Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 707




Cái tát đó, anh không oán cô, cũng không trách cô, lời mẹ anh nói căn bản là đang khiêu khích giới hạn của người khác…

Quách Mỹ Ngọc chống người đứng dậy, cơ thể do tức giận nên còn hơi run, nhìn sang Diệp Giai Nhi, bà ta nói từng câu từng chữ: “Bà ta vừa rồi mắng ba con, con đều nghe thấy rồi, bà ta nói ba con đáng đời, nói ba con là đồ xui xẻo mới nhảy từ trên tầng xuống để ngã chết, con nghe rõ rồi chứ?”

“Mẹ!” Cô đưa tay đỡ mẹ.

Tuy nhiên, Quách Mỹ Ngọc lại hất tay của cô ra, mặt mày nghiêm túc: “Nói cho mẹ biết, con nghe thấy hay không nghe thấy?”

Bà ta cố chấp muốn có được đáp án, Diệp Giai Nhi gật đầu: “Nghe thấy rồi.”

“Vậy tốt, con bây giờ thề ở trước ảnh của ba con, nói con sau này mãi mãi sẽ không có liên quan gì đến nhà họ Thẩm nữa, cũng sẽ không có bất kỳ dây dưa gì nữa!”

Cơ thể của Diệp Giai Nhi đang run, cặp lông mi dài đang khẽ run, tay đang run, chân cũng đang run.

“Lời mẹ nói con có phải không nghe thấy không? Mẹ bảo con thề trước di ảnh của ba con, nếu con không muốn mẹ cũng không miễn cưỡng, con bây giờ rời khỏi cho mẹ, từ nay về sau cắt đứt quan hệ mẹ con, mãi mãi đừng xuất hiện ở trước mặt mẹ nữa.”

Lời nói rất quyết tuyệt, nhưng lại rất nghiêm túc, Quách Mỹ Ngọc nghiến răng, nói rõ từng chữ.

Sắc mặt của Diệp Giai Nhi trắng bệch, tuy có hai lựa chọn, nhưng căn bản không được chọn, không phải sao?

Cô run rẩy đi về phía phòng khách, ở đó treo bức ảnh lúc Diệp Đức Huy còn sống, ông ấy đang mỉm cười, rất thân thiện, rất nhân từ.

Mỗi một bước, trái tim của Thẩm Hoài Dương tối đi một phần, nặng thêm vài phần, cho tới cuối cùng, giống như một tảng đá đè trong tim, nặng nề giống như có người bóp cổ anh, đưa tay, anh dùng sức giật cà vạt.

Cuối cùng, cô dừng bước trước di ảnh, giơ tay của mình lên, thề: “Từ nay về sau, Diệp Giai Nhi tôi nếu còn dây dưa với người của nhà họ Thẩm sẽ bị trời đánh, không được—”

Từ chết chưa nói ra, Thẩm Hoài Dương đã lao tới, kéo tay của cô, hai mắt nhìn chằm chằm cô.

Từng câu từng chữ của cô giống như hung khí sắc bén nhất, dùng mũi dao sắc bén nhất, sau đó rạch qua trái tim anh, da thịt tách ra, máu chảy thành sông.

Móng tay của cô đâm vào lòng bàn tay anh, nhìn anh một lúc, sau đó nhắm mắt, dùng hết sức hất tay anh ra, xoay người: “Sẽ bị trời đánh, không được chết tử tế!”

Hất tay, tay của hai người trượt xuống, độ ấm thuộc về đối phương biến mất, cũng không chạm vào được nữa.

Cô trước đây không biết tình yêu là một chuyện vừa khó khăn vừa đau đớn như vậy, cô cho rằng yêu nhau thì có thể ở bên nhau, nhưng không phải đơn giản như vậy.

Mà giữa anh và cô cuối cùng vẫn có khoảng cách không thể vượt qua.

Mất đi ba, cô không thể mất thêm mẹ nữa, từ bé được nhận nuôi, mẹ cũng là người nuôi cô khôn lớn.

Trái tim của cô đang đau, nhưng nỗi đau trong lòng anh không ít hơn cô…

Lại nhìn chằm chằm cô hồi lâu, sau đó xoay người, Thẩm Hoài Dương kéo cổ tay của Tô Tình, anh lịch sự mà cung kính xin lỗi Quách Mỹ Ngọc: “Xin lỗi bác gái, hôm nay quấy rầy bác rồi, hôm khác cháu sẽ đến cửa xin lỗi.”

“Không cần, nhà họ Thẩm các cậu và nhà chúng tôi sau này không còn quan hệ gì nữa, cậu không cần đến, tôi cũng sẽ không cho cậu vào, bây giờ ra ngoài!”

“Xin lỗi!” Sau đó, anh dẫn Tô Tình rời đi.