Cô Vợ Song Sinh Đáng Yêu Của Tổng Tài

Chương 3




Vân Tử Lăng nhận được tiền, vội vàng chạy đến bệnh viện nộp viện phí.

Sau khi trở lại phòng bệnh, người phụ nữ đang nằm trên giường thấy cô thì lập tức ngồi dậy khẽ gọi: “Tử Lăng…”

“Mẹ.” Vân Tử Lăng chạy lại, lo lắng hỏi: “Mẹ, sao mẹ còn chưa ngủ? Mẹ đói bụng sao? Con mua cho mẹ chút gì ăn nhé?”

“Con nhóc ngốc này, ban nãy con mới nhờ người đưa cơm cho mẹ đấy, mẹ không đói.” Bạch Hải Quỳnh cầm tay cô, xót xa nói: “Bố con không bảo con ở lại sao, nghe nói ở ngoài tuyết rơi rồi, con lạnh không?”

Bạch Hải Quỳnh nói xong thì kéo tay cô đặt trong chăn mình.

Lòng Vân Tử Lăng ấm áp, cô lắc đầu: “Con không lạnh.”

Advertisement

Bạch Hải Quỳnh đau lòng nhìn cô, kéo cô ngồi xuống, nhìn thoáng qua tóc cô: “Tóc của con…”

Vân Tử Lăng ngạc nhiên nhìn tóc mình. Tóc của cô vốn là màu đen, nhưng vì muốn giả thành chị nên cô mới nhuộm tóc.

“Dạ, do chị đấy ạ. Con đi tới hỏi mượn tiền bố, đúng lúc gặp chị đang làm tóc, chị bảo con cũng vào làm một chút.” Vân Tử Lăng kéo kéo tóc mình: “Mẹ thấy sao, hơi kì lạ đúng không?”

Advertisement

“Đẹp, đẹp mà…” Bạch Hải Quỳnh cười nói, sau đó cẩn thận hỏi: “Chị con… Chị con có nói gì không?”

“Chị ấy, chị ấy bảo là khi nào hết bận thì sẽ tới thăm mẹ!” Vân Tử Lăng né tránh ánh mắt mẹ mình.

Bạch Hải Quỳnh cũng hụt hẫng, bà không nói gì thêm.

Nhưng ánh mắt của bà hiện lên sự thất vọng và cô đơn.

Thật ra trong lòng hai người đều hiểu rằng Vân Tử Diễm không muốn nhận hai người.

“Được rồi mẹ à, bố bảo mẹ mau dưỡng bệnh cho tốt đi.” Vân Tử Lăng lập tức đổi chủ đề.

Bạch Hải Quỳnh nhìn cô, nở nụ cười cay đắng: “Tử Lăng, sau này đừng hỏi mượn tiền bố con nữa. Ông ấy có… có gia đình của mình rồi, con đến đó cũng không hay lắm đâu. Căn bệnh này của mẹ khó mà trị dứt lắm…”

“Mẹ, mẹ nói gì thế. Bố nói rằng không có tiền thì bảo ông ấy, dù sao thì con cũng là con ông ấy, sao ông ấy nỡ để con mất mẹ được!”

Viền mắt Bạch Hải Quỳnh đỏ lên, bà kéo tay cô, Vân Tử Lăng thuận thế tựa lên người bà, đôi mắt cô cũng đỏ lên…

Ngày hôm sau.

Giữa trưa, Vân Tử Lăng đến nhà ăn lấy cơm rồi cùng ngồi ăn với Bạch Hải Quỳnh trong phòng bệnh.

“Ôi, mau nhìn này, thằng nhóc này đúng là đẹp trai!” Đột nhiên dì Vương nằm giường bên cạnh cảm thán một câu.

Vân Tử Lăng và Bạch Hải Quỳnh nghe thế thì nhìn về phía TV.

Trên màn hình TV chiếu hình ảnh một đôi trai tài gái sắc. Vân Tử Lăng nhíu mày, hơi lo lắng nhìn Bạch Hải Quỳnh.

Quả nhiên tay bưng bát của Bạch Hải Quỳnh run lên. Lý do là vì cô gái đứng bên cạnh người đàn ông trong TV kia, đó chính là con gái của bà, Vân Tử Diễm!

Có rất nhiều phóng viên nhào lên phỏng vấn họ.

“Tổng giám đốc Hoắc, anh thật sự muốn đính hôn với cô chủ nhà họ Vân sao ạ?”

Có rất nhiều micro giơ lên, dường như chỉ hận không thể nhét vào miệng bọn họ.

Người đàn ông trên TV không nói lời nào, anh chỉ đứng ở đó thôi nhưng lại khó mà che giấu nổi sự kiêu ngạo trời sinh khiến đám phóng viên nghẹt thở.

Vân Tử Diễm cắn môi, hơi thấp thỏm nhìn người đàn ông đứng bên cạnh.

Ngay lúc này, người đàn ông lạnh lùng nở nụ cười, ôm chầm cô gái bên cạnh rồi cười khẽ: “Hoắc Ảnh Quân tôi chính thức thông báo, thứ bảy tuần sau tôi sẽ đính hôn với Vân Tử Diễm, con gái của Vân Hâm Bằng!”

Lập tức có vô số ánh đèn flash nháy lên. Cô gái đứng bên cạnh người đàn ông bịt miệng kinh ngạc, sau đó rơi nước mắt.

Một giây sau, trên màn hình lập tức xuất hiện rất nhiều tiêu đề.

“Người đàn ông khiến vô số phụ nữ điên cuồng, tổng giám đốc tập đoàn SKI với giá trị hơn mấy trăm tỷ đồng.”

“Hoắc Ảnh Quân tuyên bố ngày đính hôn với cô chủ nhà họ Vân.”

“Thì ra là nhà giàu số một thành phố Nam Dương, đúng là trai tài gái sắc!” Dì Vương vừa ăn cơm vừa cười cười bình luận.

“Mẹ…” Vân Tử Lăng thở dài một tiếng.

Tay của Bạch Hải Quỳnh run rẩy, cuối cùng bà từ từ đặt bát xuống.

“Mẹ…”

“Tử Lăng, mẹ muốn ngủ một lát…”

Vân Tử Lăng mím môi, cô định nói điều gì đó nhưng lại không biết nên an ủi mẹ thế nào. Cô khẽ thở dài một tiếng, đeo khẩu trang vào, cầm bát đũa ra ngoài.