Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Chương 325: Ngoại truyện phần 2 - Chương 6: Say rượu thổ lộ




Hôn là một loại biểu đạt tình cảm, lúc này anh cuồng dã bá đạo hôn cô mút thỏa thích tất cả ngọt ngào trong khoang miệng của cô, càn quét mỗi một góc trong miệng cô, hận không thể đem cô nhập vào cơ thể mình!

Cô bị cuốn hút bởi nụ hôn cuồng dã tùy tiện của anh, tim đập nhanh nhút nhát nghênh hợp với anh, toàn thân không hề cứng ngắc nữa ngược lại đang mềm đi. Cho đến khi tay của anh giữ chặt phía sau lưng cô thì trong đầu của cô lại hiện lên người phụ nữ gặp được lúc đi ăn cơm Tây.

Đôi tay chợt đè xuống ngực của anh đẩy anh ra “Tránh ra." Cô lạnh lùng quát. Anh buông cô ra, chỉ thấy tay của cô đang không ngừng lau khóe miệng, mặt lạnh nhìn anh. Lăng Bắc Diệp ảo não, cảm giác vừa rồi cô thiếu chút nữa đã đáp lại nụ hôn của anh, bây giờ tại sao lại……

"Lục Khải Lâm! Vừa rồi rõ ràng em cũng muốn tiếp nhận, tại sao bây giờ lại như vậy?" Lăng Bắc Diệp tức giận hỏi ngược lại, trong miệng còn lưu lại mùi thuộc về cô. Mùi thơm thanh khiết, thơm dịu giống như hoa sen trắng.

Câu hỏi của anh làm tim cô căng thẳng xấu hổ mặt đỏ tới mang tai “Em không có." Nói lời trái lương tâm đứng lên định rời đi. Lăng Bắc Diệp đưa tay kéo tay của cô “Sống hòa thuận vói anh không tốt sao?" Để xuống tự tôn của đàn ông anh gần như là cầu xin nói với cô.

Không thể thử tiếp nhận anh sao? Ba năm trôi qua rồi, Hách Đồng kia cũng có bạn gái cũng sắp kết hôn, chẳng lẽ cô còn nhớ mãi không quên ư?

Lời của anh làm chóp mũi Lục Khải Lâm chua xót “Vậy anh chấp nhận cuộc sống không có tình dục sao? Vậy anh có thể không đi tìm người phụ nữ khác sao?" Cô ích kỷ hỏi, cảm thấy mình rất bá đạo không những không thể cho anh cuộc sống vợ chồng, còn muốn cấm anh đi tìm người phụ nữ khác.

Lăng Bắc Diệp sửng sốt rồi buồn cười nhìn cô “Tại sao không thể có cuộc sống vợ chồng bình thường? Còn nữa, anh đi tìm người phụ nữ khác lúc nào? Lâm Lâm, chẳng lẽ em cho là anh thật sự đi tìm người phụ nữ khác phát tiết?" Lăng Bắc Diệp nhìn cô buồn cười hỏi.

Chỉ thấy Lục Khải Lâm kinh ngạc nhìn anh, ý của anh là anh không đi tìm người phụ nữ khác?

"Em thấy rõ ràng rất nhiều lần!" Cô không nhịn được hỏi, âm thanh hơi lớn, trong giọng nói mang theo chút run rẩy, tim càng run hơn chưa quên từng màn anh ôm ôm ấp ấp người phụ nữ khác.

Lúc này Lăng Bắc Diệp mới chợt nhớ ra, anh cười cười kéo cô vào trong ngực, tay trái nhốt chặt hông của cô tay phải nâng cằm cô lên “Ghen hử? Lâm Lâm, em đang quan tâm anh có đúng hay không?" Tim Lăng Bắc Diệp đập nhanh hỏi.

Câu hỏi của anh làm cô muốn khóc, sao có thể không để ý? !

Quay mặt, không chịu đối mặt với anh “Anh buông ra." Ngược lại đôi tay của anh càng nhốt chặt hông cô hơn, ôm cô thật chặt “Bị em nhìn thấy lúc anh và người phụ nữ khác ở cùng nhau đều là lúc anh nằm vùng, cũng chỉ tán gẫu với cô ta như hôm nay, cô ta vốn là một gái mại dâm, trước kia anh đi cùng với cô ta, là giả dạng làm khách làng chơi, nằm vùng để điều tra vụ án." Lăng Bắc Diệp ôm cô, thẳng thắn nói.

Lòng của Lục Khải Lâm rung động, kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn gương mặt tuấn tú chân thành của anh.

Bây giờ suy nghĩ lại hình như là có chuyện như vậy, anh là một cảnh sát chính nghĩa thì sao có thể sẽ ngoại tình đây? Càng sẽ không đi đến nơi mua vui hưởng lạc, cô thật đáng chết! Lục Khải Lâm nghĩ như vậy, trong lòng thầm mắng chính mình tức giận mình không tin tưởng anh.

Không tin tưởng anh, thật ra thì chính là cô không tự tin vào bản thân mình.

Lăng Bắc Diệp cũng nhìn cô, khóe miệng tràn ngập ý cười “Từ từ tiếp nhận anh có thể không? Quên Hách Đồng đi!" Trầm giọng nói, nhớ tới Hách Đồng lòng anh lại chua xót.

Trái tim Lục Khải Lâm run rẩy, rất muốn nói cô và Hách Đồng cũng không phải giống như anh tưởng tượng, nhưng câu "Từ từ tiếp nhận anh" của anh làm cô lui bước. Bởi vì cô cũng không biết mình có thể tiếp nhận anh không.

Thấy cô do dự trong lòng anh dâng lên một trận chua xót, cảm giác hình như mình lại bị coi thường rồi!

Anh buông cô ra “Nấu cơm đi, anh đói rồi." Trầm giọng nói, anh đau đớn đi vào phòng sách. Lục Khải Lâm nhìn bóng lưng của anh muốn nói lại thôi.

Chỉ có thể nói với anh ở trong lòng, xin lỗi anh!

Cô dày công làm một bữa ăn tối phong phú vì anh, giống như đem tình yêu của cô đối với anh cũng dung nhập vào trong thức ăn. Có lúc có thể làm chút chuyện như vậy cho anh cô lại cảm thấy đó là hạnh phúc. Lăng Bắc Diệp nhìn một bàn thức ăn phong phú, trong lòng cảm động, ăn rất nhiều rất no.

Cô xả nước tắm cho anh, anh cũng không làm khó cô để cô giúp anh chà lưng. Anh cẩn thận suy tư muốn lấy được lòng của phụ nữ thì phải có kiên nhẫn, chỉ cần tên Hách Đồng kia kết hôn, cô nhất định sẽ quên anh ta rất nhanh.

Anh tắm xong đi vào phòng ngủ của hai người, cũng không kêu cô đang ở phòng sách. Lục Khải Lâm đi tắm rửa, có chút sợ sệt đi vào phòng ngủ, thấy anh hình như đã ngủ thiếp đi cô không biết là thở phào nhẹ nhõm hay là có chút mất mác. Lặng lẽ nằm xuống chiếc giường lớn, chui vào trong chăn.

Trong đêm tối tĩnh mịch, cô yên lặng nhìn lưng anh tham lam hít thở mùi nam tính thuộc về anh, muốn dựa vào gần anh nhưng lại không dám.

Lăng Bắc Diệp xoay người, đưa tay vây cô vào trong ngực, cô đang muốn mở miệng thì anh đã nói trước cô “Anh sẽ không đụng vào em." Anh trầm giọng nói, biết trong lòng cô nghĩ cái gì sợ cái gì.

Cơ thể Lục Khải Lâm cứng đờ, thấy anh thật sự không chạm vào cô yên tâm nhắm mắt lại. Lăng Bắc Diệp ôm thân thể mảnh khảnh cô, trong lòng không có ý nghĩ đen tối chỉ là thõa mãn mong muốn ôm cô, ba năm qua loại cảm giác "Nhìn thấy, lại không ăn được" này anh đã quen rồi.

Cô vùi trong ngực anh, cả người cũng ấm áp, hít thỏa thích mùi hương chỉ thuộc về mình anh, giờ phút này thỏa mãn mà hạnh phúc, cũng dần dần yên tâm đi vào giấc mộng.

***

Quan hệ của hai người hòa hoãn rất nhiều, Lăng Bắc Diệp thường về nhà ngủ chung với cô, không ép buộc cô xảy ra quan hệ chỉ là dần dà, tự ái đàn ông của anh sẽ bị áp chế, không khống chế nổi mà muốn có được cô, nhưng hình như Lục Khải Lâm lại không chút tiến bộ, vẫn giống như kiểu trước đây coi anh nhu kẻ thù mà phản kháng anh.

Cộng thêm anh cả Lục Khải Chính xảy ra chuyện, nhà họ Lục bị niêm phong, Lục Khải Lâm vì sợ liên lụy đến anh lại đề xuất ly hôn.

"Anh ta cũng kết hôn rồi! Em còn băn khoăn cái gì? !" Anh phẫn hận đè ép cô, đôi tay giữ chặt hai tay của cô, trừng mắt nhìn vẻ mặt kháng cự của cô quát to.

Trái tim Lục Khải Lâm run rẩy “Đừng ép em! Em chính là không quên được anh ấy! Anh buông em ra!" Cô lạnh lùng nói, nhà họ Lục cũng bị niêm phong rồi cô không muốn liên lụy đến anh! Lăng Bắc Diệp thất bại buông cô ra, xuống giường. Nhìn ** của mình sút giảm, anh phẫn hận chỉ muốn xuất gia làm hòa thượng.

Quan hệ của hai người mới vừa hòa hoãn, vì vậy mà lại khôi phục nguyên dạng.

Mỗi lần cô nhìn thấy anh liền muốn ly hôn, Lăng Bắc Diệp vô cùng chán nản, chỉ là Lăng Bắc Hàn từng nhắc nhở anh, có thể bởi vì Lục Khải Lâm không muốn liên lụy đến anh nên mới như vậy.