Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Chương 320: Ngoại truyện phần 2 - Chương 2.2: Uống thuốc ngủ




Từ sau buổi tối kết thúc trong không vui đó, liên tiếp hai tháng Lăng Bắc Diệp không về nhà, anh như người cuồng công việc, vô luận ban ngày hay ban đêm, có khi mệt mỏi ngủ luôn ở đồn cảnh sát. Lục Khải Lâm cũng rất bận, dùng công việc làm phong phú cuộc sống đơn điệu của mình, công việc kế toán của cô trong văn phòng kinh doanh dần dần đi vào quỹ đạo, lực ảnh hưởng trong công tác không thể khinh thường.

Trong mắt người ngoài, cô là một nữ cường nhân ưu nhã lạnh lùng xinh đẹp, sự nghiệp thành công, hôn nhân mỹ mãn.

Nhưng chỉ có chính cô biết, thế giới của mình đến tột cùng không chịu nổi đến cỡ nào. Cô tự ti, tính tình lạnh nhạt, trong lòng có vấn đề, quanh năm phòng không gối chiếc. Cho dù kết hôn một năm, nhưng không khác với cuộc sống độc thân là mấy, chỉ là, cô cũng không cảm thấy tịch mịch, đã quen sống ở trong thế giới của mình.

Thật ra lúc không có chuyện gì làm, đều ở nhà, luyện yoga, nấu canh, xem tạp chí....

Bạn bè tri kỷ hầu như không có, có thể có liên quan tới tính cách của cô, những cô gái trong văn phòng làm việc bình thường không dám đến gần cô.

"Thư ký Vu, tối nay toàn thể nhân viên đi liên hoan, khách sạn tôi đặt rồi", trong phòng làm việc, cô nói với thư ký. Trên mặt thư ký trẻ tuổi rõ ràng nhuộm vẻ kinh ngạc, cô không nghe lầm chứ? Kế toán Lục muốn mời mọi người liên hoan?

Nhìn Lục Khải Lâm ngồi ở bên bàn làm việc, tóc vén lên, mặc áo sơ mi màu trắng, mang mắt kính gọng đen, thư ký thầm nghĩ.

Lục Khải Lâm cảm giác thư ký còn chưa rời đi, ngẩng đầu lên, "Thất thần cái gì?", cô mặt không thay đổi hỏi.

"A ồ! Tôi biết rồi, lập tức đi thông báo cho mọi người!", thư ký Vu nói xong, nhanh chóng đi ra ngoài.

Sau khi thư ký rời đi, Lục Khải Lâm cười chua xót lắc đầu một cái, cô cũng rất muốn cùng mọi người tụ tập một chỗ, hàn huyên một chút, dung nhập vào cái tập thể này, vào bên trong đại gia đình này, nhưng……

Cùng với đồng nghiệp trong văn phòng làm việc đu ăn tiệc búp-phê, sau khi cơm nước xong, một nhóm những cô gái trẻ muốn đi ktv chơi, Lục Khải Lâm đồng ý, đi một quán ở gần đó. Ngồi ở trong phòng chung huyên náo, cô không hợp với những thứ này, chỉ ngồi ở một góc, trong ngực cầm ôm gối, an tĩnh nghe các cô gái trẻ ca hát.

Nghe bài hát trữ tình của Lưu Nhược Anh, cô cũng không nhịn được sẽ nghĩ tới Lăng Bắc Diệp, lòng chua xót đứng dậy, ra khỏi phòng.

"Anh A Diệp, anh thật là xấu" , tiếng cười nũng nịu của người phụ nữ, làm cô dừng chân, quay đầu, trong góc tối, chỉ thấy người đàn ông thân hình cao lớn trong ngực ôm lấy một người phụ nữ nóng bỏng ăn mặc gợi cảm, mặc dù không thấy rõ khuôn mặt người đàn ông, thế nhưng thân hình....

Trái tim buồn bực, tràn đầy ghen tuông, tim cũng giống như bị người hung hăng xé thành mảnh nhỏ....

Ở đây là hộp đêm, anh đến tìm phụ nữ?

"Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu, không phải sao" , Lăng Bắc Diệp hài hước nói, nói xong, bàn tay hung hăng bóp một cái vào mông của người phụ nữ xinh đẹp, khiến cho người phụ nữ cười càng thêm phóng đãng.

Hai người lướt qua cô, anh giống như không nhìn thấy cô, ôm lấy người phụ nữ, vừa nói lời hạ lưu, vừa ôm cô ta vào phòng bao. Kể từ lúc Lăng Bắc Diệp bước vào hành lang này, liền thấy cô, anh tin tưởng, cô cũng thấy được anh!

Một khắc kia, thật sự có một chút khoái cảm trả thù !

Chỉ là, nhìn cô đứng ở đó, có vẻ không nhúc nhích, không giống như những người phụ nữ khác, chất vấn, ồn ào, mà cô phản ứng giống như người xa lạ. Không đếm xỉa đến việc anh tìm phụ nữ!

"Anh A Diệp" , Lăng Bắc Diệp mới vào phòng bao, cơ thể bị người phụ nữ nhiệt tình đè ở trên ván cửa, người phụ nữ không kịp chờ đợi cởi áo sơ mi của anh ra, sơn móng tay màu sắc diêm dúa lẳng lơ, sờ lên lồng ngực của anh, vuốt ve bắp thịt cường tráng của anh, đầu gối dời xuống, chống đỡ ở phần háng anh, nhẹ nhàng dụi vào....

"A...." , Lăng Bắc Diệp thở gấp, "Bảo bối...." , tay Lăng Bắc Diệp xoa mặt của người phụ nữ, sau đó chậm rãi dời xuống, trực tiếp chen vào trong rãnh vú sâu hoắm của người phụ nữ.

"Ừ....Anh A Diệp....Anh hư lắm!" , người phụ nữ phóng đãng rên rỉ, vặn vẹo eo, nghênh hợp với ngón tay của Lăng Bắc Diệp, chỉ thấy khi Lăng Bắc Diệp duỗi ngón tay ra thì ngón giữa có thêm một túi bột màu trắng.

Người phụ nữ cười cười, giang hai tay, chờ Lăng Bắc Diệp bỏ tiền, "Kiểm hàng trước đã", chỉ thấy Lăng Bắc Diệp mở túi ny lon ra, ngửi một cái, "Hàng không tinh khiết a." Anh lạnh nhạt nói.

Sắc mặt của người phụ nữ cứng đờ, "Anh A Diệp thì ra là người trong nghề a." Người phụ nữ cười duyên nói, "Hàng có tinh khiết, thì giá tiền……”

"Anh A Diệp của em giống như là người thiếu tiền sao?" Khóe miệng Lăng Bắc Diệp mang theo nụ cười ma mị, nhìn người phụ nữ, nói.

"Không giống, không giống, em sẽ tìm anh Bưu." Người phụ nữ nói xong, từ trong túi xách lấy điện thoại di động ra, bấm số.

Chỉ chốc lát sau, hai người ra khỏi phòng, vào thang máy.

Thang máy vừa khép lại, lại bị mở ra, mùi nước hoa nồng nặc xông vào mũi, Lục Khải Lâm cau mày, chỉ thấy Lăng Bắc Diệp ôm người phụ nữ vào cửa, cô ở trong góc, tim run lên bần bật. Lăng Bắc Diệp giống như là không thấy cô, nhấn nút.

Người phụ nữ dựa vào trong ngực của anh, thân thể không ngừng vặn vẹo, lấy vóc người đầy đặn ma sát lồng ngực của anh, người đàn ông này chính là một người có dáng cực phẩm cô ta rất khi gặp được, cô ta thật muốn cùng anh vui vẻ mây mưa một trận....

"Yêu Tinh, vội vã như vậy." Khóe mắt Lăng Bắc Diệp liếc về phía Lục Khải Lâm trong góc, thấy cô vẫn thờ ơ, trong lòng khuấy đảo, cũng phối hợp với người phụ nữ suồng sã, bàn tay cố ý xoa bóp mông của người phụ nữ, cố ý để cho cô thấy.

Cô nhìn thấy, trong lòng quặn đau lợi hại, hận không thể xông lên đẩy người phụ nữ ở trong ngực anh ra! Nói cho cô ta biết, chớ nhúng chàm ông xã của cô! Nhưng, cô xứng sao? !

Nếu như cô có thể thỏa mãn anh, anh còn có thể ở bên ngoài ăn vụng sao? !

Đến tầng một, cô vẫn thờ ơ, trong lòng Lăng Bắc Diệp thất bại! Ôm người phụ nữ đi ra ngoài, sau khi Lục Khải Lâm đợi bọn anh rời đi mấy giây, mới ra khỏi thang máy.

Cô trơ mắt nhìn người phụ nữ kia cùng anh lên xe, mất đi năng lực suy tính, cô như cái xác không hồn đi đến chỗ đậu xe của mình, cứng nhắc khởi động động cơ, rời khỏi bãi đỗ xe ngầm. Nước mắt, rơi xuống như mưa, cô cảm thấy mình quá vô dụng, trơ mắt nhìn chồng của mình cùng người phụ nữ khác ở trước mặt mình **, cô cũng nhu nhược không ngăn cản!

Cũng càng hiểu, anh không yêu cô!

"Bùm"

"A"

Đầu xe đụng vào chướng ngại vật đặt trên đường đang sửa, cô kêu lên, đạp thắng xe, thân thể theo quán tính lao về phía trước, đụng vào kính chắn gió, lại bắn ngược trở về.

Cảm giác choáng váng tập kích, trên trán một trận đau rát nóng bỏng!

Cô dựa vào chỗ tay lái, chưa hết hoảng hồn, kiềm chế cỗ cảm giác chóng mặt kia, sau một hồi, mới khôi phục bình thường, chỉ nghe cửa sổ xe bị người gõ, cô quay đầu, một cảnh sát giao thông ở ngoài xe....

Trên trán sưng lên một cái u lớn, một mình đến bệnh viện kiểm tra , xác định không có bất kỳ di chứng gì, gửi xe đến của hàng số 4 sửa chữa, cô bắt taxi về nhà. Khi đi ngang qua khu Giải Trí, thì cổng bị xe cảnh sát vây quanh một con kiến cũng chui không lọt, ngay cả đường cũng niêm phong, xe taxi chỉ có thể đi đường vòng.

Nhìn những cảnh sát khác bận rộn Như vậy, nhớ tới Lăng Bác Diệp mới vừa rồi còn cùng người phụ nữ…

cô cười chua xót, kết hôn một năm cũng chưa từng xảy ra quan hệ một lần, anh cũng không phải là thánh nhân, không ăn vụng mới là lạ. cô tìm cho anh một cái cớ như thế, tim lại đau đớn không chịu nổi.

***

Năm giờ sáng, Lăng Bác Diệp mới mệt mỏi không chịu nổi về đến nhà, vào phòng ngủ, anh nhào tới Lục Khải Lâm đang ngủ trên giường.

“A.” cô vui mừng, kêu lên một tiếng, chống lại vẻ mặt mệt mỏi của ang, ngửi mùi nước hoa cùng mùi thuốc lá trên người anh, một cỗ cảm giác buồn nôn làm cô ra sức đẩy lồng ngực của anh. “Anh đừng đụng tôi!” cô lạnh giọng quát.

Chưa từng quên một màn ghê tởm của anh và người phụ nữ khác, Lăng Bác Diệp bị một khối sưng đỏ trên trán cô hấp dẫn tầm mắt, trong lòng đau nhói. “Đáng chết! Làm sao vậy?” Vén tóc mái trên trán của cô lên, anh đau lòng hỏi.

Lục Khải Lâm lỗ mũi đau xót, một cỗ uất ức cuồn cuộn dâng lên, thế nào? Anh quan tâm sao?

“không cần anh lo! Anh cút đi! Đừng có dùng tay bẩn thỉu của anh đụng vào tôi! Anh cút đi!” cô gào thét, tim từng trận quặn đau, hết sức ẩn nhẫn, nước mắt sáp tràn mi.

Tay của anh cứng ngắc, không biết nên làm sao với cô bây giờ, lật người xuống giường, đi vào phòng tắm, chỉ chốc lát sau, trên tay cầm thêm một chiếc khăn ấm, anh đè cô lại, nhẹ nhàng đặt lên trán của cô.

Cảm giác ấm áp, làm cỗ nóng rát kia dịu đi rất nhiều, cô cảm động, lại tức giận, cảm giác mình bị anh phản bội!

“Tôi muốn ly hôn!” cô khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, lạnh nhạt nói. Lăng Bác Diệp vừa định giải thích với cô chuyện đêm này, không ngờ cô dám nói ra câu này, trái tim anh lần nữa bị hành hạ đau nhức, khó chịu.

“Lục Khải Lâm! cô đến tột cùng, có thừng thích tôi không?!” anh gào thét ra tiếng, hay là, anh vẫn yêu đương phương, cho rằng cô từng thích anh. Nếu không tại sao lại gấp nhiều sao cho anh như vậy?! Tại sao lại viết thư cho anh?!

Lời của anh, làm lòng cô chua xót muốn khóc, lạnh nhạt nhìn anh, “không có! Chưa từng có! Anh bỏ qua cho tôi đi!” cô lạnh lùng nói.

Lăng Bác Diệp có kích động muốn giết người, nhảy lên, “Rất tốt.” cười lạnh nói: “Cái này kết hôn, không ly hôn được! Lục Khải Lâm, đời này cô cứ như vậy đi!”

“Tại sao không ly hôn?! Loại vợ chồng hữu danh vô thực này, đối với anh mà nói có ý nghĩa gì?” cô nhìn anh, chất vấn.

Có ý nghĩa gì? Lăng Bác Diệp chua xót ở trong lòng hỏi ngược lại, cưới cô, là tâm nguyện trước khi vào trường quân đội anh đã lập thành…

“Có chứ, dù sao tôi có thề muốn tìm người phụ nữ nào thì đi tìm người phụ nữ đó! Lục Khải Lâm! Đừng quá coi trọng chính mình!” Anh lạnh giọng giễu cợt, nói xong, mới bước chân rời đi.

Ý tứ của anh là thân thể của cô, anh cũng không thèm muốn, dù thế nào đi nữa anh còn có thề tìm phụ nữ khác…Lục Khải Lâm suy ngẫm ý trong lời nói của anh như vậy, đưa tay, đem khăn lông trên trán nặng nề gạt đi, hung hăng vứt lên sàn nhà.

Khoảng cách giữa hai người mỗi lúc một xa, băng lạnh càng ngày càng sâu, lần gặp mặt càng ít, người hai nhà cũng phát hiện vấn đề giữa hai vợ chồng bọn họ.

Hai người gần như đường ai nấy đi, cô biết, anh không yêu cô, ở bên ngoài có thể còn có phụ nữ. Lăng Bác Diệp biết, cô cũng không yêu anh, trong lòng còn nhớ đến tên Hách Đồng đó, tối thiểu, anh thường gặp được bọn họ hẹn gặp.

Dần dà, anh cũng quen, dù sao chuyện của đội cảnh sát cũng đủ làm anh bận muốn chết, bận rộn, có thể hoàn toàn quên mất cô!

Vấn đền làm hai người phiền lòng nhất chính là, vấn đề đứa bé.

Vô luận là về nhà mẹ đẻ hay là đi nhà chồng, Lục Khải Lâm đều sẽ bị hỏi tới tin tức cái bụng, cô chỉ có thể nói láo, đang ngừa thai, sự nghiệp mới khởi đầu, cô không muốn có con quá sớm. Bởi vì chuyện này, cô bị mẹ ruột Ch Tú Lan trách mắng không ít.

Có lúc, cô cũng muốn đứa bé, tối thiểu có thể cùng với cô vượt qua thời gian ở một mình quá nhiều, nhưng, chỉ là suy nghĩ mà thôi. Bệnh của cô…

Lăng Bác Diệp về nhà cũng sẽ tự giác ngủ phòng khách, có lúc, một câu cũng không nói với cô, anh cảm giác trái tim yêu cô, giống như đang từ từ khô héo, có lúc, cũng thật không quan tâm cô. Anh lạnh nhạt, cũng làm cho lòng cô chua xót, có lúc cô cũng rất muốn cùng anh tâm sự, nhưng vừa mở miệng, nhìn biểu tình lạnh nhạt của anh, cô liền lui bước.

Cảm giác, anh đã chán ghét cô! Nhưng vì sao không ly hôn đây? Bởi vì, hai người là kết thân, không ly hôn được sao?

“A.” cô bị cơn ác mộng kia hành hạ mà giật mình tỉnh giấc, thét chói tai ngồi dậy. Lăng Bác Diệp nghe được động tình, gần như là nhanh chóng vọt vào phòng ngủ chính, “Làm sao vậy?!” Vẫn là không cách nào ức chế quan tâm tới cô, nhìn cô ôm đầu gối ngồi ở trên giường, anh gầm nhẹ.