Cô Vợ Trọng Sinh

Chương 286: Nợ anh một ân tình




Vy Hiên cười, nhẹ giọng nói: “Vũ…còn một việc, tôi kí hợp đồng quảng cáo với Hoàn Vũ…”

Tiếng trong điện thoại bị tiếng gió ngăn lại, anh dùng sức hét lên, nhưng nghe âm thanh vẫn rất nhỏ: “Gió to quá… tôi nghe không rõ…” Anh nói: “Vy Hiên, tôi rất muốn… tút tút…”

Điện thoại đột nhiên ngắt rồi.

Vy Hiên nhìn chằm chằm vào điện thoại, ánh mắt không biết phải làm sao.

Tuy rằng nghe không rõ câu anh định nói, nhưng Vy Hiên vẫn bình tĩnh. Thực ra, cô không cần ý kiến và sự giúp đỡ, chỉ là cô muốn nói chuyện với anh, muốn nghe giọng của anh, như vậy là cô đã yên lòng rồi.

Sau đó, cô gọi điện lại cho trợ lý Tần, hẹn buổi chiều gặp nhau ở công ty.

Giống như một người mới, Vy Hiên căng thẳng kiểm tra trang phục, hít một hơi sâu, dựa vào tường, luôn cảm giác không có can đảm trực tiếp đẩy cánh cửa lớn của phòng tiếp khách.

“Ở đây không cần thần giữ cửa.”

Đằng sau đột nhiên có giọng nói, dọa cô giật nảy mình. Cô quay đầu lại, ảo não nhìn người đang đứng ở cửa phòng làm việc, thế là cô ngoảnh đầu đi, thì thầm: “Cũng không cần phải chế giễu.”

Không biết tại sao, anh vừa xuất hiện là cô lại càng trở nên căng thẳng hơn!

Liên Cẩn Hành không cười nữa, đi đến bên cạnh cô, hai tay rất tự nhiên cho vào túi quần, ngẩng đầu, quét mắt qua cô, nhàn nhạt cất lời: “Bây giờ tâm trạng thế nào? Huyết áp tăng, tim đập nhanh, thở gấp, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh?”

Vy Hiên trừng mắt: “Sao…sao anh biết?”

Ánh mắt anh lạnh lùng, giọng nói không mấy tốt đẹp: “Nhìn bộ dạng gấp gáp như muốn tỏ tình của em là biết rồi.”

Liên Cẩn Hành liếc cô một cái, trong mắt thoáng qua một tia ghét bỏ.

“Rõ ràng như thế cơ à?” Vy Hiên đưa tay lên chạm vào gương mặt nóng bừng của mình, không ngừng hít thở sâu, nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “Giáo viên rất nghiêm khắc à?”

Liên Cẩn Hành dựa vào tường, ánh mắt bình thản, trong giọng nói không nghe ra chút tâm trạng nào: “Nghe nói rất nghiêm khắc, đánh tay, phạt đứng, gọi phụ huynh, đều là chuyện thường tình.”

Vy Hiên đơ người: “Còn phải gọi phụ huynh?”

Người trưởng thành rồi mà cũng cần gọi phụ huynh à?

Liên Cẩn Hành liếc nhìn cô: “Phụ huynh phải có trách nhiệm hợp tác với việc dạy học, thái độ của học sinh không đoan chính, đương nhiên phải tìm phụ huynh để bàn bạc tình hình rồi!”

Vy Hiên nghĩ cũng có lý, liền gật đầu. Liên Cẩn Hành liền đưa tay ra, hơi dùng lực xoa đầu cô: “Là phụ huynh của em, tôi cũng sẽ đốc thúc em.”

Vy Hiên: “…”

Cứ có cơ hội là lại chiếm tiện nghi của cô, không biết là anh Liên lại có thói quen xấu như vậy!

“Được rồi, đừng có đứng ở đây so nhàm chán với mấy bức tường, mau đi vào trong đi.” Anh nói rồi, một tay giữ lấy lưng cô, đẩy cô lên phía trước, tay còn lại thì mở cửa ra.

Vy Hiên cứng nhắc đi vào trong, đang cố gắng bình tĩnh thì nhìn thấy người đang đứng ở bên trong, giống như điện giật tại chỗ vậy, cả người căng cứng, ánh mắt cũng đông cứng lại.

Một lát sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình: “Thầy…thầy Dương…”

Dương Hoảng đứng dậy, chậm rãi bỏ mắt kính xuống: “Phạm Vy Hiên, em đến muộn rồi.” Ông vẫn quở trách cô như trước đây, giọng nói vừa trách móc vừa không biết phải làm sao, thở dài một tiếng, ông nói: “Chỉ là hôm nay, em muộn quá rồi…muộn quá rồi…”

Sau khi kinh ngạc, nước mắt bắt đầu rơi, không kịp giải thích, hoặc thực chất là không cần, Vy Hiên cười nghẹn ngào: “Em… em không ngờ là thầy… em tưởng rằng, tưởng rằng sau này không có cơ hội gặp thầy nữa…”

Dương Hoảng cười, từ từ rút từ trong túi ra một hộp bánh pudding đặt lên bàn: “Thầy mời em ăn.”

Lúc nhìn thấy thứ đồ nhỏ nhắn quen thuộc ấy, Vy Hiên hai tay ôm mặt, khóc như một đứa trẻ, còn nhớ lúc học đàn cùng thầy Dương, chỉ cần thể hiện tốt, thầy Dương sẽ mời cô ăn pudding…

“Thầy Dương…em xin lỗi thầy… xin lỗi thầy…”

Cô liên tục nói “xin lỗi thầy”, là vì sự từ bỏ của bản thân năm đó.

Hốc mắt của Dương Hoảng đỏ rồi, ông lắc đầu nói: “Người nên nói lời xin lỗi là thầy… không bảo vệ em vào lúc em cần, thật uổng công làm thầy!”

Vy Hiên không ngừng lắc đầu: “Thầy Dương, thầy đừng nói như vậy! Là em khiến thầy thất vọng…” Nói rồi, cô khom người cúi đầu với Dương Hoảng.

Lúc này, Liên Cẩn Hành âm thầm rời đi. Anh đi đến cửa thì mỉm cười vui vẻ yên tâm.

Lúc tiễn Dương Hoảng ra ngoài, Vy Hiên vui vẻ khoác tay thầy, giống như lúc nhỏ, chỉ là, người thầy năm đó giờ tóc đã bạc, đã thêm nhiều nếp nhăn.

“Ba giờ chiều mai, không được đến muộn.” Dương Hoảng nhắc nhở.

Vy Hiên gật đầu: “Vâng!”

Dương Hoảng giống như không tin cô, lại nhắc nhở: “Đến muộn thì không được ăn pudding thầy mua đâu nhé!”

Vy Hiên cười khì: “Em ngoan như này, sao có thể đến muộn cơ chứ?”

Ông gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Ánh mắt nhìn theo bóng dáng Dương Hoảng, Vy Hiên ầm thầm đứng bên ban công, hai tay nhét vào trong túi áo, ánh mắt sáng rực, giống như quay lại lúc còn nhỏ vậy.

Cô ngẩng đầu lên khẽ cười, hồi đó thật sự là rất vui vẻ.

Lúc cô quay người lại thì giật nảy mình, đưa tay vỗ vỗ ngực: “Anh đứng đây từ bao giờ?”

Liên Cẩn Hành nhìn theo hướng Dương Hoảng rời đi, khẽ nhăn mày: “Hóa ra, trước đây em là một học sinh không ngoan.”

Vy Hiên đơ người, lập tức giải thích: “Anh không biết tôi học tốt thế nào đâu!”

Đột nhiên nghĩ ra gì đó, cô hỏi: “Sao anh lại tìm được thầy Dương?”

Liên Cẩn Hành từ từ di chuyển tầm mắt đến người cô, đưa tay ra không chút khách khí búng vào trán cô: “Hỏi nhiều thế làm gì? Học đàn cho tử tế vào, đừng để tôi mất mặt!”

Vy Hiên trừng mắt kháng nghị, xoa trán mình, bĩu môi: “Cũng không biết anh lấy đâu ra sự tự tin, mà cho rằng tôi có thể? Nhỡ tôi làm hỏng quảng cáo của anh thì sao?”

Ạnh khẽ cười, ung dung nói: “Ở chỗ tôi, không có lỡ như.”

Có điều, cô là “lỡ như” duy nhất.

“Thình thịch.”

Vy Hiên nghe thấy tiếng tim mình đập, cô nhanh chóng tránh đi, lại quên mất rằng đằng sau mình là cầu thang! Trượt chân một cái, cứ tưởng té xuống, ai ngờ lưng đột nhiên bị người khác đỡ lấy, thuận tay kéo cô trở lại.

Vy Hiên thở hổn hển, khoảng cách với anh quá gần, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy đôi mắt như tranh thủy mặc của anh… trong lòng cô hoảng loạn, anh ngược lại buông tay, xoay người đi xuống, âm thanh trầm thấp: “Cẩn thận một chút.”

Vy Hiên âm thầm nhìn anh, đi theo phía sau anh.

“Tôi đưa em về trước đã.” Anh nói, đồng thời ngồi vào trong khởi động xe.

Vy Hiên đứng trước xe, nghĩ một chút, cuối cùng vẫn lên xe, động tác chậm chạp thắt dây an toàn vào, tầm mắt nhìn về phía trước, có chút mờ mịt.

“Thầy rất vui…” Rồi cô gật đầu: “Tôi cũng vậy.”

Liên Cẩn Hành điêu luyện điều khiển vô lăng: “Ừ” một tiếng, giống như là qua loa, nhưng ánh mắt vẫn rất chăm chú.

Cô không nói gì, rất lâu, cô mới thở hắt ra: “Nếu tôi lại làm anh thất vọng thì sao?”

“Cô sẽ làm thế không?”

“Tôi không biết.”

Liên Cẩn Hành hai tay nắm lấy vô lăng, cơ thể ngồi thẳng, nhếch môi nói: “Ông ấy tin cô như vậy, cô có lí do gì khiến ông ấy thất vọng?”

Vy Hiên cúi đầu, tay nắm lấy góc áo: “Nhiều năm không động vào đàn rồi, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, tôi không biết bản thân liệu còn có thể hay không.”

Nhân lúc đèn đỏ, anh quay qua, nhìn dáng vẻ ủ rũ của cô, ánh mắt trở nên có chút u tối, phút chốc nghiêng người qua, bất ngờ hôn lên mặt cô.

Vy Hiên kinh ngạc, che mặt: “Anh làm gì thế?”

“Không làm gì cả, chỉ là muốn hôn thôi.” Gương mặt đẹp trai sáng sủa không có chút ngượng ngùng nào.

Vy Hiên tức giận: “Anh…anh đã được tôi cho phép chưa?”

“Em sẽ đồng ý à?”

“Đương nhiên sẽ không!”

“Thế sao tôi còn phải hỏi cô?”

“…”

Vy Hiên dựa đầu vào cửa xe, từ đầu đến cuối đều trong trạng thái cảnh giác, đề phòng trường hợp anh lại đánh úp! Cô xem như là hiểu rõ rồi, nói đạo lí với anh, cô vĩnh viễn không bao giờ chiếm ưu thế được!

Liên Cẩn Hành cong khóe môi, giống như là bất cứ lúc nào cũng sẽ tạo ra tâm trạng vui vẻ.

So với dáng vẻ không đủ tự tin sợ đông sợ tây của cô, thì gương mặt cô lúc này vẫn là động lòng người nhất.

Vy Hiên nhìn chằm chằm vào anh, đột nhiên gọi: “Liên Cẩn Hành.” Giọng điệu không quá thân mật, ánh mắt cũng đang trốn tránh.

“Hửm?” Anh vẫn đang chuyên tâm lái xe.

“Tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp lại thầy Dương…” Cô cắn môi, nói nhỏ: “Làm thế nào bây giờ, hình như tôi lại nợ anh một ân tình rồi.”

Cô hình như tự mình nói, âm thanh cũng rất mơ hồi, nhưng Liên Cẩn Hành nghe rất rõ.

Lúc xoay vô lăng, anh nói: “Em nợ tôi, cả đời này trả không hết.”

Vy Hiên giật mình, quay đầu nhìn anh, rồi lại thu hồi tầm mắt: “Chuyện này cũng…” cô nói.

Anh cảm thấy bất ngờ, nhưng không nói gì, chỉ hơi nhếch môi lên.

Đưa cô về nhà, anh hạ cửa sổ xe xuống, nói: “Ngày mai phải gặp người của công ty sản xuất và công ty quảng cáo, sáng mai tôi sẽ không đi được, tôi bảo trợ lý Tần đến đón cô.” Anh nói tiếp ngay lập tức: “Lúc đi không cần căng thẳng, chỉ là buổi tiệc chuẩn bị quay thôi.”

Vy Hiên trực tiếp lắc đầu: “Tôi tự đi, không cần đón.”

Anh liếc mắt nhìn cô: “Sáng mai chín giờ.”

Cửa sổ xe ở trước mắt cô nâng lên, phát ra âm thanh nhè nhẹ.

Vy Hiên trong lòng thầm thở dài, càng tiếp xúc càng phát hiện, Liên Cẩn Hành thực chất rất ngang ngược.

Liên Cẩn Hành đi vào bệnh viện, vừa đi đến cửa phòng bệnh liền nghe thấy tiếng cười trầm thấp bên trong, vô cùng vui vẻ.

Anh muốn đẩy cửa vào, nhưng lại chỉ đứng nguyên tại chỗ.

“Anh Liên?” Ở đằng sau là y tá chuyên nghiệp mà anh mời về.

Liên Cẩn Hành xoay người, lùi về phía sau mấy bước thấp giọng hỏi: “Cô ấy thế nào?”

“Bác sĩ nói hồi phục rất tốt, hơn nữa, anh Phó hàng ngày đều dành thời gian đến, tâm trạng của cô ấy cũng tốt hơn.”

“Ừ.”

Liên Cẩn Hành nhìn về phía cửa: “Vậy tôi đi trước đây.”

“Anh Liên không vào à?”

Anh lắc đầu: “Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi.”

“Vâng.”

Liên Cẩn Hành đi mấy bước, lại quay đầu nhìn, cau mày, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.

Buổi họp của công ty chịu trách nhiệm sản xuất rất rườm rà, phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng.

Ban đầu, Vy Hiên cho rằng, một cái quảng cáo vài chục giây, có thể phức tạp tới mức nào chứ? Nhưng vừa nghe được, từ kịch bản đến yêu cầu của đạo diễn, rồi đến ánh sáng, âm thành và phương án bối cảnh.., mỗi chi tiết trước khi quay đều phải đạt đến độ hoàn hảo. Trợ lý Tần tiết lộ, Liên Cẩn Hành còn mời đoàn sản xuất và công ty quảng cáo đứng đầu trong nước đến.