Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1449: Chiến trường không cha con




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

---

Thấy hai người này muốn rời đi, Diệp Oản Oản trong nháy mắt chặn lại đường đi của Thần Hư đạo nhân và Ngoại Quốc Dời Gạch. Nàng tốn tiền thuê tới, chuyện vẫn còn chưa làm xong liền muốn chạy?

"Chạy đi đâu!" Diệp Oản Oản nhìn chằm chằm Thần Hư đạo nhân cùng Tiểu Điềm Điềm, mở miệng nói. 

"Về nhà ăn cứt." Ngoại Quốc Dời Gạch nói.

Diệp Oản Oản: "..." Vẫn là ngươi mạnh mẽ...

"Đừng quên các anh lần này tới đây làm gì, hai người các anh là tôi dùng vàng ròng bạc trắng từ trong tay tên khốn kiếp Nhiếp Vô Danh kia mướn tới, việc vẫn còn chưa làm liền muốn bỏ đi là sao? Có tin tôi đánh giá chất lượng dịch vụ của hai người 1 sao – Kém hay không!?" Diệp Oản Oản uy hiếp nói.

Nghe được lời đe dọa của Diệp Oản Oản, Thần Hư đạo nhân và Tiểu Điềm Điềm đều sững sờ, chợt hơi biến sắc.

Cái đánh giá “Kém” này cũng không phải là chuyện đùa đâu!! Đội trưởng cũng đã có nói, nếu ai bị khách hàng đánh giá kém chất lượng, đây chính là muốn rơi một lớp da...

Lúc này, Thần Hư đạo nhân nhìn về phía Diệp Oản Oản, vỗ ngực nói: "Hữu Danh lão bản, cô hãy yên tâm, bắt người nhận tiền... À không, nhận tiền của người trừ tai họa cho người. Chúng tôi là lính đánh thuê, tính nguyên tắc rất cao, một khi được thuê, chúng tôi là dân chuyên nghiệp đấy!"

"Đúng đúng đúng, cậu ta nói đúng, chúng tôi là dân chuyên nghiệp đấy!" Tiểu Điềm Điềm phụ họa một tiếng, nhìn về phía Nhất Chi Hoa cùng Băng Sơn Mỹ Nam, mặt đầy hung thần ác sát, lớn tiếng quát: "Núi này là tôi mở, cây này là do tôi trồng, muốn từ đường này đi qua, đem đầu làm lộ phí!"

Băng Sơn Mỹ Nam: "?"

Nhất Chi Hoa: "Ý gì?"

Ngay cả Diệp Oản Oản ở bên cạnh cũng mộng bức đầy mặt. Tiểu Điềm Điềm bị sao vậy, úng não hay sao? Bọn họ là tới bắt trói người, có phải là đi làm thổ phỉ đâu! Trời đất quỷ thần ơi, mau cho Bồ Tát đến cứu tôi đi…

"Ặc..." Sắc mặt Thần Hư đạo nhân có chút lúng túng, hướng về Diệp Oản Oản thấp giọng giải thích nói: "Trước đây tại Hoa quốc, Tiểu Điềm Điềm xem phim cổ trang hơi nhiều... Cho rằng nói như vậy tương đối có khí thế. Cậu ta muốn dùng khí thế áp đảo đối thủ..."

Khóe miệng Diệp Oản Oản hơi rúm lại. Mấy người này làm sao lại còn không đáng tin cậy hơn cả đội lính đánh thuê Tru Tinh vậy trời!! Sớm biết là như vậy, còn không bằng nàng thuê đoàn đội của Tóc Quăn cho rồi…

"Hừ!" Không cho Diệp Oản Oản cơ hội mở miệng, Viên gia chủ hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Diệp Oản Oản: "Nhãi con, nhìn dáng dấp, ngươi là người mướn hai gã sát thủ này đi đối phó với ta... Ngươi dựa vào đạo lý gì?"

Diệp Oản Oản liếc mắt lườm Viên gia chủ một cái: "Túc Quyền Đạo (Taekwondo), Tiệt Quyền Đạo (Jeet Kune Do), Không Thủ Đạo (Karatedo), Nhu Đạo (Judo)…."

Nghe vậy, thần sắc Viên gia chủ nhất thời giận dữ: "Tiểu hỗn đản, ngươi đùa bỡn ta?"

Nói xong, thân hình Viên gia chủ lóe lên, đưa tay về trước định tóm lấy Diệp Oản Oản.

"Cút!" Lúc này, Thần Hư đạo nhân đứng ở bên cạnh Diệp Oản Oản, điểm ngang một cái, chỉ dùng kình lực một ngón tay, đem Viên gia chủ bức lui.

"Dám động tới khách hàng của ta, đã hỏi qua ý kiến ta sao?" Thần Hư đạo nhân cười lạnh một tiếng.

"Ha, một đạo sĩ thối như cậu, người thuê cậu là khách hàng, người thuê tôi cũng không phải là khách hàng sao?" Nhất Chi Hoa đem Viên gia chủ che chở ở sau lưng, chợt chỉ vào Thần Hư đạo nhân mắng.

"Tôi nhổ vào, tên chết bằm nhà cậu, chiến trường không phân biệt cha con, ra chiêu đi!" Thần Hư đạo nhân cười lạnh một tiếng.

"Chiến trường không phân biệt cha con?" Nghe tiếng, Nhất Chi Hoa thần sắc kinh ngạc: "Có ý gì?"

"Óc chó, hắn nói hắn là cha của cậu!" Ngoại Quốc Dời Gạch nói.

Lúc này, Nhất Chi Hoa sắc mặt hơi giận, nhìn về phía Băng Sơn Mỹ Nam ở bên cạnh: "Lão công, đạo sĩ thối nói, hắn là cha của chúng ta! Hạ độc chết hắn!"

Nhưng mà, Băng Sơn Mỹ Nam chỉ ngáp một cái, vô cùng tự nhiên ngồi trên mặt đất, bất quá chỉ trong vòng vài hơi thở, liền từ ngồi biến thành nằm, dường như cùng mặt đất hòa làm một thể, không có bất kỳ giác quan nào.