Cô Vợ Nhỏ Của Thống Soái Đại Nhân

Chương 3: 3: Lấy Lòng Thống Soái





(3)
Trong lúc hầu lạ Tiêu Dực tắm, Tần Lam đã nhân cơ hội mà lấy lòng anh.

Thấy anh hài lòng rồi thì cô mới tiếp tục đưa ra thêm một đề nghị nữa:
- Thống soái, nhưng mà em đi học cần phải nộp học phí, anh có thể...!giúp em được không?
Sau khi gả vào phủ thống soái, cô và nhà họ Vân cũng không còn có liên quan gì tới nhau nữa, những chuyện về tiền bạc thế này cô bất đắc dĩ phải nhờ tới Tiêu Dực thôi.

Anh là một người hào phóng, chắc sẽ đồng ý.
Tiêu Dực nghe xong yêu cầu này của Tần Lam, anh có hơi ngẩn người ra một chút.

Trước giờ anh chưa từng để tâm tới mấy vấn đề này, phụ nữ ở trước mặt anh đều phải phục tùng vô điều kiện.
Bây giờ lại có cô gái nhỏ dám to gan như thế, hơn nữa để ý một chút thì anh mới nhận ra, cô thực sự còn rất nhỏ.

Trong chốc lát, anh lại cảm thấy buồn cười, giống như bản thân là cha của cô vậy.
Trước giờ anh mua trang sức, y phục, nhà cửa cho phụ nữ, nhưng chưa từng có ai đưa ra đề nghị muốn anh nộp học phí cả.

Chỉ có một mình Tần Lam cô mới mang lại cho anh một cảm giác mới mẻ mà trước đây anh chưa từng có.
Càng ngày anh càng cảm thấy cô gái nhỏ trước mặt mình quả thật rất thú vị.
Tiêu Dực lại xoa đầu cô, anh chưa vội đồng ý yêu cầu của cô mà ngược lại cất giọng hỏi:
- Muốn đi học lắm sao?
Tần Lam lập tức gật đầu.

Trước đây trong mắt anh cô là một người phụ nữ ti tiện, dâm đãng.

Bây giờ cô phải thay đổi hình tượng, khiến cho anh có cái nhìn tốt về mình.
Một cô gái ham học và đặc biệt sùng bái thống soái.

Tần Lam nghĩ hình tượng này cũng không tồi, vừa hay khiến cho anh cảm thấy mới mẻ, như vậy anh mới không nhanh chán cô.
Tần Lam lại tiếp tục nói, lời nói của cô không logic chút nào, nhưng rơi vào tai của Tiêu Dực thì lại rất hợp lí:

- Thật ra em sùng bái thống soái từ rất lâu rồi.

Trong mắt em, anh lúc nào cũng ngầu.

Em muốn được đi học để rút ngắn khoảng cách địa vị của chúng ta, sau này mới không làm anh mất mặt được.

Em nhất định sẽ khiến anh nở mày nở mặt mà, cho nên anh có thể đồng ý được không?
Ở thời kì này, tư tưởng trọng nam khinh nữ vẫn còn.

Phụ nữ rất ít khi được đi học, ngoài những tiểu thư con nhà quyền quý ra.

Bởi lẽ đó nên Tần Lam có thể hiểu được tính cách độc tài bá đạo của Tiêu Dực một phần cũng là do ảnh hưởng của xã hội.

Không chỉ thế, cha anh còn là một người nhiều thê thiếp, anh trở nên như bây giờ cũng là do "di truyền" từ cha.
Trong mắt anh, phụ nữ chỉ là một loài động vật thấp kém.

Vậy thì cô càng phải khiến cho anh tự vả vào mặt mình, khiến cho anh yêu mình sâu đậm.
Trước giờ không có chuyện gì có thể khiến cho cô lùi bước được, cô đường đường là Tần Lam, phóng viên quyền lực và có tiếng nói nhất.

Chẳng qua ở nơi này, cô vẫn chưa có địa vị mà thôi.
Tiêu Dực nghe Tần Lam sùng bái mình như vậy, trong lòng cũng vui vẻ lên không ít.

Anh hài lòng vô cùng, không do dự gì mà lập tức đồng ý.
Cô mừng rỡ, càng thêm nhiệt tình hầu hạ anh tắm để lấy lòng anh.
...
Sau khi hầu hạ Tiêu Dực tắm xong, Tần Lam mới cùng anh xuống dưới nhà ăn để ăn tối.

Cả ngày hôm nay không ăn gì nên cô thật sự rất đói, nhưng cô vẫn bình tĩnh bày ra bộ mặt ngây thơ, không được phép để mất điểm trước mặt anh được.
Tiêu Dực thấy cô ăn ít, anh nhíu mày không hài lòng, liền ra lệnh:
- Em qua đây!

Tần Lam mặc dù không muốn, nhưng cô bất đắc dĩ phải tuân lời anh vô điều kiện, chậm chạp tiến về phía anh.

Ngay lập tức anh vươn tay ra, kéo cô ngồi xuống đùi mình:
- Đồ ăn không ngon?
Cô vội vã lắc đầu, nhỏ giọng giải thích:
- Không phải như vậy, rất ngon ạ!
E là nếu như cô nói không ngon, đầu bếp sẽ bị đuổi việc mất.

Cô là một phóng viên chuyên lên tiếng nói, bênh vực cho người dân, làm sao có thể chứng kiến cảnh này xảy ra?
Tiêu Dực liếc nhìn đám thuộc hạ, phất tay kêu bọn họ lui xuống.

Lúc này trong nhà ăn rộng lớn chỉ còn mình anh và cô, bầu không khí bỗng chốc trở nên lạ thường, pha lẫn một chút ái muội.
Tiêu Dực vuốt v3 mái tóc dài của cô, tự tay gắp đồ ăn của mình đưa lên miệng cô:
- Ăn đi, lát nữa sẽ không có sức đâu.
Chỉ một câu nói đầy mờ ám của anh, hai má cô đã ửng hồng lên.

Cô xấu hổ cắn môi, nhưng lại vô tình khơi dậy ngọn lửa đang kìm nén trong anh.
Tiêu Dực hít một hơi sâu, kiên nhẫn gắp thêm vài miếng cho cô.

Tần Lam cũng không dám từ chối, há miệng ăn hết những món anh gắp cho.
- Em có biết, em có mái tóc đặc biệt hơn bao người khác?
Đang ăn, Tiêu Dực đột ngột cất tiếng, suýt chút nữa khiến cho Tần Lam sặc đồ ăn.

Bàn tay to lớn của anh vẫn đang xoa mái tóc cô, lại như nghịch nghịch sủng vật nhỏ của mình.
Tần Lam biết bối cảnh thời đại này, phụ nữ hầu như là cắt tóc ngắn hoặc là uốn tóc xoăn, mái tóc dài tự nhiên như cô quả thật rất hiếm.

Cho nên phải nói, Tiêu Dực nhất thời hứng thú cô là vì cô có mái tóc này.
Tần Lam mỉm cười, ngây thơ đáp lại:

- Vì sao lại đặc biệt ạ?
Cô vừa dứt câu này, Tiêu Dực lại nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, yếu hầu không ngừng lên xuống.

Trái tim cô cũng vì ánh nhìn của anh mà càng đập mạnh hơn, loạn nhịp.
Gì đây, anh ta lại định giở trò gì?
Không thấy Tiêu Dực nói gì cả, chỉ thấy anh đột ngột cúi thấp đầu xuống, chuẩn xác nhắm vào đôi môi anh đào nhỏ của cô, hôn.

Tần Lam cũng bị hành động đột ngột của anh làm cho sững người ra, nhất thời không có phản ứng gì.
Dường như hôn thôi chưa đủ, ngọn lửa trong lòng anh đã cháy bừng bừng.

Anh rời khỏi môi cô, lập tức bế cô lên lầu.
...
Ngày hôm sau...
Sau khi Tầm Lam tỉnh lại, Tiêu Dực đã sớm không còn ở trong phòng rồi.

Cô cố gắng lê lết một thân mệt mỏi đứng dậy, thầm mắng chửi anh là đồ cầm thú.
Lúc đó Lan Tâm bước vào, giúp Tần Lam thay y phục và chuẩn bị nước tắm, cô ấy có nói thêm một câu:
- Dì thứ, thống soái bảo lát nữa cô sẽ bắt đầu đi học ạ.
Nghe thấy được đi học, Tần Lam như lấy được lại sức sống.

Tốt quá rồi, Tiêu Dực không nuốt lời.
Trước mặt Lan Tâm, Tần Lam tỏ vẻ cảm kích Tiêu Dực:
- Thống soái tốt quá!
Tắm rửa ăn sáng xong xuôi, Tần Lam bắt đầu đi học bằng xe phủ thống soái.

Hôm nay cô mặc bộ sườn xám trơn, nhìn thế nào cũng nhận ra địa vị của cô cao quý hơn rất cả những học sinh bình thường kia.
Đến cả thầy giáo còn phải kiêng dè cô, bởi vì không ai dám đắc tội với thống soái cả.
Tần Lam một mình bước đi trong một môi trường học tập xa lạ, đối với cô mà nói thì đây là lần đầu cô được đặt chân tới đây.

Vì vậy nên cô mãi không thể tìm ra được lớp của mình ở đâu, mà bạn học cũng không dám tiến lại bắt chuyện với cô vì sợ sẽ vô tình đắc tội đến cô.
Không phải chứ, như vậy cũng quá khoa trương rồi!
Lúc này, không biết từ đâu xuất hiện một người phụ nữ chủ động bước đến bên cạnh Tần Lam, hơn nữa còn không kiêng sợ mà thân mật vỗ vai cô:
- Cậu đang tìm lớp sao?
Tần Lam nhìn người phụ nữ này một hồi mà không thể nhận ra cô ấy là ai, kì lạ hơn nữa là hình như nhân vật này không có trong sách.


Cô đề phòng nhìn cô ấy, một vài giây sau mới gật đầu.
Cô ấy lại nở một nụ cười thân thiện, nhiệt tình đưa Tần Lam tới lớp của mình.

Nghe giới thiệu thì cô mới biết cô ấy tên Doãn Mạt, chỉ là cái tên này cô cũng không hề có chút ấn tượng gì trong tất cả các nhân vật phụ trong truyện.

Một lần nữa cô dám chắc chắn rằng, Doãn Mạt là một nhân vật không tồn tại.
Không hiểu sao Tần Lam lại có linh cảm rằng, cô gái này có thể sẽ thay đổi phương hướng phát triển của truyện gốc.
...
Tần Lam cũng rất nhanh chóng thân nhau với Doãn Mạt, cô cảm thấy cô ấy không có ý xấu gì, cho nên cũng gỡ bỏ lớp phòng bị.

Buổi chiều sau khi tan học, cô và cô ấy cùng nhau tới hiệu sách.

Cũng vì vậy nên cô không về bằng xe của phủ thống soái, điều này khiến cho tất cả thuộc hạ đều lo lắng, sợ bị trách phạt:
- Dì thứ, mong lần sau cô hãy tuân theo những gì thống soái đã sắp xếp ạ, nếu không chúng tôi sẽ bị trừng phạt mất.
Tần Lam đương nhiên hiểu được vấn đề này, nhưng cô vẫn cương quyết nói:
- Về sau tôi muốn tự đi học một mình, thống soái trách phạt thì cứ nói là do chủ ý của tôi.
Bà vú thấy cô nói như vậy, bà ấy cũng không dám nhiều lời thêm cùng đám thuộc hạ nữa.

Bà cảm thấy cô rất khác với những người phụ nữ kia.

Trong khi những người đó đều muốn khoe khoang với cả thiên hạ rằng, bản thân chính là người của phủ thống soái thì cô lại rất khiêm tốn, không khoe mẽ gì cả.
Một cô gái như vậy, quả thực khiến cho mọi người có thiện cảm hơn tất cả những người phụ nữ khác.
Tới tối muộn lắm rồi, Tiêu Dực mới trở về nhà.

Hôm nay anh uống rượu say nên cũng không làm những chuyện quá đáng kia, chỉ thấy anh xoa xoa thái dương, dường như rất khó chịu.
Tần Lam chu đáo hầu hạ anh, lại bị anh trêu chọc là sắp có một nữ tiên sinh.

Cô đỏ mặt, bỏ ngoài tai những lời của anh, tiếp tục chăm sóc anh cho tới khi anh ngủ say hẳn.
Theo đúng như cốt truyện thì ngày hôm sau sẽ có một bước phát triển mới, Tần Lam vẫn bình tĩnh chờ mọi thứ ập tới.
Quả đúng như vậy, sáng sớm hôm sau quản gia đã thông báo là hôm nay phải đi đón một vị tiểu thư đi du học trở về.

Tần Lam không lấy làm lạ, bởi vì cô ta chính là nữ chính của bộ truyện, tên Lạc Hy..