Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 111




Từ Tấn khôi ngô đạm mạc, Phó Dung xinh đẹp mềm mại, vợ chồng son song song đứng trong đại điện, chân chính là một đôi bích nhân.

Chúng phi tần ngồi đó, rất nhiều người bình thường chưa từng thấy Từ Tấn, chỉ nghe nói Túc vương là hoàng tử khí độ xuất chúng nhất, hiện giờ nhìn đến người thật, đầu tiên là ngây ra, lại nhìn Phó Dung bên cạnh Từ Tấn, ngay cả Đoan phi thời điểm tuổi trẻ cũng phải kém 3 phần, những đôi mắt kia liền không thể dời khỏi phu thê hai người.

Chính là Hoàng Hậu, chớp mắt cũng nhìn ngẩn ngơ một cái.

Tuyển phi ngày đó bà thấy qua Phó Dung, lúc ấy không cảm thấy nàng này có bao nhiêu xuất sắc, lúc này vừa thấy, mới biết cô nương này lúc ấy vụng trộm ẩn giấu.

Lại liếc mắt nhìn, Hoàng Hậu đột nhiên rất mừng, mĩ nhân khuynh thành như vậy, may mắn không bị Thái Tử đoạt đi, bằng không lấy tật xấu kia của Thái Tử, động một cái liền thương hương tiếc ngọc, ngày sau sợ sẽ làm ra sự tình khói lửa mịt mù, hồng nhan họa thủy. Vậy dẫn tới phủ người khác càng tốt.

Không phải là con dâu của mình, Hoàng Hậu tự nhiên sẽ không để bụng nhiều, khách sáo hai câu liền ra hiệu bảo ma ma bên cạnh giới thiệu phi tần khác cho Phó Dung.

Đầu tiên đương nhiên là bái kiến Thục phi.

Thục phi nghĩ tới con dâu sẽ đến Chiêu Ninh cung hảo hảo nói chuyện, lúc này liền chỉ đơn giản khen vài câu, cho thưởng.

Kế tiếp là Đoan phi.

Đoan phi không thích Phó Dung, Phó Dung vừa đến đem Lý gia cô nương các nàng hạ thấp, thứ hai mẫu thân nàng Vĩnh Ninh công chúa từng trước mặt mọi người châm chọc Phó Dung là giáo dưỡng thiếu sót. Hiện tại Phó Dung được ban cho làm chính phi Túc vương, không khác gì ở trước mặt tất cả huân quý quạt mặt mũi mẫu thân. Mẫu thân tiến cung ám chỉ cử chỉ này của Gia Hòa đế quá mức khinh suất, Gia Hòa đế khách khí nói là hắn sơ sẩy, nhưng thánh chỉ hạ xuống không sửa đổi gì, nhìn như là cho mẫu thân đủ mặt mũi, quay đầu lại liên tiếp hai tháng không đến tìm nàng. Cuối cùng Phó Dung cùng việc liên quan đến quận vương phi muội muội nàng cũng đã biết.

Quan sát Phó Dung, Đoan phi một bên lệnh cung nữ thiếp thân đem đồ thưởng đưa qua, vừa cười trêu ghẹo vợ chồng son: "Lão Tứ xem như có tức phụ, nhiều năm như vậy một người ở bên cạnh biết nóng biết lạnh đều không có, làm cho phụ hoàng mẫu phi ngươi lo lắng không thôi. Tức phụ Lão Tứ, ngươi nhìn hai vị huynh trưởng lão Tứ bên kia đều là thê thiếp thành đàn. Trước đó lão Tứ chính mình bận rộn công sự không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác, hiện tại ngươi gả tới, phải thay hắn sắp xếp thêm vài thiếp thất, các ngươi cùng nhau hầu hạ hắn, sớm một chút vì lão Tứ khai chi tán diệp, làm cho phụ hoàng mẫu phi các ngươi yên tâm sớm một chút."

Từ Tấn trên mặt thủy chung không có biểu cảm gì.

Phó Dung xấu hổ cảm ơn: "Đa tạ nương nương chỉ bảo, quay về ta sẽ cùng vương gia thương lượng chọn người."

Thương lượng, Từ Tấn muốn thiếp thất nàng liền cho hắn lo liệu, hắn không muốn, tin tức truyền ra ngoài, có lời làm chứng hôm nay, người khác cũng sẽ không nói nàng đố kỵ. Đương nhiên, lấy hai đời Phó Dung hiểu biết về Từ Tấn, hắn đối với nữ nhân bên cạnh dường như không có hứng thú gì, Phó Dung chỉ có thể đem ưu ái Từ Tấn đối với nàng quy về cho mĩ mạo của nàng.

Nàng hào phóng nói chuyện, nhảy vọt qua cạm bẫy trong lời nói của mình, Đoan phi khóe miệng ý cười thu liễm.

Phó Dung liền tiếp tục hướng Nhu phi tuổi tác nhỏ nhất trong 3 vị phi hành lễ.

Nhu phi khuôn mặt thanh lệ, khóe miệng hai bên có một cái lúm đồng tiền, không nói chuyện thì như là cười, nói chuyện thì càng làm người ta thấy ý vị vui mừng trong sáng. Nhìn Phó Dung, nàng đem Nhị công chúa gọi đến bên người, hướng Phó Dung giải thích: "Phúc Tuệ ưa thích ngươi, hôm qua uống xong rượu mừng trở về, vẫn cùng ta khen Tứ tẩu nàng đẹp, nói là giống như tiên nữ."

Lời thì thầm bị mẫu thân trước mặt mọi người nói ra, Nhị công chúa có chút ngượng ngùng, bẽn lẽn trộm nhìn Phó Dung một cái, gặp ánh mắt Phó Dung, khuôn mặt nhỏ nhắn mau chóng chuyển hồng, hướng mẫu thân bên cạnh nhích lại gần, ngượng ngùng nhấp môi thì khóe miệng cũng có lúm đồng tiền ẩn ẩn như hiện, đặc biệt làm cho người ta yêu thích.

Phó Dung trong nhà huynh đệ tỷ muội đầy đủ, nàng vẫn rất thích trẻ con, hiện giờ được hảo cảm từ một cô nương trẻ, Phó Dung ngoài ý muốn lại cao hứng, đem trâm cài có một đóa phấn mẫu đơn đã sớm đã chuẩn bị tốt làm lễ ra mắt đưa cho Nhị công chúa, thành tâm nói: "Muội muội nếu thích, ngày khác có thể tới vương phủ làm khách a."

Nhị công chúa nhận lễ vật, ngửa đầu nhìn nhìn Phó Dung, đỏ mặt nói: "Tốt, Tứ tẩu có rảnh cũng đến trong cung chơi đi."

Phó Dung nghiêm túc đáp ứng.

Lại đi phi tần khác bái kiến một vòng, Hoàng Hậu liền cho Thục phi đưa hai vợ chồng trẻ đi Chiêu Ninh cung ngồi một chút.

Phó Dung chủ động đi tới bên người Thục phi, đỡ lấy cánh tay nàng đi ra ngoài.

Từ Tấn theo phía sau hai người, ra ngoài thì phát hiện thân thể Phó Dung lảo đảo, trong lòng hắn xiết chặt. Đi ra Phượng Nghi cung, đột nhiên gọi hai người phía trước, nhìn mặt Phó Dung miễn cưỡng cười vui, cúi đầu hướng mẫu thân bồi tội: "Nương, Nùng Nùng thân thể không quá thoải mái, hôm nay liền không đi chỗ ngươi bên kia, ngày khác ta lại đưa nàng tiến cung bồi ngươi."

Thục phi kinh ngạc, nghiêng đầu nhìn Phó Dung.

Phó Dung nào tưởng tượng được Từ Tấn đột nhiên thốt ra một câu như vậy, nguyên bản mặt bởi vì không thoải mái trắng bệch, nháy mắt đỏ như chín, vội vã giải thích: "Nương đừng nghe hắn, ta không sao, chúng ta đi thôi..."

Thục phi nắm tay nàng, cẩn thận nhìn ngắm một phen, phát hiện con dâu mặt mày tiều tụy mỏi mệt, quả thật son phấn không thể che giấu. Mà nhi tử bức kia tính tình, nếu như không phải xác định thê tử thân thể là thật sự ăn không tiêu, chắc chắn sẽ không làm loại chuyện này. Như thế xem ra, tối hôm qua nhi tử nhất định là khi dễ người, còn không phải là khi dễ bình thường.

Làm người từng trải, Thục phi rất dễ dàng lý giải vì sao Phó Dung hiện tại không thoải mái, thay Phó Dung liếc mắt trừng Từ Tấn một cái, nàng đem tay nhỏ của Phó Dung giao tới trong tay Từ Tấn, ôn nhu nói: "Đã không thoải mái, vậy thì về sớm một chút đi, việc này ta không vội, khi nào có rảnh lại qua. Cảnh Hành ngươi, ngươi chăm sóc Nùng Nùng thật tốt."

Một chút tạm dừng ngắn ngủi, nàng tin tưởng nhi tử có thể hiểu được ý của nàng.

Bị mẫu thân nhìn ra chính mình làm chuyện sai trái, Từ Tấn da mặt dù dày cũng có chút xấu hổ, bất quá nhìn xem thê tử trên mặt đang bắt lửa, hắn đảo mắt lại khôi phục tự nhiên, lại nói tạm biệt xong đỡ lấy Phó Dung rời đi.

Thục phi nhìn theo vợ chồng son đi xa, buồn cười lắc lắc đầu, dẫn cung nữ hồi Chiêu Ninh cung.

Thôi Oản như cũ ngụ ở trong cung, được tin ra nghênh đón, ngó nhìn phía sau Thục phi, ngạc nhiên nói: "Bác, Tứ ca Tứ tẩu đâu?"

Thục phi cười đến phá lệ ôn nhu: "Bọn họ trong phủ có việc, đi về trước." Cháu gái nói nhỏ cũng không nhỏ, nàng cũng không thể nói ra tình hình thực tế làm nàng ấy miên man suy nghĩ, vào nhà rồi lặng lẽ đối với ma ma tâm phúc rỉ tai vài câu.

Ma ma kia mau chóng đi ra ngoài làm việc, thoắt cái đã đuổi kịp hai vợ chồng Túc vương đang chậm rì rì đi ra ngoài cung.

"Vương gia vương phi, nương nương biết vương phi thân thể không an, đặc mệnh lão nô đưa dược lại đây, mỗi đêm tắm rửa xong dùng một lần, rất nhanh sẽ ổn thôi."

Đầu Phó Dung căn bản nâng dậy không nổi, hận không thể tìm lỗ hổng trên gạch xanh chui vào.

Từ Tấn thẳng thắn vô tư nhận lấy một hộp gỗ nhỏ.

Trở lại trên xe ngựa, Phó Dung hung hăng đập lồng ngực Từ Tấn mấy quyền, ra sức đem người đẩy ra, quay đầu không để ý tới hắn.

Từ Tấn không cảm thấy chính mình làm sai gì, lại gần ôm lấy người hỏi: "Lại tức giận cái gì?"

"Ngươi thả ta ra!" Phó Dung trợn mắt nói.

Từ Tấn không thả: "Ngươi tức giận không quan hệ, phải nói cho ta biết vì sao, nếu không ta liền không thả."

Phó Dung tức đến mặt đỏ rần, nhỏ giọng mắng: "Ai bảo ngươi ở trước mặt nương nói thế? Nàng sẽ nghĩ sao? Ngộ nhỡ nàng cho rằng ta thị sủng sinh kiều phải làm thế nào, không thích ta làm thế nào đây? Ta..." Nói đến đây rốt cuộc nhịn không được, bĩu bĩu môi khóc ra.

Phỏng chừng trên đời này cô dâu mới tân hôn ngày thứ hai đều sẽ không thoải mái, nhưng Phó Dung chưa từng nghe nói có người bởi vì thế liền không bồi mẹ chồng nói chuyện. Hôm nay, nàng biết mình có bao nhiêu khó chịu, Từ Tấn cũng biết, nhưng mẹ chồng không biết a. Mẹ chồng có thể hay không cho rằng Từ Tấn lần này chuyện bé xé ra to là do nàng chỉ thị?

Đời trước ăn đủ khổ sở vì mẹ chồng nàng dâu bất hòa, đời này thật vất vả gặp được người mẹ chồng tốt, Từ Tấn lại đến quấy lung tung vào!

Nàng nước mắt không ngừng tuôn ra bên ngoài, nhìn rất đáng sợ, Từ Tấn yên lặng nhìn, lồng ngực không hiểu sao bật lên một mồi lửa.

Đời trước nàng ở quận vương phủ đến cùng chịu bao nhiêu mài giũa, mới có thể bởi vì một chút chuyện nhỏ lo lắng thành như vậy?

"Đừng khóc nữa, nương không phải loại người như vậy, ngươi đây là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, ngươi nghĩ như vậy, nương mới thật sẽ tức giận." Đem người đè vào trong ngực, Từ Tấn nắm lên hộp gỗ đặt tới trước mặt nàng: "Có những suy nghĩ miên man kia, còn có thể đưa dược cho ngươi? Đừng khóc nữa, không tin lần sau tiến cung ngươi nhìn xem, nương chỉ biết đối với ngươi càng tốt."

Phó Dung nửa tin nửa ngờ, nói thật nàng cũng cảm thấy mẹ chồng không phải loại người như vậy, nhưng nàng chính là sợ, lại đấm Từ Tấn một chút: "Dù sao về sau ta cùng nương nói chuyện làm việc, không cần ngươi làm người mù chộn rộn!"

Từ Tấn thật lòng oan uổng, ấn tay nàng nhìn nàng mắt đẫm lệ càn quấy không nói đạo lý: "Ta đây còn không phải là vì tốt cho ngươi? Ngươi có biết Phượng Nghi cung cách Chiêu Ninh cung có bao nhiêu xa sao? Vừa mới đi ra ngươi đều không được, lại qua bên kia đi một lúc, lúc quay ra phải để ta ôm, như vậy ngươi hẳn hài lòng rồi?"

Hắn lẽ thẳng khí hùng, Phó Dung càng không phục, một đôi mắt to ngân ngấn nước trừng lên càng tròn: "Ta đi không được thì trách ai, ngươi nói trách ai!"

Từ Tấn lắp bắp, thở dài, nhanh chóng hôn lên môi nhỏ một ngụm, nhận mệnh nói: "Trách ta, trách ta được chưa?" Say rượu một lần, phải chịu phạt, lại bị mắng, chỉ cần nàng nhớ điểm này, về sau mặc kệ nàng có sai hay không, lục lại nợ cũ, hắn chỉ sợ đều phải hụt hơi vài phần.

"Ngươi đừng chạm vào ta!" Hắn còn dám nhân cơ hội chiếm tiện nghi, Phó Dung lại đẩy hắn.

Sợ nàng động tác quá lớn liên lụy đến phía dưới, Từ Tấn thành thành thật thật ngồi nguyên tại chỗ, nhặt hộp gỗ nhỏ để ở một bên lên, lại nhìn sườn mặt Phó Dung tức ưng ức, trong lòng đột nhiên xuất hiện một ý niệm.

"Ta nhìn xem cái dược này như thế nào." Tự lẩm bẩm, Từ Tấn mở hộp ra, ngoài ý muốn phát hiện bên trong trừ bỏ một bình sứ tròn dẹt tương tự hộp son phấn, bên cạnh còn có một cái ngăn nho nhỏ, bên trong có một ngọc quản (thanh tròn tròn bằng ngọc) nho nhỏ dài chừng hai tấc, tương tự kích cỡ đầu ngón út Phó Dung, đỉnh chóp lược tròn, phía dưới khảm bạch ngọc giống như búp tay dài mảnh, có khác là có thêm một dây lụa đỏ.

Từ Tấn lấy ngọc quản ra, tò mò chuyển qua lại, rất nhanh liền hiểu được thứ này dùng như thế nào.

Khóe môi giơ lên.

Đậy cái nắp lại, Từ Tấn nhỏ giọng hỏi Phó Dung: "Có phải rất đau hay không?"

Phó Dung đưa lưng về phía hắn hừ một tiếng.

Xe ngựa vương phủ, ghế dài thập phần rộng rãi, Từ Tấn cười cười, đứng lên nói: "Ngươi như vậy ngồi không thoải mái, chân đặt lên đây nằm một lát đi."

Hắn ngồi ở một bên.

Phó Dung quả thật không thoải mái, nhẹ nhàng đá giày thêu, lại không có nằm xuống, chỉ là tựa lưng vào gối mềm, đôi chân đặt ngang.

Từ Tấn hướng nàng quơ quơ hộp, thấp giọng nói: "Ta trước bôi thuốc cho ngươi, sớm một chút bôi thuốc sớm một chút ngừng đau."

Phó Dung không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào hắn, ý thức được hắn muốn làm cái gì, ngay lập tức liền muốn đứng lên, đáng tiếc động tác chậm một bước, Từ Tấn như hổ đói bổ nhào vào cừu non, một lần nữa lao tới, nhấc váy lên, cởi quần ra lại cong chân nàng lên, liền mạch lưu loát.

Trong nháy mắt thân dưới liền lạnh lẽo, Phó Dung vừa thẹn vừa tức, "Từ Tấn!" Nói chuyện thì có ý đồ khép hai chân lại.

"Nùng Nùng đừng làm rộn, ta thật sự chỉ muốn bôi thuốc cho ngươi, ngươi nói nhỏ chút, làm người ta nghe thấy không tốt." Từ Tấn vô lại mà chen đến giữa 2 chân nàng, không cho nàng khép chân, lại ngay trước mặt Phó Dung mở hộp ra, khí định thần nhàn mà chà lau ngọc quản, lại xoáy mở cái nắp bình sứ bôi thuốc.

Phó Dung nhìn rõ cái hình dạng ngọc quản kia thì đưa tay che kín mặt.

Từ Tấn nhìn nàng một cái, lặng lẽ cười, đều chuẩn bị xong hết rồi, ôm eo nàng hướng xuống chuyển chuyển, đem chân nàng mở ra càng rộng, lúc này mới cúi đầu xuống bận rộn.

"Đau sao?" Hắn khàn giọng hỏi, mắt nhìn chằm chằm ngọc quản, thẳng đến khi nó chỉ còn ở bên ngoài một chút.

Phó Dung nhẹ nhàng run rẩy.

Từ Tấn cái trán toát mồ hôi, lưu luyến thay nàng mặc váy vào, ôm người khẩn cầu: "Nùng Nùng, mau chút dưỡng tốt đi, lần sau nên đổi lại thành ta …"

Nhân lúc nàng mắc cỡ, mảnh mai vô lực kháng cự, hắn lại hôn lại xoa, sớm đem lời hứa lúc sáng sớm ném đến sau đầu rồi.