừa giải thích xong sao lại cứ có cảm giác đã sai càng thêm sai.

Vấn đề là, nàng thật sự là cái gì cũng không làm cơ mà, đơn thuần chỉ là vì dò xét mà thôi, vì sao nàng lại phải chột dạ như vậy?

"Hợp tác kinh tế?" Tư Dạ Hàn nhìn thấy bộ dáng khẩn trương giải thích này của cô gái, trong con ngươi thoáng qua vẻ mỉa mai đầy nguy hiểm, sự lạnh giá thấu xương ùn ùn kéo đến. Có một con quái vật nào đó, dường như muốn từ trong lồng giam nổ tung thoát ra ngoài…

Diệp Oản Oản thấy vẻ mặt của Tu La Chủ có vẻ bất thiện, nhất thời cảm thấy tràn đầy nguy cơ.

Xong rồi, xong rồi!! Thân phận của nàng bây giờ là Tóc Húi Cua ca, là vị hôn thê của Kỷ Tu Nhiễm đó! Nếu như nam nhân này nói cái không nên nói, để cho Kỷ Hoàng biết nàng nhân lúc không có ai chạy đi "cấu kết" với Tu La Chủ, nàng bên mặt trận này liền muốn bể tè le tét lét rồi!!

Diệp Oản Oản có cảm giác kiếp sống đóng  vai Tóc Húi Cua ca của nàng đang gặp phải một nguy cơ trước giờ chưa từng có!

Chuyện này thật là... Trộm gà không được còn ném mất nắm gạo!!

Diệp Oản Oản gấp đến độ xoay mòng mòng, cuối cùng bị bức đến kết luận là không có biện pháp nào, chỉ có thể bán thảm, mặt đầy đáng thương mà hướng về người đàn ông đối diện mình với một ánh mắt đầy cầu xin.

Đại ca à! Em sai rồi! Cầu xin anh đừng vạch trần em! Hu hu…

Vào giờ phút này, tâm tình kiềm nén mãnh liệt nơi ngực của chàng trai hầu như đã sắp nổ tung, nhưng mà sau khi nhìn thấy gương mặt nhỏ đáng thương đầy cầu khẩn của cô gái xong, con dã thú đang gào thét trong lồng giam trong nháy mắt như dịu lại…

Ngón tay để ở bên người chàng trai như siết chặt lại mấy phần, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở trên mặt của cô gái, liếc mắt nhìn nàng một cái.

"Vậy liền không tiễn!" Cuối cùng, sau khi nói xong một câu này, chàng trai liền trực tiếp xoay người, hướng về phía chỗ sâu trong trang viên rời khỏi.

Nhìn lấy bóng lưng rời đi của nam nhân, Diệp Oản Oản lúc này mới chợt thở phào nhẹ nhõm...

Rõ ràng là vì muốn buộc anh ta lộ ra sơ hở, làm sao cuối cùng lại thành cuối cùng nàng suýt chút nữa đã bị chôn sống…

Quá ngược rồi!!

Bất quá cũng còn may, tránh thoát được một kiếp.

Ặc... Mặc dù mới vừa rồi lời nói kia của Tu La Chủ thoạt nghe tựa hồ như không có vấn đề gì, nhiều nhất có khả năng chỉ là muốn cho nàng một chút khó chịu, nhưng lại ngược lại khiến cho Diệp Oản Oản càng thêm cảm thấy cổ quái.

Thấy ánh mắt của Diệp Oản Oản vẫn nhìn chằm chằm về phương hướng người đàn ông kia rời đi, Kỷ Tu Nhiễm như có điều gì suy nghĩ, hướng về nàng nhìn một cái, "Tiểu Phong, đi thôi!" 

"Ồ, vâng..." Diệp Oản Oản vội vàng gật đầu, thực sự muốn sớm quay trở về một chút. Nàng phải tranh thủ tìm cách lăn lộn vào Tư thị cổ tộc.

...

Sau lưng cách đó không xa, chàng trai mắt thấy cô gái leo lên xe của Kỷ Tu Nhiễm, nhìn thấy chiếc xe kia rất nhanh liền biến mất ở trong tầm mắt, sắc mặt là nét âm trầm xưa nay chưa từng có.

Sau một hồi gió thổi mây bay, phong ba bão tố trôi qua, Lâm Khuyết từ phía sau bụi cây xem trộm toàn bộ quá trình ló cái đầu ra, khiếp đảm mở miệng nói, "Ho khan, cái đó... Cửu... Cửu ca... Anh không sao chứ?"

Trong nháy mắt ngay khi Lâm Khuyết vừa dứt tiếng, khóe miệng chàng trai đột nhiên tràn ra một vệt máu tươi, càng làm thêm nổi bật sắc mặt âm trầm lạnh lẽo đến kinh người…

"Cửu ca!!!"

Lâm Khuyết quả thật là sợ đến hồn phi phách tán, chuyện này... chuyện này... chuyện này là tức đến hộc máu thật sao?

Được rồi! Xem ra đây là... Thực sự không có khả năng là không sao…

Giờ phút này, trong trang viên, Lâm Khuyết đứng ở bên cạnh Tư Dạ Hàn, nhìn ánh mắt làm cho người ta phát rét của anh, không nhịn được rùng mình một cái.