Cô Vợ Nhỏ Của Tổng Tài

Chương 9: Mờ Mịt






Bác Thẩm ngẩn người nói: "Phu nhân quên rồi sao, lúc nghỉ hè con bé có đến gặp tôi, cô cũng đã gặp rồi còn gì.""Cô ấy.

.

.

.


.

.

Rất ngoan ngoãn, rất hiếu thuận phải không?"Bác Thẩm cười cười, nói: "Có lẽ là con nhà nghèo sớm phải lo việc nhà, con bé này quả thật rất ngoan ngoãn."Bạch Ngưng cũng không nói được gì nữa, nhắm mắt lại quay đầu đi, nước mắt nóng bỏng chảy xuống dọc theo khuôn mặt rơi lên ngọn cỏ thấm vào đất bùn còn ướt.Từ năm nhất trung học, nhìn mẹ đẩy xe bán bánh mật bị đội giữ trật tự đô thị đuổi chạy khắp đường, cô đã thề đời này kiếp này nhất định phải cho mẹ một cuộc sống hạnh phúc.Nhưng đợi cô tốt nghiệp, đợi khi cô không cần xin tiền gia đình nữa thì mẹ cũng không đứng lên nổi nữa.

Cả đời quần quật làm việc tay chân khiến cho cơ thể bà suy yếu.Năm hai trung học, cô có một nguyện vọng duy nhất chính là có thể cho mẹ cuộc sống không lo áo cơm, có thể có một người chồng yêu bà, người một nhà bình thản lại hạnh phúc sống cả đời.Hôm nay, tất cả...!tất cả không còn gì, mẹ và hi vọng đều đã mất.

Chỉ dựa vào cái xác thuộc về người khác này cô có thể làm cái gì, còn có thể ước mơ cái gì?Cô vẫn nằm trêи mặt đất, Bác Thẩm cũng không nhịn được mở miệng khuyên bảo: "Phu nhân, đất rất lạnh, cô mau đứng lên đi, đừng để bị cảm.

Ngày mai phu nhân tới, còn phải dậy sớm đó."Phu nhân tới? Liên quan gì tới cô, liên quan gì tới cô!Cô không muốn gặp tên đàn ông tự cao tự đại không ai bì nổi đó, cũng không muốn gặp bà mẹ có lẽ còn kiêu ngạo hơn anh ta, càng không muốn trải qua cuộc sống nhà giàu chết tiệt này.

Tại sao lại như vậy, trời cao tại sao lại làm vậy với cô.


Sao không cho cô chết hắn, hoặc là để cho cô sống.

Tại sao lại đẩy cô vào nơi này!Cô đột nhiên khóc òa lên."Phu nhân, phu nhân!" Bác Thẩm chạy tới kéo cô, cô lại vẫn nằm trêи mặt đất khóc như đứa bé bị bắt nạt, khuyên thế nào cũng không nghe.Ngôn Lạc Quân đứng trêи ban công tầng hai nhìn tất cả dưới phía, nhíu nhíu mày, buông tách cà phê trong tay, xoay người vào phòng.Một lát sau, anh xuống tầng, đi lên sân cỏ."Tiên sinh.

.

.

.

.

."Ngôn Lạc Quân có chút chán ghét mà đi tới, kéo cổ tay Bạch Ngưng, một cánh tay nâng lưng cô đã dính bùn ướt, một tay còn lại nâng chân cô, ôm cô lên đi vào nhà."Anh làm cái gì thế? Buông tôi ra, buông tôi ra!" Bạch Ngưng nằm trong lòng anh giãy giụa như phát điên, hết đấm lại đánh anh, nhưng không có chút xi nhê nào.Ngôn Lạc Quân ôm ngang cô đi lên lầu, đá văng cửa phòng cô, trực tiếp đi về phía phòng tắm."Họ Ngôn kia, anh mau buông tôi ra! Nói cho anh biết, tôi và anh không có quan hệ gì hết, tôi không phải Hứa Tĩnh Hàm, không phải phu nhân của anh, tôi.

.


.

.

.

." Lời còn chưa dứt, cô đã bị anh ném xuống nền phòng tắm.

Tiếp đó một luồng nước nóng phun thẳng vào người cô."A ——"Ngôn Lạc Quân cầm vòi hoa sen xả về phía mặt cô, cực kỳ không kiên nhẫn, thậm chí mang chút tức giận nói: "Hứa Tĩnh Hàm, mẹ tôi sĩ diện nhưng tôi thì sẽ không quan tâm.

Nếu cô còn tiếp tục nổi điên như vậy tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện tâm thần!" Anh nói xong, kéo áo ngủ trêи người cô ném xuống đất."A ——" Bạch Ngưng sợ hãi kêu một tiếng, cuộn tròn người, khóc trong hơi nước.Ngôn Lạc Quân xả nước vào cô rất lâu, đợi cô bình tĩnh, chỉ cuộn tròn người khóc thút thít mới để vòi hoa sen xuống, kéo khăn tắm bên cạnh lau lau cho cô, bọc lấy cô ôm ra khỏi phòng tắm, sau đó ném cô lên trêи giường.Bạch Ngưng cuống quít kéo chăn đắp lên người, hoảng sợ nhìn anh.Anh lạnh mặt, đứng ở bên giường nhìn cô chằm chằm nói: "Tôi cảnh cáo cô, đây là lần cuối cùng." Nói xong liền ra khỏi phòng, "rầm" một tiếng đóng cửa lại..