Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 268: Hãy tấu vang đàn của cô




Xe khởi động, lâu sau Vy Hiên mới rầu rĩ lên tiếng: “Thật ra anh nói không sai.”

Trong thời gian cô cho A Vũ thu dọn, cô đúng là muốn trốn tránh, chỉ là thiếu lý do, thiếu cái cớ mà thôi.

Liên Cẩn Hành nhìn qua kính xe, giọng không chút cảm xúc: “Nhớ kỹ lấy, em bị tôi ép, vậy nên, không cần tự trách áy náy gì cả.”

Vy Hiên có chút rung động, xoay qua nhìn anh, mắt trong, long lanh.

Dần dần, cô cười, rủ đôi mắt xuống: “Liên Cẩn Hành, đây là kinh doanh lỗ vốn đó.”

Anh chuyển hướng xe, lên cầu vượt, không có đường quay lại, nói: “Đấy cũng là chuyện của tôi.”

Sân bay, dòng người qua lại.

Tiểu Tần đã chờ ở đó từ sớm, làm xong hết tất cả các thủ tục, đứng ở cửa kiểm tra an ninh vẫy tay: “Giám đốc Liên, cô Phạm, đi du lịch vui vẻ nhé.”

Vy Hiên hơi thẹn đỏ mặt, cúi đầu. Thật là ngoài ý muốn, Liên Cẩn Hành lần này không trách cậu ta nói nhiều.

Lên máy bay, cô mới biết được nơi đến là Nepal thủ đô Katmandu, trung chuyển Lhasa.

Trải qua hơn bốn giờ bay, bên trong máy bay tiếng phát thanh nhắc nhở sắp đến sân bay quốc tế Konka. Đây là lần bay có thời gian dài nhất của Vy Hiên. Vì là khoang thương gia, nên mới không quá mệt.

Cô nhìn xuống từ cửa sổ, ngoài kia trời xanh, mây trắng và núi, ngạc nhiên trong vô thức cô thốt lên: “Thật đẹp...”

Người đàn ông bên cạnh ngẩng đầu, nhìn qua, thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô, khóe môi khẽ nhếch lên.

Rất nhanh, máy bay hạ cánh, đường băng không dài, vậy mà lại chạy rất êm.

Xuống máy bay, một luồng khí lạnh khô phả vào mặt. Nhưng đang mùa đông mà thời tiết như vậy, thì đã là rất ấm áp rồi. Vy Hiên không ngừng hít sâu, cô ngửi mùi của sông núi, ngửi thấy mùi của sự lạ lẫm thần bí.

Sân bay không quá lớn, lúc đợi máy bay Liên Cẩn Hành nói: “Bây giờ tới thời gian check in còn sớm, tôi dẫn em đi ăn chút đồ.” Vừa rồi trên máy bay, cô ăn rất ít, anh lo cô sẽ đói bụng.

Có lẽ là bên ngoài bầu trời xanh tự nhiên thật đẹp, Vy Hiên vui vẻ đồng ý, theo anh đến khu ăn uống.

Đột nhiên, cô dừng bước, nghiêng tai lắng nghe cái gì đó.

Liên Cẩn Hành quay đầu nhìn cô, vừa muốn mở miệng hỏi, lại thấy Vy Hiên như bị mê hoặc, đi theo giai điệu quen thuộc phát ra từ phía trước.

Trong sân bay ồn ào náo nhiệt, một ông chú người nước ngoài đang say mê kéo đàn Cello, tạo ra một góc u nhã tĩnh mịch.

Vy Hiên hoàn toàn bị thu hút sự chú ý, đứng trước mặt anh, linh hồn ngủ say trong cơ thể bị âm thanh du dương này làm bừng tỉnh lại, bắt đầu bay nhảy, xoay tròn theo các nốt nhạc trong bài diễn tấu của ông.

Gương mặt cô ửng đỏ, đôi mắt hưng phấn như bị nước sông Lhasa rửa qua, phát ra ánh rạng rỡ. Cô bị âm nhạc chinh phục, còn Vy Hiên lúc này cũng đang cuốn hút ánh nhìn của Liên Cẩn Hành. Anh đột nhiên cảm thấy, một quyết định chính xác nhất anh đã làm e rằng đó là mua về một cây đàn Szechi.

Khúc nhạc kết thúc, ông nhân ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Vy Hiên, dùng tiếng anh hỏi: “Cô thích à?”

Vy Hiên không kịp chờ đợi gật đầu: “Thích! Vô cùng thích! Có thể nói cho tôi khúc nhạc này tên là gì không?”

Ông nói: “Còn chưa có tên.”

Vy Hiên kinh ngạc không thôi: “Vậy đó là... ca khúc ông tự sáng tác sao?”

Ông cười gật gật đầu.

Vy Hiên như một học sinh tiểu học, đi đến trước mặt ông, khuôn mặt kích động, ngưỡng mộ: “Tôi rất thích! Rất hay!”

Ông thấy trong mắt cô có một sự cuồng nhiệt quen thuộc, là một sự điên cuồng chấp nhất vượt qua thời gian. Ông hào phóng giơ đàn về hướng trước: “Cô gái, cô cũng chơi một bài tặng ta đi.”

Vy Hiên kinh ngạc lui ra phía sau một bước: “Ông làm sao biết tôi...”

Ông nháy mắt với cô mấy cái, dùng ngón tay đưa một vòng trên mặt: “Đều viết lên mặt cả rồi.”

Vy Hiên lập tức thẹn thùng xua tay: “Tôi không chơi được đâu, trình độ của tôi rất dở...”

Ông dứt khoát đặt cung vĩ đàn vào tay cô, rồi đưa đàn cho cô. Anh thì ngồi xuống đối diện, mỉm cười: “Cô gái yêu quý, cô có thể bắt đầu rồi.”

Lúc này, chỗ ngồi cạnh ông cũng có người.

Liên Cẩn Hành cũng nhìn Vy Hiên: “Tôi cũng rất mong chờ đấy.”

Vy Hiên đứng đó, tim đập nhanh, cô cũng suýt quên mình được người khác nghiêm túc ngóng nhìn như vậy là chuyện xảy ra từ khi nào. Vậy nên, việc họ mong chờ như vậy ngược lại lại làm cô càng căng thẳng hơn!

Cô nhớ tới cuộc thi đó, nhớ tới ba, nhớ tới sự thất bại của cô...

Tay phải cầm cung vĩ đàn bắt đầu run rẩy lên, tiếp đó, chậm rãi buông xuống.

Cô lắc đầu, vẫn không được.

Liên Cẩn Hành nhíu mày, anh muốn nhìn thấy Vy Hiên với ánh mắt tràn đầy hy vọng vừa rồi, chứ không một Vy Hiên rụt rè chui trong chiếc vỏ bọc của mình.

“ Ha ha...” Ông chú người nước ngoài lúc này lại cười ra tiếng. Tiếng nói trầm khàn có sức hút cho người khác một cảm giác an toàn. Giọng điệu thương hại ông nói: “Cô gái đáng thương, cô thà tin vào nỗi sợ hãi trong lòng là thật, cũng không tin rằng âm nhạc có thể giúp cô lãng quên.”

Vy Hiên trong lòng đột nhiên run lên, kinh ngạc ngẩng đầu.

“Cô gái, mặc dù tôi không biết chuyện gì xảy ra với cô, nhưng cô không nên bị vận mệnh đánh bại.” Ông đưa tay ra hiệu: “Tấu vang đàn của cô đi.”

Vy Hiên chậm rãi nhắm mắt lại.

Đặt cung vĩ lên dây đàn, nghe tiếng gió ngoài sân bay, cô tấu vang nốt nhạc đầu tiên...

Người đàn ông nước ngoài vốn đang mỉm cười, dần dần trở nên kinh ngạc, nhìn cô gái trước mắt, cơ thể ông bắt đầu hướng về phía trước, đôi mắt rủ xuống, nghiêm túc nghe.

Cô kéo tấu rõ ràng là khúc nhạc vừa rồi của ông.

Liên Cẩn Hành nhìn cô chằm chằm không chớp mắt. Nét mặt của cô điềm tĩnh bình yên, quên đi tất cả, chỉ có đàn Cello.

Khúc nhạc uyển chuyển từ từ vang khắp sân bay. Vy Hiên vẫn luôn chìm đắm trong khúc nhạc của mình. Cô đang tự mình thay đổi, từ lúc ban đầu còn lo lắng, căng thẳng cho đến cuối cùng trở nên thoải mái, thư giãn.

Khúc nhạc thu hút được rất nhiều người. Khi cô mở mắt, tiếng vỗ tay vang lên từ xung quanh.

Vy Hiên giật mình kinh ngạc đứng nguyên tại chỗ. Lúc này cô mới phát hiện, chẳng biết từ khi nào, xung quanh cô đã có rất nhiều những vị khách du lịch, có người thậm chí còn cầm điện thoại ghi lại video. Vy Hiên đỏ mặt, vội vàng đem đàn trả cho người đàn ông, chân thành xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không kìm được lòng kéo tấu khúc nhạc của ông.”

Người đàn ông ngẩng đầu, mắt sáng lên kì lạ: “Nhưng cô chỉ nghe có một lần.”

Vy Hiên ngượng ngùng nói: “Có thể là do tôi thích quá.”

Ông nhìn Vy Hiên, hỏi: “Nói cho tôi biết, cô tên là gì?”

Vy Hiên dùng tiếng Trung, nói rõ ràng: “Phạm Vy Hiên.”

Lúc này, kênh truyền thanh trong sân bay vang báo thông tin chuyến bay.

“Thật đáng tiếc, tôi phải lên máy bay rồi.” Người đàn ông đem đàn cất vào hộp, cầm theo túi hành lý đơn giản, cười với Vy Hiên: “Hi vọng chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Vy Hiên nhìn theo bóng dáng nhàn nhã thong dong của người đàn ông, mỉm cười.

Quay người ngoái nhìn, đối diện ánh mắt chăm chú của Liên Cẩn Hành: “Sao vậy?” Cô hỏi: " Trên mặt tôi có cái gì sao? Tóc tôi bị bù xù à?” Cô sờ tay lên đầu. Anh giương khóe môi: “Đi ăn cái gì đi.”

“Ừm.” Trên đường đi, Vy Hiên vẫn ngân nga khúc nhạc, bước chân cũng vô thức nhanh hơn.

Liên Cẩn Hành ánh mắt như mỉm cười liếc qua.

Xem ra cô thật sự rất thích khúc nhạc này.

Sân bay rất ít quán ăn uống, hai người đi vào một quán mì, Vy Hiên nhìn thấy giá tiền bên trên, không nói hai lời lôi Liên Cẩn Hành đi ra.

“Không thích?” Anh hỏi.

Vy Hiên lắc đầu, che miệng nói nhỏ: “Đắt quá! Một tô mì mà tận hai ba trăm nghìn, không hợp lí!” Cô chỉ vào cửa hàng Dicos bên cạnh: “Hay là ăn cái này đi.”

Liên Cẩn Hành bật cười, nhưng không ngăn người phụ nữ này, đi theo cô lần đầu tiên trong đời đi vào cửa hàng ăn nhanh này, hương vị cũng không đến nỗi tệ như tưởng tượng.

Sau khi nghỉ ngơi, hai người mới lên máy bay đi Katmandu. Mặc dù đây không phải là lần đầu cô ra nước ngoài, nhưng lúc đó đều là khi cô còn bé theo ba bay vài vòng ở Đông Nam Á. Lần bay này mang ý nghĩa hoàn toàn khác.

Rất nhanh, máy bay đã đến thủ đô Katmandu, Nepal.

Lúc này đã là đêm khuya, không khí ấm áp ẩm ướt như vừa mưa, có chút ngột ngạt. Có người chờ ở sân bay, đón họ xong đưa thẳng đến khách sạn gần nhất Dwarika.

Đường đi rất ngắn, mất không quá năm phút, xuống xe vào phòng mới phát hiện, chỉ đặt có một gian phòng.

Liên Cẩn Hành thấy Vy Hiên có vẻ lúng túng, anh vẫy gọi người phụ trách tiếp đãi khách, ra hiệu lại muốn đặt thêm một phòng. Đối phương áy náy biểu thị xin lỗi, khách sạn này rất hot. Nếu không đặt trước thì sẽ khó có phòng trống.

Vy Hiên không muốn gây chuyện phiền phức, nhẹ nhàng nói: “Gian phòng này lớn như vậy, hai người ngủ cũng không sao đâu!”

“Em chắc chứ?” Liên Cẩn Hành nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lung linh, đuôi lông mày cũng giương lên, có chút cuốn hút.

Vy Hiên bật cười, không còn giống một bức tường trong suốt bị ánh mắt anh nhìn xuyên. Cô cũng học được cách nhìn hiểu người đàn ông này. Đối với cô anh lúc nào cũng tôn trọng.

Cô gật đầu, ánh mắt sáng: “Tôi chắc chắn.”

Liên Cẩn Hành mím môi: “Hiểu rồi.”

Trời vừa rạng sáng, tha hương nơi đất khách quê người.

Vy Hiên tắm xong đi ra, chiếc áo choàng tắm ôm lấy toàn bộ cơ thể cô, trông cô thật nhỏ nhắn xinh xắn.

“Tôi tắm xong rồi. Anh vào tắm đi.” Cô nói cực kỳ tự nhiên, tay lấy khăn lau tóc.

Liên Cẩn Hành đang ngồi trước bàn máy tính ngẩng đầu, ánh mắt đưa qua cô, vẻn vẹn một chút, ánh mắt lại né tránh nhìn qua nơi khác.

Anh đi vào phòng tắm, tiếng nước truyền ra.

Lúc này Vy Hiên mới thở dài một hơi, chợt vỗ ngực, thật căng thẳng, thật thật căng thẳng! Cố gắng ra vẻ trấn tĩnh cái gì chứ, vẫn thật đúng là cần có tố chất tâm lý tốt nhất!

Cô dùng tốc độ nhanh nhất sấy khô tóc, sau đó thay áo ngủ, chui vào trong chăn. Vốn nghĩ rằng sẽ không thoải mái, ngủ không được. Kết quả, mới đặt đầu vào gối, mí mắt đã trũng xuống.

Đợi tiếng nước ngưng, người trong phòng tắm bước ra, Vy Hiên đã ngủ.

Liên Cẩn Hành liếc nhìn cô một chút, nghe tiếng cô thở đều đều, thẫn thờ. Nhưng rồi từ khóe môi anh một đường cong mềm mại dịu dàng.

Anh vẫn chưa ngủ, tiếp tục nghiên cứu tài liệu, chuẩn bị cho việc khảo sát ngày mai.

Ba giờ sáng.

Vy Hiên trở mình, hơi khát nước, ngồi dậy muốn tìm nước uống. Nhưng cô quên rằng đây không phải nhà mình, sau khi xuống giường cô rẽ trái theo thói quen. Kết quả, chỉ nghe “bụp” một tiếng. Cô va mạnh vào tường.

“Ưm…”