Cô Vợ Xã Hội Đen Của Ông Trùm Hắc Đạo

Chương 11: Cùng chung hoạn nạn.





Hàn Mạc không nói gì vì cô biết, dù có dùng hết sức rút tay lại cũng không được.
Người đàn ông này thật ngang ngược.
Hai người vừa chạy vừa tránh những viên đạn đang bay về hướng của mình.
"Mau bắt họ lại, nếu họ còn phản kháng giết chết không tha."
Một tên cầm đầu tay cầm súng đứng trên chiếc xe Jeep hở muôi, quát lên với thuộc hạ của hắn bằng tiếng Trung Đông.
Sau khi nghe hắn nói vậy một trận mưa đạn phóng về phía của Nam Liệt và Hàn Mạc.
Hai người chạy thật nhanh núp sau một cây cổ thụ thật lớn.
"Chúng ta chạy vào trong rừng, chờ cứu binh tới."
Hàn Mạc nhìn vào khu rừng, đôi mày cô chau lại.
Hàn Mạc thầm nghĩ trong khu rừng này vào ban đêm sẽ rất nguy hiểm.
Họ vừa phải trốn tránh đám người của Yaris, còn phản phòng thủ những con thú trong bóng tối tập kích họ.

Nam Liệt nhìn vào ánh mắt của Hàn Mạc, anh biết cô đang nghĩ gì bởi vì những gì Hàn Mạc nghĩ anh đã nghĩ qua.
Nhưng nếu họ không liều thì sẽ chết dưới tay đám người của Yaris ngay bây giờ.
"Đừng lo, có tôi ở đây."
Nam Liệt nói với giọng nghiêm túc, rồi anh nắm tay Hàn Mạc chạy sâu vào trong khu rừng.
Trong lòng Hàn Mạc thầm nghĩ, cô có lo bao giờ đâu, chỉ là cô hơi đắn đo một chút mà thôi.
Bầu trời đã tối đen như mực, trong khu rừng rậm này không có một tia sáng ngoài ánh sáng yếu ớt của ánh trăng trên bầu trời.
Hôm nay trăng không được sáng nên Nam Liệt và Hàn Mạc, chỉ có thể dùng giác quan nhạy bén của mình để mò đường đi.
Nam Liệt nhìn lên bầu trời, anh mở ứng dụng GPS trên đồng hồ theo tay của anh lên.
Trong xe Toyota Landcruiser mà Việt Vũ, Tề Phú, Phi Dạ và Bạch Tử Long đang ngồi đột nhiên tiếng kêu tíc tíc tíc vang lên.
"Chủ nhân đã mở ứng dụng định vị, Phi Dạ không cần đuổi theo bọn họ nữa chạy theo bản đồ này."
Vừa nói Tề Phú vừa đưa điện thoại cho Phi Dạ xem.
Trong bốn người Phi Dạ là người có kỹ thuật lái xe hay nhất.
Nên họ mới để anh phụ trách lái xe, vì con đường này thật gập ghềnh khó lái.
Lãnh Tuấn đang chạy theo phía sau họ, anh không hiểu vì sao xe của bọn họ lại đột nhiên thay đổi phương hướng.
"Cứ chạy theo bọn họ."
Lãnh Dương lên tiếng, anh nhìn thấy sự phân vân trong ánh mắt của Lãnh Tuấn.
Lãnh Dương tin chắc đám người của Nam Liệt cũng giống như họ, rất khẩn trương tới sự an nguy của thủ lĩnh mình.
Chắc họ đã có đầu mối Nam Liệt đang ở đâu, nên mới đột nhiên chạy về hướng đó.
Trong khu rừng ẩm ướt, nhiệt đột bắt đầu giảm xuống rất nhanh, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ từ 30c đã xuống còn 17 - 18c.
Hai người lần mò theo con đường nhỏ phía trước, vừa đi Nam Liệt vừa phá đường.

Những cành cây mọc chặn đường bọn họ điều bị Nam Liệt dùng tay bẽ gãy hết.
Nam Liệt thì quan sát phía trước, Hàn Mạc thì quan sát phía sau.
Lúc này họ không còn nghe thấy tiếng thuộc hạ của Yaris nữa.
Chắc có lẽ vì trời đã tối nên đám người đó không dám liều lĩnh mà xông vào.
Họ nghĩ đợi đến khi trời sáng thì họ nhất định tìm được Nam Liệt và Hàn Mạc, vì khu rừng này chỉ có hai lối ra.
Trong lúc Nam Liệt và Hàn Mạc đang xông pha về phía trước, đột nhiên Hàn Mạc kéo lấy tay áo của Nam Liệt nói.
"Tôi cảm giác có gì đó đang hướng tới chúng ta."
Hai người đứng yên tại chổ không động đậy, Nam Liệt quan sát tình hình chung quanh.
Những tiếng lột sột vang lên từ tứ phía, làm họ không biết cái gì đang chờ bọn họ ở phía trước.
"Không sao bay giờ chúng ta tìm chổ nghỉ ngơi một chút, chờ trời sáng chúng ta đi tiếp."
Nam Liệt trấn an Hàn Mạc, anh biết cứ tiếp tục đi như thế này, sẽ rất nguy hiểm.
Càng về khuya thì sẽ càng bắt lợi cho bọn họ.
Vừa đói vừa khát hai người đã tiêu hao rất nhiều sức lực.
Trong lúc Nam Liệt không chú ý, một
con rắn độc từ phía sau anh phóng tới, Hàn Mạc đứng trước mặt anh nên nhìn thấy.
Không biết ma xui hay quỷ khiến gì, Hàn Mạc lại dùng tay đỡ lấy con rắn độc kia.
Con rắn độc cắn thật sâu vào cánh tay phải của Hàn Mạc.
Cô dùng sức vẫy tay của mình, con rắn bị vâng xuống mặt đất, Nam Liệt nhìn thấy anh dùng chân đạp mạnh vào đầu của con rắn.
Nam Liệt quýnh lên, anh nhìn một cái là biết ngay con rắn này là lọai rắn chứa kịch độc.
Nam Liệt cầm cánh tay Hàn Mạc lên định hút máu độc cho cô, nhưng bị Hàn Mạc dùng sức rút tay về.

"Không cần, tự tôi làm được."
Hàn Mạc không yếu ớt như những người phụ nữ khác.
Vừa nói xong Hàn Mạc vươn tay lên hút máu độc từ trên vết thương của mình phun xuống mặt đất.
Cô dùng tay trái xé một mảnh vải trên vạt áo sơ mi của mình ra, lưu lóat băng bó lại vết thương.
Nam Liệt nhìn động tác của Hàn Mạc mà thầm khen ngợi trong lòng.
Người phụ nữ này quả thật không đơn giản, ở trong hoàng cảnh ngàn cân treo sợi tóc mà cô còn có thể bình tĩnh mà ứng phó.
Hàn Mạc nhìn lên cánh tay bị thương của Nam Liệt lúc này đã xưng đỏ lên.
Cô xé thêm một miếng vải rồi đột nhiên kéo Nam Liệt đến gần mình.
Nam Liệt không biết Hàn Mạc định làm gì, nhưng khi anh nhìn thấy cô thật cẩn thận băng bó lại vết thương cho anh, trong lòng anh có cảm giác hơi dao động.
Nam Liệt chợt nhớ đến điều gì, anh giận dữ cặp mắt hiện lên tia phẫn nộ.
Nam Liệt kéo cánh tay bị thương của Hàn Mạc một cách mạnh bạo, anh nhìn vào cặp mắt chứa đựng sự quật cường khó tả của Hàn Mạc nói.
"Ai cho phép em làm như vậy?
Việc của tôi không cần em quan tâm."
Hàn Mạc cau mày vì đau, hành động thô bạo của Nam Liệt đã động đến vết thương trên tay cô.
"Anh đã đỡ thay cho tôi một viên đạn, nên bây giờ Hàn Mạc tôi mới cứu anh một mạng.
Xem như hai chúng ta không ai nợ ai."