Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 1730: Giang sơn Diệp ca ca gầy dựng




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

---

Liên tiếp mấy ngày, ban ngày, mấy người phụ trách theo dõi, ban đêm, bốn người lại quay trở lại biệt thự nghỉ ngơi. Nói chung cũng không có vấn đề gì xảy ra.

Về phần Diệp Oản Oản, sau khi thu xếp ổn thỏa cho mẹ nàng, đương nhiên việc tiếp theo là muốn ghé thăm đám người Hàn Thiên Vũ.

Cùng lúc đó, Kinh Giao, tại biệt thự của Hàn Thiên Vũ.

Bên trong đại sảnh, Hàn Thiên Vũ và Lạc Thần hơi lộ ra vẻ mỏi mệt ngồi ở trên ghế sa lon. Giang Yên Nhiên thần sắc u ám đứng ở sát cửa sổ. Cung Húc thì lại đầy lo lắng bất an đi tới đi lui trong căn phòng, một khắc không ngừng.

Phí Dương đang ngồi ở trước bàn nhìn chằm chằm laptop, không thể nhịn được nữa day day mi tâm, nhìn về phía Cung Húc, "Tiểu tổ tông, cậu có thể ngồi yên một chút được không, đừng có lượn vòng vòng trước mặt tôi nữa?"

Vừa dứt lời, Cung Húc liền giống như bị chọc trúng chỗ đau, vò đầu bứt tai, bắt đầu gào thét, "Đệt! Tiểu gia đây sắp sửa bị một đám lưu manh thổ phỉ trói đi bắt quay mấy cảnh xôi thịt giường chiếu rẻ tiền rồi đây, tôi lượn một chút thì đã sao? Tôi hay cả phần nhân quyền được lượn vòng vòng một chút cũng không có hay sao? Hả?"

Phí Dương có chút cạn lời, đẩy mắt kính một cái. Việc hắn ta sắp bị ép đi đóng cảnh lột đồ, lăn giường, và việc hắn cứ lượn tới lượn lui như con choi choi, làm người khác chóng hết cả mặt, thì có liên quan gì đến nhau?

Bất quá, Phí Dương cũng biết tâm tình Cung Húc không tốt, định mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn nhịn được không tranh luận với hắn, "Được được được, cậu cứ thoải mái mà lượn đi! Nếu như lượn tới lượn lui thêm mấy vòng có thể giúp cho cậu đỡ phải cởi vài bộ đồ mà nói..."

Một bên, Tiểu Tình đang giúp Lạc Thần sửa sang lại quần áo, yếu ớt lên tiếng, "So với Húc ca, Thiên Vũ ca và Thần ca còn thảm hại hơn..."

Đông Tử đồng ý gật đầu, "Còn không phải sao! Thiên Vũ ca miễn cưỡng nhường lại vai diễn phim bom tấn Hollywood, lại còn phải đi khắp nơi làm nền cho gã Lăng Thiếu Triết đó của Hoàng Thiên. Thần ca mỗi ngày đều phải đi bồi tiếp cái con ả đại tiểu thư đáng ghét đó! Thần ca, cái con Quỷ Dạ Xoa kia không phải là đã làm gì với anh rồi đấy chứ?"

Sắc mặt của Lạc Thần dường như cứng lại phần nào, sắc mặt âm trầm hờ hững mở miệng nói, "Tôi không sao, không cần phải để ý đến tôi, các cậu hãy cố gắng bảo vệ công ty bên này là được rồi."

Trên mặt của Tiểu Tình tràn đầy căm giận, "Hoàng Thiên Giải Trí ỷ vào đám xã hội đen chống lưng mà hoành hành ngang ngược như vậy, chẳng lẽ không ai có thể quản được chúng hay sao?"

Bên cửa sổ, Giang Yên Nhiên buồn rầu nói, "Bối cảnh của những người đó sâu như vậy, đều là loại cùng hung cực ác, ai mà dám quản?"

Đông Tử lầm bầm lầu bầu nói, "Chi bằng mọi người cùng nhau rời bỏ Chư Thần Thời Đại là được rồi..."

Sau khi Đông Tử nói xong câu đó, Lạc Thần, Cung Húc, Giang Yên Nhiên, và cả Hàn Thiên Vũ mới vừa rồi một mực trầm mặc không hề mở miệng, bốn người cơ hồ đều đồng thanh lên tiếng ——

"Không được!!!"

Bốn người nhìn nhau một cái, lại rơi vào trầm mặc.

Cung Húc hừ một tiếng giận dữ, "Đi gì mà đi!! Chư Thần Thời Đại chính là tâm huyết của Diệp ca ca! Giang sơn mà Diệp ca ca gầy dựng nên cho chúng ta, làm sao có thể chắp tay nhường lại cho người khác? Nếu như chúng ta đi rồi, không thấy phụ lòng Diệp ca ca sao?"

Vẻ u ám trên mặt Giang Yên Nhiên tất cả đều đã biến thành kiên định: "Tóm lại tôi cũng sẽ không đi!"

Lạc Thần cũng tiếp lời, "Tôi muốn ở lại, chờ Diệp ca trở về."

Hàn Thiên Vũ đầy nhu hòa trấn an mọi người, "Tình huống hiện tại cũng không đến mức nghiêm trọng như vậy. Dù sao sức ảnh hưởng của chúng ta vẫn còn, bọn họ cũng không dám làm căng quá mức."

Mặc dù Hàn Thiên Vũ nói như vậy, nhưng sắc mặt của mấy người cũng không hề hòa hoãn chút nào. Trong lòng họ đều biết, cái đám giang hồ kia rất khó giải quyết.

Cung Húc giống như thú cưng bị bỏ rơi, nức nở ủ rũ, đập đầu vào gối, nằm bẹp ở trên bàn trà, "Diệp ca ca... Tôi thật sự nhớ Diệp ca ca!"