Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 2082: Có muốn gặp cha hay không




Biên soạn: Đức Uy - truyenfull.vn

- --

Ngày thứ ba, trụ sở chính A Tu La có một vị khách không mời mà đến.

Khương Viêm tiến vào phòng làm việc, nhìn về phía Tư Dạ Hàn: "Chủ thượng, cái ông thần Nhiếp Vô Danh đó lại tới rồi... Còn mang theo một đám người, giống như là thổ phỉ!! Thấy cái gì đáng tiền liền lấy cái đó, ngay cả những hàng hóa chúng ta mới mua đều đã dọn sạch đi rồi."

Nghe báo cáo này, Tư Dạ Hàn mặt không cảm xúc, đem tài liệu trên bàn khép lại, chậm rãi đứng dậy: "Dẫn ta đi!" 

"Vâng."

Khương Viêm cười lạnh một tiếng. Hắn cũng không tin, chủ thượng đích thân tới, Nhiếp Vô Danh còn có thể càn rỡ như vậy!

Chỉ chốc lát sau, Khương Viêm dẫn theo Tư Dạ Hàn, đi tới kho hàng A Tu La.

Chung quanh kho hàng, thành viên tinh anh A Tu La đã vây kín, nhìn Nhất Chi Hoa và Ngoại Quốc Dời Gạch khiêng hàng hóa trong kho giống như thể đang dọn nhà mình, mặt đầy tức giận.

Chỉ bất quá, mọi người lại không dám ngăn cản. Đám này lại là thủ hạ của cậu ruột thiếu chủ A Tu La bọn họ đấy!

Nhưng... cho dù là cậu ruột, vậy cũng quá đáng rồi đi! Nào có chuyện dọn sạch sẽ đồ trong kho hàng của người khác như vậy?

Cái quỷ gì!

"Các ngươi bỏ xuống cho ta!"

Khương Viêm đứng ở cạnh kho hàng, thấy Nhiếp Vô Danh lại có thể đang gom hàng hóa bọn họ sắp sửa lấy đi giao dịch cùng tổ chức khác, nhất thời giận đến nảy lửa, hét lớn một tiếng.

Nhưng mà, đám người Nhiếp Vô Danh thật giống như căn bản không hề nghe thấy, đắm chìm trong thế giới của mình, tự mình khiêng đồ, cả đám nhìn có vẻ cực kỳ thông thạo.

"Lần này phát tài rồi..."

...

"Chủ thượng, ngài xem bọn họ, đây nào phải là người của Nhiếp gia, đây rõ ràng chính là một đám thổ phỉ!" Khương Viêm giận không chỗ phát tiết.

Đám này, thật con mịa nó so với A Tu La còn đen tối hơn!

Không Sợ Minh so với đoàn đội của Nhiếp Vô Danh này, vậy đơn giản là không đáng chú ý.

Không Sợ Minh cướp hàng hóa, ít nhất còn phải đi cướp. Đoàn đội Nhiếp Vô Danh này lại xem là chuyện đương nhiên, cứ y như là đang chuyển nhà của mình vậy...

Tức nhất là, lại còn trắng trợn chuyển đồ ở ngay trước mặt bọn họ!

"Dừng tay, ở ngay trước mặt Tu La Chủ, cướp kho hàng của chúng ta?"

Giờ phút này, Khương Viêm hướng về đám người Nhiếp Vô Danh chửi vang.

Nghe câu này, Nhiếp Vô Danh bỗng nhiên xoay người lại, nhìn về phía Khương Viêm, mặt không đổi sắc: "Cướp? Ta khuân đồ của em rể ta, có liên quan gì tới các ngươi!"

"Đúng vậy, đội trưởng chúng ta chính là cậu ruột của Đường Đường, Tu La Chủ lại là cha ruột Đường Đường, dời ít đồ thì đã thế nào? Có vấn đề sao!?" Thần Hư Đạo Nhân gật đầu liên tục phụ họa.

"Chủ thượng..."

Khương Viêm nhìn về phía nam nhân bên cạnh.

"Thế nào, có vấn đề sao em rể?" Nhiếp Vô Danh hướng về Tư Dạ Hàn hỏi.

Một tiếng “em rể” này của Nhiếp Vô Danh, lại khiến cho con ngươi Tư Dạ Hàn khẽ nhúc nhích, chậm rãi mở miệng đáp: "Để cho bọn họ dời."

"Hể?"

Khương Viêm mặt đầy mộng bức. Những gì đám người Nhiếp Vô Danh đang dời, chính là hàng hóa họ sắp sửa dùng để giao dịch cùng các thế lực khác...

Chủ thượng lại có thể cứ như vậy, để mặc cho bọn họ mang đi?

"Được rồi em rể, đợi tôi dẫn Đường Đường tới chơi với cậu mấy ngày nhé!" Sau khi Nhiếp Vô Danh ngồi lên xe, hướng về Tư Dạ Hàn vẫy vẫy tay. 

"Hắn thật sẽ dẫn thiếu chủ tới?"

Mặt Khương Viêm đầy vẻ hoài nghi.

Đối với việc này, Tư Dạ Hàn cũng không nhiều lời, xoay người rời đi.

...

Nhiếp gia...

Diệp Oản Oản nhìn Đường Đường, con ngươi khẽ đảo một vòng, nói: "Đường Đường, con có muốn gặp mặt cha con hay không?"

"Cha?"

Đường Đường như có điều suy nghĩ, lập tức đáp: "Cũng được."

Diệp Oản Oản: "..."

Quả nhiên là con ruột Tư Dạ Hàn, tuyệt đối không hề sai!

"Như vậy, con nói với ông bà ngoại là đi học... Ngàn vạn lần chớ có lỡ miệng, biết không?" Diệp Oản Oản dặn đi dặn lại với Đường Đường.

"Vâng.".

"Vậy, mẹ dẫn con đi tìm cha, có được hay không?" Diệp Oản Oản cười nói.

"Vâng ạ!" Đường Đường gật đầu.