Cô Vợ Nóng Bỏng Của Anh Thẩm

Chương 95: Chương 95






Nghe vậy, Thân Nhã nắm lỗ tai của anh ta: “Mắt anh đang để ở đâu vậy hả?”
“Ở trên người của em, trên người em đó, trên người vợ anh.

” Trần Vu Nhất vội vàng nhận lỗi.

Quý Hướng Không cười một tiếng, nhướn mày, từ chối cho ý kiến: “Cô Diệp đúng thật là một bảo vật.


Trần Diễm An nhấc mông lên chạm vào thân thể của anh ta: “Cảm thấy tôi như thế nào?”
Quý Hướng Không còn chưa trả lời Trần Vu Nhất nhẹ giọng nói: “Lẳng lơ.


Trừng đôi mắt hạnh xinh đẹp, Trần Diễm An hung dữ liếc mắt nhìn anh ta.

Đứng ở trên sân khấu, Thẩm Hoài Dương lạnh nhạt ngước nhìn đông đảo khách khứa dưới sân khấu, đôi môi mỏng hơi cong lên, giọng nói êm dịu và gợi cảm.

“Ngày hôm nay, mọi người có thể có mặt ở bữa tiệc rượu, tôi và vợ tôi xin cảm ơn mọi người, hy vọng là mọi người có thể vui vẻ.


Mặc dù chỉ là một lời nói khách sáo đơn giản, nhưng mà tiếng vỗ tay ở dưới sân khấu đã nổi lên bốn phía, vang lên không dứt.


Sau đó, Thẩm Hoài Dương ung dung bước xuống sân khấu, dẫn Diệp Giai Nhi ưu nhã bước đến chỗ tân khách.

Nếu như không phải đang choàng tay anh, nói không chừng là hai chân của Diệp Giai Nhi đã nhũn ra, cô chưa từng gặp trường hợp như thế này, nhất là mình còn là nhân vật chính trong đó.

“Thả lỏng đi, đừng căng thẳng, có tôi ở đây…”
Bàn tay khô ráo mà ấm áp của anh đặt ở bên hông cô, cúi người xuống, hơi thở nóng bỏng phun lên bên tai cô, trong ánh mắt là sự kinh diễm.

Dường như cho một một viên thuốc an thần, cô thả lỏng, mỉm cười tự nhiên, ngón tay nắm chặt góc áo anh, cả hai như hình với bóng.

Không ngừng bắt tay chào hỏi với tân khách xung quanh, cho dù là đối với người nào, từ đầu đến cuối sắc mặt của Thẩm Hoài Dương đều lạnh nhạt lịch sự.

Anh kêu cái gì, Diệp Giai Nhi liền thuận theo mà kêu như thế.

Nếu như gặp phải khách mời cô uống rượu, Thẩm Hoài Dương liền hờ hững trả trở về, đưa cho cô một ly nước trái cây để cô thay rượu.

Không biết là bởi vì uống quá nhiều nước trái cây, hay là trong phòng tiệc có hơi ấm, cô cảm thấy gương mặt nóng lên.

Đương nhiên là Thẩm Hoài Dương cùng để ý đến cô gương mặt trắng nõn của cô giống như được tô điểm rán mây màu hồng nhạt, đáng yêu, quyến rũ.


Có không ít đàn ông nhìn về phía này, tất nhiên là không dám nhìn một cách quang minh chính đại, chỉ là ánh mắt lén lút chưa bao giờ dừng lại.

Đôi mắt hẹp dài của anh chậm rãi nheo lại, có vẻ không vui, kéo Diệp Giai Nhi đến bên cạnh Thân Nhã: “Cô ở đây với cô ấy đi.


“Được.

” Thân Nhã mỉm cười đáp lời, đỡ Diệp Giai Nhi có hơi không thoải mái.

“Tại sao lại không để tôi chứ?” Trần Diễm An không vui.

Thẩm Hoài Dương thản nhiên nhìn cô: “Cô không có cảm giác an toàn.


“Lời nói này của Thẩm tổng cũng thật là kỳ lạ, tôi đâu phải là đàn ông, chẳng lẽ tôi còn có thể ăn cô ấy được à?” Cô ta lại khiến cho người khác không yên tâm như thế hả?
Trần Vu Nhất là người biết tận dụng cơ hội nhất: “Tôi nói trước nha, kẹo mừng cưới gì đấy không có cũng thôi đi, tôi nhất định phải quậy đêm động phòng tối nay mới được.


Quý Hướng Không cũng biểu thị đồng ý: “Cậu cả Thẩm, tối nay anh vẫn nên chuẩn bị sẵn sàng đi, cánh cửa này anh tuyệt đối không thể chạy thoát được đâu.


Ánh mắt đảo qua hai người luôn luôn tham gia náo nhiệt, lông mày tuấn tú của Thẩm Hoài Dương có hơi nhíu lại, không nói tiếng nào, quay người đi khỏi.

“Không phủ nhận thì chính là ngầm thừa nhận có đúng không?” Trần Vu Nhất chạm nhẹ vào vai của Quý Hướng Không.

.