Cô Vợ Trẻ Con Của Lăng Thiếu Bá Đạo

Chương 335: Ngoại truyện phần 2 - Chương 14: Nói cho anh biết




"Lão Đại, chị dâu!" Mới vừa vào một nhà hàng thường hay đến cùng đồng sự trong đội, thì nghe thấy giọng nói của A Phong truyền đến từ trong góc, Lăng Bắc Diệp nhìn sang, không ngờ mấy người trong đội đều ở đây. Còn đứng dậy hoan nghênh, Lục Khải Lâm nhìn về phía bàn bên đó, nhếch miệng lên, lễ phép mỉm cười gật đầu với bọn họ.

Lăng Bắc Diệp dắt cô cùng đi qua, giới thiệu cô với từng người, cô cũng chào hỏi từng người.

"Chị dâu, ngồi!" Lam Khả kéo một cái ghế ra, nói với cô.

"Cám ơn...." Cô mỉm cười, ngồi xuống bên cạnh Lam Khả, Lăng Bắc Diệp ngồi xuống bên tay phải cô, nhân viên phục vụ thêm bát đũa cho hai người, A Phong lại gọi thêm mấy món ăn, một bàn người, cười nói náo nhiệt.

Tối nay Lăng Bắc Diệp hiền hoà cười nói với đồng nghiệp, hoàn toàn mất đi sự nghiêm túc trong công việc, Lục Khải Lâm vừa ăn cơm, vừa quan sát. Lăng Bắc Diệp thỉnh thoảng nhìn cô, săn sóc gắp thức ăn cho cô.

"Chị dâu, chị phải quản lý tên cầm thú này a! Xem bọn em như súc sinh mà sai bảo!" A Tam oán giận nói với Lục Khải Lâmm, Lục Khải Lâm cười cười, nhìn Lăng Bắc Diệp bên cạnh, "A Tam cậu muốn trực ban có phải không?" Lăng Bắc Diệp trừng mắt nhìn A Tam, quát lên.

A Tam vội vàng chắp tay, "Lão Đại, em sai lầm rồi, sai lầm rồi, nhận phạt, nhận phạt!" Ngoan ngoãn bưng ly rượu lên, uống một ly.

"Chị dâu, chị đừng nghe lời vớ vẩn của anh ấy, Lão Đại cũng vì sớm kết thúc vụ án, mới nghiêm khắc như vậy!" Lúc này Lam Khả nói với Lục Khải Lâm giúp Lăng Bắc Diệp.

"Ừ, tôi hiểu." Lục Khải Lâm thành tâm nói, thực sự có thể hiểu được công việc và thái độ làm việc của anh.

"Tiểu Lam Tử, chỉ có em là đau lòng cho Lão Đại nhất.... luôn nói tốt giúp anh ấy...." Lúc này, A Phong mang theo men say cười nói, tiếng nói của anh còn chưa có hết, mặt của Lam Khả nhất thời đỏ lên, Lục Khải Lâm suy nghĩ tỉ mỉ sao có thể không phát hiện ra sự thay đổi của cô.

"A Phong, Lão Đại là Lão Đại của chúng ta, tôi đương nhiên hướng về phía anh ấy rồi, nếu không ai cân nhắc tôi!" Chột dạ vội vàng giải thích, chỉ sợ bí mật trong lòng bị phát hiện.

Lục Khải Lâm lặng lẽ liếc nhìn Lăng Bắc Diệp, phát hiện anh giống như thật sự không nghe thấy cái gì hết, tự nhiên uống rượu ở đó.

"Giải thích chính là che giấu, toàn bộ đồn cảnh sát chỉ trừ Lão Đại là không biết tâm tư của cô...."

"A Phong! Anh đang nói nhăng nói cuội gì đó! Đừng gây chia rẽ mối quan hệ giữa tôi và Lão Đại!" Tâm sự bị đâm trúng, Lam Khả chột dạ rống lên, chỉ kém không có vỗ bàn nhảy lên. Lăng Bắc Diệp lúc này cũng phát hiện Lam Khả không bình thường, "Đều nói cái gì đấy...." Anh sâu kín hỏi, uống một hớp trà.

"Không có, không có, Lão Đại, A Phong say...."

"Tôi không có...." A Phong lại muốn nói, A Tam lặng lẽ nhéo tay anh ta một cái, cái tên tiểu tử đần độn này, nói chuyện cũng không chú trọng trường hợp.

"Lão Đại, A Phong tên khốn kia nói em thích anh, thật là truyện tiếu lâm buồn cười nhất em từng nghe...." Lam Khả hướng về phía Lăng Bắc Diệp cười nói, đáy mắt sáng ngời thoáng qua một tia cô đơn không ai nhận ra.

"Tiểu tử này, miệng chó không mọc được ngà voi!" Lăng Bắc Diệp cười nói, "Cũng ăn no đi, rồi giải tán, ngày mai phải trực ban, nên nghỉ ngơi, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt!" Lăng Bắc Diệp lại nói.

Tối nay, Lục Khải Lâm xác định một chuyện, Lam Khả bên cạnh, thích Lăng Bắc Diệp.

Trong lòng có chút buồn phiền, có chút luống cuống, chỉ là ngoài mặt vẫn hết sức trấn tĩnh cùng Lăng Bắc Diệp đi ra ngoài, tạm biệt đám người bọn họ.

***

"Em đi tắm...." Về đến nhà, cô lạnh nhạt nói, Lăng Bắc Diệp liền vội vàng tiến lên, từ sau lưng cô nhốt chặt cô, "Cùng nhau tắm...." Nụ hôn của anh rơi xuống vành tai lành lạnh của cô, phun khí nóng, nói.

Mập mờ nho nhỏ này, làm thân thể nhạy cảm của cô ngẩn ra, giống như dễ dàng có cảm giác, "Không cần.... quá mệt mỏi, không muốn giày vò...." Quả thật mệt mỏi, trong lòng vẫn còn buồn bực một chuyện, cô lười biếng nói.

Nghĩ thầm, Lăng Bắc Diệp có lẽ thật sự không biết Lam Khả thích anh. Như vậy, cô nên làm cái gì? Lam Khả đó, là người như thế nào? Theo biểu hiện ở trên bàn ăn của cô ấy, cũng không giống như người phụ nữ có tâm cơ....

Người khác thích anh, cô không ngăn cản được. Chỉ cần anh yêu cô, là tốt rồi....

"Anh cũng chưa nói muốn giày vò……” Ngoài miệng mặc dù nói như vậy, nhưng hai tay đã từ dưới nách của cô đi tới trước ngực cô, suồng sã nhào nặn, môi mỏng khẽ mở, lẩm bẩm nói bên tai cô.

"A...." Chưa từng gặp người nào tà ác như vậy! Ngoài miệng nói không giày vò, trên tay đã bắt đầu hoạt động, hơn nữa vừa sờ cô, vừa đẩy cô đi về phía phòng tắm. Toàn thân một hồi nóng ran, cảm giác đã lâu kia vọt lên, làm hai chân cô như nhũn ra, nhưng cô thật là mệt mỏi....

"Em thật sự vô cùng mệt mỏi...." Hai tay dùng sức nhéo mu bàn tay anh, trầm giọng quát lên.

"Anh giúp ngươi xoa bóp...." Lăng Bắc Diệp mê hoặc nói, hai người đã vào phòng tắm, cô bị anh ỡm ờ đến bên bồn tắm, anh mở vòi nước, ngay sau đó, bắt đầu kéo quần áo của cô. Giống như là bóc vỏ bánh chưng, cởi từng lớp quần áo trên người cô xuống, "Bà xã, anh giúp ngươi cởi, em không giúp anh cởi sao?"

Cô liếc anh một cái, mặc kệ anh, bèn tự vào trong bồn tắm, nằm xuống. Lăng Bắc Diệp đứng ở bên bồn tắm, trình diễn màn mỹ nam thoát y cho cô nhìn.

Theo lồng ngực to lớn của anh, eo gợi cảm.... phơi bày ra, cô ở trong bồn tắm, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, xoay tầm mắt. Nhìn nữa, cô thật sự không cầm cự được.

Nước trong bồn tắm bởi vì anh tiến vào, mà bắn tung tóe ra, anh nằm xuống bên người cô, để cho cô dựa vào trong ngực anh, hai người thoải mái hưởng thụ tắm uyên ương.

"Lần này nghỉ ngơi mấy ngày?" Lúc nãy ăn cơm, nghe nói anh nghỉ ngơi, cô Hỏi.

“Hai ngày… em cũng nghỉ, ở nhà cùng anh! Sau đó anh còn phải điều tra một vụ án lớn, Lăng Bắc Diệp lật người, vừa hôn cô, vuốt ve cô, vừa nói.

“Em bận, nghỉ ngơi không được…” Tại sao cô phải nhân nhượng anh, anh nghi ngơi thì cô phải xin nghỉ cùng anh? Trong lòng Lục Khải Lâm có chút không thăng bằng nói.

“Anh biết có thể em không bận! Xin nghỉ cùng anh!” Anh ra lệnh nói, không ngừng trêu chọc cô.

“không cần… A…”

“thật không muốn? Hả?” Nhing gương mặt nhỏ nhắn của cô bởi vì nhiễm tình dục mà đỏ lên, anh ác ý lại hỏi.

“Ừ… không…” Anh uy hiếp cô! Khó chịu ngâm nga, muốn khuất phục.

“thật không muốn? một lần cuối cùng… xin nghỉ cùng anh, ngoan…” Lăng Bắc Diệp dụ dỗ, chống đỡ cô, không chịu đi vào.

“Ừ… Muốn…” cô khuất phục dưới uy quyền của anh, sau đó, bi thương cầu xin nói.

“A…” Ngay sau đó, cô thét chói tai, lượng nước lớn bị đẩy vào, căng trướng như vậy, đầy đặn…

Trong phòng tắm, nhiệt độ chợt lên cao, bọt nước bắn ra tiếng, tiếng nước chảy rào rào hòa lẫn với tiếng ngâm nga mập mờ của phụ nữ, không ngừng vọng về…

cô mệt mỏi kiệt sức ngất đi, sau khi tỉnh lại, đã lên giường, trong khuỷu tay của anh, bởi vì quá buồn ngủ, mí mắt nặng nề cực kỳ, chỉ nghe anh đang nói điện thoại. “Tôi lập tức qua…”

Điện thoại là A Tam gọi tới, nói Lam Khả đã xảy ra chuyện. “Lâm Lâm?”

“Đừng làm rộn, ngủ…” không đành lòng đánh thức cô, anh nhánh chóng xuống giường, mặc quần áo, chỉ chốc lát sau, vọt ra khỏi phòng ngủ.

***

Buổi sáng sau khi Lục Khải Lâm tỉnh lại, nhìn giường đệm trống không, trong lòng một hồi mất mát, sau đó rời giường, tìm khắp các phòng cũng không thấy bóng dáng của anh, gọi điện thoại cho anh, khi biết anh đang ở bệnh viện thì trong lòng suy sụp, nhưng cũng được biết, thì ra là Lam Khả nằm viện.

Cúp điện thoại, cô vội vã rửa mặt, mặc quần áo ra cửa, chạy thẳng tới bệnh viện. Bởi vì xe cô ở công ty nên gọi taxi đi bệnh viện.

“Bảo em đừng đến…” Lăng Bắc Diệp từ trong phòng bệnh ra ngoài. Đứng nhìn cô ở cửa phòng bệnh, nhỏ giọng nói ra.

“Tình hình của cô ấy thế nào rồi? Chuyện gì xảy ra à? Tối hôm qua không phải còn rất tốt sao?” Lục Khải Lâm quan tâm hỏi, nhìn đáy mắt Lăng Bắc Diệp quầng thâm cũng có vẻ rất đau lòng.

“Tối hôm qua trên đường về nhà, gặp phải cướp, lúc đọ sức với lưu manh thì bị đâm một dao, trước mắt tình hình ổn định, vẫn chưa tỉnh lại. Lăng Bắc Diệp giải thích với cô, ôm cô vào phòng bệnh. Lục Khải Lâm cau mày, nhìn cô gái nằm trên giường bệnh, hôn mê bất tỉnh, sắc mặt tái nhợt, lòng tràn đầy xúc động, suy nghĩ một chút thì một cô gái làm cảnh sát hình sự thật không dễ dàng.

“Lão Đại… Lão…”

“Lam Tử?” Lăng Bắc Diệp nghe Lam Khả gọi anh, liền vội vàng tiến lên, trầm giọng gọi biệt danh của cô.

Lục Khải Lâm nhìn dáng vẻ quan tâm của anh, trong lòng khó chịu nhưng chỉ thoáng qua liền khôi phục cảm giác tự nhiên, cảm giác mình quá hẹp hòi. “Em đi gọi bác sĩ!” cô bình tĩnh nói, chắc cô ấy đã tỉnh.

Lăng Bắc Diệp không trả lời cô, đưa tay quơ quơ trước mắt Lam Khả. “Lam Tử? Tỉnh! Tôi là Lão Đại!” Lăng Bắc Diệp dịu dàng kêu, Lam Khả trong mắt của anh, vẫn là một người chịu khổ, có lòng cầu tiến, đồng chí tiến bộ nhanh nhất, cũng luôn bị sai bảo anh như đàn ông, giờ phút này, nhìn bộ dáng yếu ớt của cô, trong lòng anh rốt cuộc vẫn thương tiếc.

nói cho cùng, cô cũng chỉ là một cô gái trẻ hai mươi bốn tuổi. Nghĩ tới hình ảnh cô dũng cảm vật lộn với lưu manh, trong lòng càng đau hơn.

“Khụ… A… thật là đau…” Lam Khả thần trí không rõ chỉ cảm thấy từ bụng truyền đến một hồi đau đớn kịch liệt, đưa tay nắm lung tung, một tay nắm được một bàn tay hết sức ấm áp, cô nắm thạt chặt. “Lão Đại…”

Lầm bầm kêu, không biết có phải là anh hay không.

Lục Khải Lâm đi vào, đúng lúc nhìn thấy một màn này, nhìn Lam Khả nắm tay của anh, yếu ớt kêu anh, trong lòng giống như bị gai đâm, rất là khó chịu, nhưng ngoài mặt vẫn thật bình tĩnh.

Bác sĩ tiến lên, làm một loạt kiểm tra cho Lam Khả, Lam Khả dần tỉnh lại, trước mắt, gương mặt tuấn tú của người đàn ông dần dần rõ ràng, cảm giác mình giống như đang nằm mơ, hơn nữa, anh cũng nắm tay của cô, vẻ mặt quan tâm, làm cô cảm thấy ấm áo, ngay cả đau đớn của vết thương cũng không là gì.

“Lam Tử, đã tỉnh rồi hả?” Lăng Bắc Diệp cười nhạt mà nói, cũng biết cô là cô bền bỉ cô nương, không có việc gì. Giờ phút này, anh thật sự xem cô là em gái mình.

Lục Khải Lâm im lặng không lên tiếng, hào phóng đứng ở một bên, biết Lăng Bắc Diệp không có tình cảm nam nữ gì với cô gái này, hoặc chỉ coi cô ấy là đồng nghiệp, làm cảnh sát hình sự vào sinh ra tửu, đối xử với đồng nghiệp giống như với anh em ruột vật sao?

Nhưng Lam Khả kia lại có ý với anh, anh như vậy, có giống như là đang cho Lam Khả hy vọng, càng có ý nghĩ không an phận với anh hay không?