Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Chương 1411: Mẹ con




Mông Khai Nguyên đã tức đến nổi cơn tam bành, nào còn chú ý đến suy nghĩ của Mông Nguyệt là như nào, lúc này an nguy của cháu gái đã là thứ yếu, danh dự của gia tộc, thể diện của gia chủ như ông ta mới là thứ chính.

Dương Thần từ bàn tay cầm điện thoại như bị điện giật của Mông Nguyệt, nhìn biểu tình thất hồn lạc phách của cô cũng không cảm thấy có chút đồng tình nào.

Sinh trong đại gia tộc kiểu này, địa vị phụ thuộc vào bản lĩnh của mình, kỳ thật sớm phải nhìn thấu mới phải, chỉ trách thiên kim tiểu thư như Mông Nguyệt sống quá mức an nhàn sung sướng, đến bây giờ vẫn còn ôm ảo tưởng, cho rằng cô ta thật sự là đặc biệt, là không thể thay thế trong mắt trưởng bối.

- Lão già, sao thế, sao lại kích động như vậy?

Dương Thần sẩn cười nói.

Ở đầu kia của điện thoại, trong phòng nghị sự của Mông gia ở Trung Hải, người của Mông gia và cấp cao Hoa Nam bang cũng đã nổ tung.

Tất cả chuyện này, chỉ bởi vì vài phút trước, đầy tớ chuyển đến một chiếc đĩa, cùng với một phong thư.

Hai thứ đồ này đã bị bàn tay Mông Khai Nguyên nắm chặt lấy.

- Ngươi muốn dùng những thứ này để uy hiếp ta? Ngươi nghĩ rằng Mông Khai Nguyên ta dễ đối phó như vậy sao?

- Tôi không muốn phí lời với ông, đồ đã đưa đến rồi, đều không phải là phim gốc, bản gốc đều ở trong tay tôi. Nếu ông muốn giữ được thể diện gia tộc mình, tốt nhất là ngoan ngoãn mà thả cha mẹ vợ của tôi ra, nên về đâu thì về đó, đừng có gây chuyện với tôi.

Dương Thần lạnh giọng nói xong, thẳng tay cúp điện thoại.

Cổ họng Mông Khai Nguyên vẫn phát ra tiếng ma sát của răng, cơ thịt trên mặt run rẩy, sau đó trực tiếp ném điện thoại thành từng mẩu vụn!

Ở trên đài cao, còn sót lại Hộ đường Trưởng lão Mông Kỳ, kiềm chế lửa giận trầm giọng nói:

- Mông Khai Nguyên, ngươi tốt nhất là lập tức giải quyết xong chuyện này, lẽ nào có lí đó!

Nói xong, Mông Kỳ dường như không muốn lưu lại chỗ này, phi thân ra đại sảnh phòng nghị sự, không biết tung tích nữa.

Trong mắt đầy tơ máu, Mông Khai Nguyên cúi đầu đồng ý, chờ Mông Kỳ vừa đi, liền rống giận gọi thân vệ đến:

- Đi! Đưa Mông Khâm, Mông Triết Tân và Trương Linh đến đây cho ta!

Toàn bộ người trong phòng nghị sự, có người lo lắng không yên, có người lại vui sướng khi người khác gặp hoa, có người lại có chút chờ mong.

Là chi trưởng của Mông gia không được nhậm chức trong Hoa Nam bang, Mông Khâm và Mông Triết Tân cũng không có tư cách ở chỗ nghị sự này.

Nhưng Mông Khuyết và Mông Triết Long làm Đường chủ và Phó bang chủ đều ở đây, hai người lúc này đều lộ vẻ mặt âm trầm, lộ ra hung quang, vẻ mặt phức tạp khôn kể.

Cùng lúc đó, trong một gian phòng xa hoa ở sơn trang bên ngoài Mông gia, đang trình diễn một màn thịt trắng dậy sóng vô cùng thối nát.

Trên chiếc giường lớn chính giữa căn phòng, Mông Triết Tân thân thể trần truồng, đang cùng một người phụ nữ xinh đẹp cũng trần như nhộng, liều chết triền miên.

Một bàn tay của Mông Triết Tân đang chụp lên bộ ngực cao ngất của người phụ nữ, nặn ra đủ các loại hình dạng kỳ dị, chỗ thịt mềm kia giống như bị đánh, có một vết hồng đỏ.

Mà bàn tay còn lại thì đang ôm vòng eo của người phụ nữ, tuy rằng đã có chút tuổi rồi, phần eo có chút sẹo lồi, nhưng vẫn vô cùng quyến rũ của người phụ nữ thành thục.

Phía dưới bộ vị bí ẩn của hai người, đang không ngừng va chạm với tốc độ cao, phát ra những tiếng xuân tình ‘bạt bạt’.

Đầu tóc người phụ nữ rối bời, gần như linh hồn đã vượt ra ngoài thể xác, thân mình trắng muốt lắc lư, vừa nhấc đầu, phát ra một tiếng kêu la cao vút, cả người bắt đầu không ngừng mà co rút!

Người phụ nữ này, chính là mẹ kế của Mông Triết Tân, Trương Linh!

Mông Triết Tân hiển nhiên là không có ý tứ thương tiếc gì, mặc kệ Trương Linh đã không còn sức, nhưng vẫn tiếp tục chạy nước rút, bàn tay vốn đang cầm lấy tuyết phong trước ngực đã chộp vào một đám tóc trên đầu Trương Linh!

Giống như đang khống chế một con ngựa cái, Mông Triết Tân trầm thấp gầm gừ, cuối cùng hung hăng mà ngẩng đầu, đem tinh hoa của mình bắn vào trong cơ thể của ‘người mẹ’.

Trương Linh bị một sự nóng bỏng xâm nhập vào trong cơ thể, trợn mắt với sự phấn kích, giống như muốn ngất đi, nhưng cuối cùng lại là lộ ra một nụ cười thỏa mãn. Xoay người lại, bổ nhào vào trong lòng ngực Mông Triết Tân.

Mông Triết Tân cũng đã phát tiết xong bực bội, một bàn tay trượt trên cái lưng của Trương Linh, một tay lấy một điếu thuốc tự châm cho mình.

Trong làn khói trắng mờ, đây dễ nhận thấy chính là bầu không khí đã thành thói quen của hai ‘mẹ con’

- Tiểu Tân Tân, anh hôm nay rất giỏi.

Trương Linh thỏa mãn cười quyến rũ nói:

- Anh càng ngày càng mạnh mẽ, lại càng lợi hại hơn so với cha anh.

- Đừng ở trên giường tôi nói chuyện cha tôi.

- Hừ, sợ cái gì, đường đường là Sở trưởng Mông, ở bên ngoài thì uy phong bát diện, kỳ thật chỉ là một con sâu nhỏ mềm nhũn. Ha ha, nói ra nhất định khiến người ta cười chết.

Trương Linh rất khinh thường nói.

Một bàn tay của Mông Triết Tân không chút khách khí hung hăng bắt lấy bộ ngực của Trương Linh, nhéo một cái, làm Trương Linh đau đớn kêu lên.

- Nói cho em biết, ông ta có vô dụng thế nào đi nữa của là cha tôi! Em thích lên giường của tôi, không sao cả, nhưng đừng nói những lời thối tha đó!

Mông Triết Tân lạnh lẽo nói.

Trương Linh ủy khuất oán hận nhìn gã,

- Tiểu Tân Tân, anh biết em thích anh, em thật sự rất yêu anh. Nếu không phải vì lúc trước cha em làm chủ, muốn em kết hôn với Mông Khâm, em thà rằng vì anh cả đời không lấy chồng…

- Ha ha.

Mông Triết Tân cười nhạo nói:

- Được rồi, bộ mặt này của em ít biểu diễn trước mặt tôi đi, dâm phụ như em mà còn dám nói chuyện ‘tình yêu’ với tôi.

Trong mắt Trương Linh xẹt qua một chút bi thương, nhưng chỉ lướt qua, rồi lại cười khanh khách nói:

- Đúng vậy, em là dâm phụ, câu dẫn con trai mình, không xứng nói chuyện tình yêu… Anh thích Lý Tinh Tinh kia chẳng lẽ không phải vậy? Câu dẫn phụ nữ có chồng, còn trắng trợn như vậy…

- Câm miệng!

Mông Triết Tân nghĩ đến Dương Thần chiếm lấy Lý Tinh Tinh, nhất thời đáy lòng lại nổi lên cơn tức.

Trương Linh căn bản không sợ, cười lạnh nói:

- Cũng không biết súc sinh Dương Thần kia lúc này đã chạy đi đâu, còn giữ Mông Nguyệt làm con tin, thật sự là ông trời giúp chúng ta.

- Chỉ cần Mông Nguyệt chết, cạnh tranh của chi chính gia tộc, hơn phân nửa thành Mông Triết Long có lực cạnh tranh nhất, Mông Triết Long dễ đối phó hơn Mông Nguyệt nhiều. Đến lúc đó, chúng ta liền…

Nói được một nửa, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ của thân vệ.

- Thiếu gia Triết Tân, bang chủ mời cậu cùng Nhị phu nhân đến phòng nghị sự.

Thần sắc của Trương Linh và Mông Triết Tân biến đổi, cũng không phải sợ bị phát hiện cái gì, cửa đang đóng, hơn nữa mẹ ở phòng con cũng không tính là chuyện gì.

- Loại hội nghị này, sao lại bảo chúng ta tham gia?

Trương Linh ngạc nhiên nói.

Mông Triết Tân đã đứng dậy mặc quần áo,

- Dù sao Dương Thần đã không ở đây nữa, sợ cái gì, nói không chừng là Mông Nguyệt thực sự đã xảy ra chuyện…

Trương Linh vừa nghe, thần sắc trong phút chốc lộ ra vẻ vui mừng, cũng quay người lấy một ít giấy ăn lau khô chất lỏng dinh dính trên người, xịt nước hoa, chuẩn bị ra ngoài.

Không đến mười phút sau, Mông Triết Tân và Trương Linh đến phòng nghị sự, mà Mông Khâm đã sớm có mặt ở hiện trường.

Gần như tất cả mọi người trong phòng nghị sự đều nhìn ba người với ánh mắt có phần kỳ lạ, trong không khí tràn ngập hương vị khiến ba người nghẹt thở.

Mông Khai Nguyên nhìn cháu mình và con dâu, trong mắt không có nửa phần yêu quý, chỉ có vô tình và lạnh lùng cùng sự thống hận nghiến răng nghiến lợi.

- Cha, gọi chúng con đến, là có chuyện gì?

Mông Khâm nhạy cảm phát hiện ra có chút bất thường, cười đến có phần miễn cưỡng.

Mông Khai Nguyên ném chiếc đĩa CD trên tay đến trước mặt Mông Khâm,

- Con đi, mở cái đĩa này lên.

Lời này vừa nói ra, xung quanh có không ít người kinh ngạc nhìn Mông Khai Nguyên, dường như thứ bên trong không nên được phát ra. Mông Triết Long và Mông Khuyết thiếu chút đã lên ngăn cản.

Mông Khâm tuy rằng nghi ngờ, nhưng không dám chần chừ nhiều, đi đến chỗ để thiết bị chiếu hình ở bên cạnh, cho đĩa vào.

Sau khi mở cái đĩa CD ra, hình ảnh ngay lập tức được chiếu lên màn hình lớn…

Chỉ thấy, trong một căn phòng khách sạn xa hoa, có một đôi nam nữ đang điên cuồng vận động phương pháp nguyên thủy nhất?

Mông Triết Tân và Trương Linh trong nháy mắt mặt đã không còn chút máu, Mông Triết Tân hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất!

- Sao lại… cái này… cái này là…

Hai mắt Mông Khâm ứ máu, khó có thể tin được quay người, nhìn đứa con trai thứ đã quỳ xuống.

Trương Linh lại không thể tin được thì thào:

- Sao… sao có thể…

Đây chính là ngày cô và Mông Triết Tân ở trong khách sạn làm chuyện hoang đường, chính cô ta cũng đã không nhớ rõ là ngày nào, thế mà lại được ghi hình lại?

Ngay sau đó, Trương Linh dường như nghĩ ra điều gì, quay đầu lại, hét to về phía Mông Triết Tân đã quỳ xuống kia:

- Mông Triết Tân!! Là anh!! Anh dám trộm ghi hình?

Trương Linh không hiểu làm sao khách sạn mình đi lại có thể có camera, nhưng cẩn thận nghĩ lại, chỉ có thể là Mông Triết Tân sắp xếp! Nếu không, ai dám không coi Mông gia vào đâu mà phá rối?

Mình giúp đỡ Mông Triết Tân, nhưng Mông Triết Tân lại không đủ tin tưởng vào mình, sau khi ghi lại cảnh hai người tình cảm thì lưu lại để làm con bài sau này dùng để khống chế!

Trong đầu Mông Triết Tân lúc này tất cả đều là tương hồ, tư liệu này, gã giấu trong két sắc cá nhân của mình, sao lại có thể rơi vào tay Mông Khai Nguyên?

Nhưng bất kể như nào, ván đã đóng thuyền, chỉ sợ người ở đây đều đã ‘không cẩn thận’ nhìn thấy hết rồi.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Mông Triết Tân cực kỳ bi ai quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc,

- Ông nội! Ông nội phải tin con! Con là bị con tiện nhân Trương Linh này dùng quỷ kế mới làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này! Đây không phải là ý của con!!

Không đợi Mông Khai Nguyên nói chuyện, Mông Khâm đã xông lên phía trước, đá một phát vào người gã!

- Câm mồm! Thằng con bất hiếu! Tao đá chết mày!!

Tình cảnh loạn cả lên, hai nam một nữ này hoàn toàn biến thành trò cười.

Mà Mông Khuyết và Mông Triết Long thân làm anh cả đều không hiểu, vì sao Mông Khai Nguyên nhất định phải công khai chuyện xấu này ra một lần nữa.

- Đều câm miệng cho ta! Quỳ xuống!!!

Không chờ bọn họ suy nghĩ thông suốt, Mông Khai Nguyên đã hét to một tiếng, khiến toàn bộ yên tĩnh trở lại.

Mông Khâm, Mông Triết Tân và Trương Linh đều sợ đến mặt đỏ tai hồng, trong lòng run sợ quỳ rạp xuống đất, không dám ngẩng đầu lên dù chỉ một chút.