Con Đường Sủng Hậu (Sủng Hậu Chi Lộ)

Chương 131




Một đêm xằng bậy, sáng ngày hôm sau hai vợ chồng đều không thể dậy sớm.

Mơ mơ màng màng, Phó Dung mở mắt ra, thấy bên ngoài đã sáng, triệt để thanh tỉnh, quay người đẩy Từ Tấn: "Sao chàng không đi lên triều!"

Từ Tấn tối hôm qua uống rượu, đột nhiên bị nàng đánh thức, cái trán hơi đau, đưa tay đem người đè vào trong ngực tiếp tục ngủ: "Không cần đi, phụ hoàng biết chúng ta uống nhiều rượu, hôm nay cho nghỉ, một lát ta bồi nàng tiến cung, chúng ta cùng đi gặp nương."

Thành vương hai vợ chồng hôm nay sẽ vào cung vấn an, Phó Dung thân làm tẩu tử cũng muốn đi Phượng Nghi cung của Hoàng Hậu gặp người.

Trời rét lạnh, Phó Dung cũng không muốn dậy sớm, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực hắn.

Vừa muốn ngủ, Từ Tấn đột nhiên ngồi dậy.

Phó Dung nghi hoặc nhìn hắn, "Làm sao vậy?"

Từ Tấn áo não xoa xoa cái trán: "Đã quên Lục đệ còn ở tiền viện." Nói xong vén chăn xuống giường.

Phó Dung cười trộm. Nàng không sợ ngủ nướng bị muội muội biết, Từ Tấn thân làm huynh trưởng, đại khái không muốn cho thân đệ đệ nhìn hắn chê cười đi?

Bất quá là Từ Tấn lo ngại quá nhiều, hắn chạy tới tiền viện thì Từ Hạo còn chưa tỉnh.

Từ Tấn không chút lưu tình mà kéo hắn ra khỏi chăn. Nếu không phải là cố kỵ đệ đệ này, hắn có thể ôm kiều thê ngủ thêm một lúc.

Từ Hạo lạnh a, tưởng là người hầu hạ bên người to gan lớn mật, vừa định mắng, liền thấy Tứ ca nhà mình đứng ở đầu giường. Hắn sửng sốt thật lâu mới phản ứng lại, mau chóng đi tìm xiêm y mặc vào.

Thu thập thỏa đáng, hai huynh đệ đi sân luyện võ so chiêu.

Từ Hạo từ nhỏ đã bội phục chiến tích của huynh trưởng, luyện võ thì rất dụng tâm, công phu thân thủ ra tay, lấy côn làm đại đao, chiêu chiêu mau lẹ. Từ Tấn có tâm chỉ điểm cho hắn, chỉ thủ không công. Từ Hạo rất nhanh liền lĩnh hội ý đồ của huynh trưởng, thiếu niên tranh cường háo thắng, biết rõ huynh trưởng có ý tốt, lại càng muốn bức huynh trưởng sử ra bản lĩnh thật sự, vì thế cố ý hướng mấy chỗ yếu hại trên người Từ Tấn mà tấn công.

Từ Tấn cười cười, thấy chiêu phá chiêu, khi trường côn ở trong tay đệ đệ quét về phía cổ hắn thì ánh mắt đột nhiên thay đổi, một tay nắm lấy trường côn kia, chân dài đồng thời đá ra ngoài, trực tiếp đạp lên lồng ngực Từ Hạo.

Hắn nhấc chân thì dùng mười phần khí lực, tuy rằng chớp mắt tiếp theo liền hối hận, nhưng một cước kia vẫn thật sự rơi vào trên người Từ Hạo.

Thiếu niên lang mười lăm tuổi cứng rắn bị đá ra xa hơn một trượng.

Từ Hạo hiển nhiên không ngờ tới huynh trưởng đối với hắn như vậy, đã quên đau, khó có thể tin mà nhìn về phía nam nhân đang chạy tới chỗ mình.

Thấy trong mắt thiếu niên khiếp sợ mau chóng chuyển sang oán giận, Từ Tấn trong lòng xấu hổ, cúi người dìu hắn: "Lục đệ, ta không phải cố ý..."

"Ta không cần ngươi đỡ!" Từ Hạo một phen đẩy tay hắn ra, che ngực đứng lên, vừa gạt máu trên khóe miệng vừa nổi giận đùng đùng, đi ra khỏi sân luyện võ, trong miệng phẫn nộ gào thét: "Tốt, ngươi chính là chỉ điểm ta như vậy! Ngươi yên tâm, ta sẽ không nói cho nương, nhưng Túc vương phủ này a, ta cũng tuyệt đối sẽ không quay lại lần nữa!"

Từ Tấn đứng sững ở sân luyện võ, thần sắc phức tạp mà nhìn theo Từ Hạo đang rời đi.

Hứa gia rất nhanh đi tới: "Vương gia, Lục điện hạ dẫn người hồi cung rồi."

"Đưa mấy bình thuốc trị thương qua cho hắn." Từ Tấn bình tĩnh nói, lại dặn dò Hứa gia: "Việc này đừng... Thôi, đi thôi."

Hắn không muốn cho Phó Dung biết, Từ Hạo giận dỗi rời đi, động tĩnh lớn như vậy, người hầu tiền viện đều đã biết, bao gồm quản sự, gã sai vặt Phó Dung mang tới. Thay vì vô tình truyền qua, chọc Phó Dung phỏng đoán lung tung, không bằng chính miệng hắn nói cho nàng biết.

Đổi xong xiêm y, Từ Tấn đi Phù Cừ viện.

Phó Dung đang muốn dùng bữa sáng, thấy hắn lại đây, kinh ngạc mà đứng lên: "Ngươi cùng Lục đệ nhanh như vậy liền ăn xong rồi?"

Từ Tấn lắc lắc đầu, mệnh Lan Hương hầu hạ bên cạnh lấy thêm một bộ bát đũa, trong phòng không có người, lúc này mới giải thích: "Vừa mới cùng Lục đệ so chiêu không khống chế tốt khí lực, không cẩn thận đem hắn đánh hộc máu..."

Phó Dung mặt trắng bệt, ngó nhìn bên ngoài, vội la lên: "Lục đệ thế nào? Mời lang trung xem chưa?" Nói xong ý thức được không đúng, Từ Tấn còn có tâm tư tìm nàng cùng ăn bữa sáng, Từ Hạo bị thương khẳng định không nặng.

Quả nhiên nghe nam nhân có chút bất đắc dĩ nói: "Hẳn là không có việc gì, bất quá hắn giận ta, hồi cung trước."

Phó Dung chậm rãi ngồi xuống ghế, thấy Từ Tấn giống như vài ngày chưa ăn cơm, trực tiếp cướp bát đũa của nàng, đã ăn trước, lại nhìn hắn thần sắc cũng không giống như quá để ý, nhịn không được nhỏ giọng oán giận hắn: "Ngươi làm ca ca, cùng hắn so chiêu nghiêm túc như vậy làm cái gì? Cho dù thương thế không nặng, đánh đến hộc máu, Lục đệ trong lòng sẽ nghĩ sao? Khẳng định khó chịu a, thầm nghĩ Tứ ca không thích hắn mới có thể ra tay nặng như vậy."

Từ Tấn nhíu nhíu mày.

Phó Dung vội vàng ngậm miệng, vừa vặn Lan Hương bưng một bộ bát đũa khác tiến vào.

Người đi rồi, Phó Dung cũng không dám nói gì, cúi đầu dùng cơm.

Đến lúc lên xe ngựa, hai vợ chồng đều không nói chuyện. Nam nhân bên cạnh nhắm mắt dưỡng thần, Phó Dung quay đầu, đối diện một bên cửa sổ xe mấp máy miệng. Người này cũng quá không hiểu đạo lý, hắn thân làm ca ca đánh đệ đệ không biết sai cũng thôi đi, thế nhưng còn cùng nàng tức giận lên, không giống như trước đây đem nàng ôm trên đùi...

Chính mình ủy khuất, ngang hông có thêm một đôi cánh tay cường khỏe, dễ như trở bàn tay đem nàng ôm lấy.

Phó Dung cúi đầu đấm lồng ngực hắn.

Từ Tấn than thở: "Ta không tức giận với nàng, ta cũng biết ta xuống tay nặng, nhưng ta thật sự không phải là cố ý, không có việc gì ta đánh hắn làm cái gì?"

Rốt cuộc có thể tiếp tục nói việc này, Phó Dung trực tiếp bỏ qua điểm không tự nhiên giữa hai người, ngẩng đầu hỏi: "Vương gia đã nhận lỗi cùng Lục đệ?"

Từ Tấn trầm mặc.

Lúc ấy dưới tình thế cấp bách muốn nhận lỗi, Lục đệ không nghe, hiện tại bình tĩnh trở lại, hắn ngược lại không muốn nói.

Phó Dung chỉ sợ hắn mất mặt, ôn nhu khuyên nhủ: "Tin tưởng Lục đệ cũng biết vương gia vô tâm, một lát vương gia đi tìm Lục đệ cố giải thích đi? Đều là anh em ruột, ngươi đánh hắn, hắn khó chịu, ngươi nói lời xin lỗi, hắn nhiều lắm cùng ngươi rùng mình vài ngày, qua một thời gian liền bình thường, ngươi nếu là cái gì cũng không nói, hắn mới chân chính bực ngươi đâu."

Từ Tấn cười hôn nàng một cái: "Các ngươi huynh muội cũng từng hục hặc qua?"

Phó Dung nghĩ ngợi một lúc, khóe miệng cong lên, nhớ tới một ít chuyện nhận lỗi lý thú, "Năm Tuyên Tuyên 7 tuổi, nàng ở trong phòng luyện chữ, ta gọi nàng đi ra ngoài chơi nàng không đi, ta liền đem bút nàng đoạt lấy, Tuyên Tuyên đuổi theo ta thì vướng chân ngã một cái, răng cửa bị đụng gẫy... Tiểu nha đầu tức giận, mặc kệ ta nói xin lỗi đều không để ý tới ta, cả nửa ngày cũng không nói chuyện với ta."

Vì nàng xui xẻo, chính mình gặp lúc muội muội thay răng, bằng không dù không ngã, răng cửa muội muội cũng vẫn rụng, sao có thể đổ cho nàng?

Nàng vui sướng khi người gặp họa lại không cho là như vậy bĩu bĩu môi, Từ Tấn kìm lòng không được cười theo, "Vậy các ngươi hòa hảo như thế nào?"

Phó Dung mặt đỏ hồng, cái trán chống ở lồng ngực hắn, nhỏ giọng nói: "Ta cùng nàng chơi xấu a, nàng không tha thứ ta, ta liền cố ý lúc nàng đọc sách viết chữ thì phiền nàng. Tuyên Tuyên bị ta giận đến hóa cười, chúng ta cười cười là tốt rồi. Cho nên vương gia cũng không cần cảm thấy thẹn thùng, anh em ruột sao có thể giận nhau? Sớm nói ra, miễn cho lại phát sinh rất nhiều cơn giận không đâu."

Từ Tấn gật gật đầu.

Cũng không nói cuối cùng có đi tìm Từ Hạo xin lỗi hay không.

Phó Dung không khuyên nữa. Nên khuyên đều khuyên, Từ Tấn nếu là nghe không vào lời nói lúc trước, nàng khuyên nữa cũng chỉ chọc hắn thêm phiền.

"Nương bên kia..."

"Ta nói."

Từ Tấn lập tức tiếp lời. Hắn một cước kia không nhẹ, sợ đệ đệ không chịu mời thái y, nhắc nhở với mẫu thân cũng tốt, có người nhìn chằm chằm hắn uống thuốc.

Gia Hòa đế đang xử lý chính sự, vợ chồng Thành vương còn chưa tới, Từ Tấn cùng Phó Dung đi Chiêu Ninh cung trước.

Thôi Oản cũng ở đây, Phó Dung mời nàng theo bồi đi vào phòng ấm ngắm hoa, để hai mẹ con Từ Tấn nói nhỏ.

Trở về phòng thì Từ Tấn đã đi rồi.

Thục phi cười gọi Phó Dung: "Đi thôi, chúng ta cũng nên đi Phượng Nghi cung, Oản Oản tự mình chơi, chúng ta rất nhanh sẽ trở lại."

Thôi Oản thuận theo đáp ứng, đưa các nàng ra ngoài Chiêu Ninh cung.

Trên đường Thục phi hỏi Phó Dung, biết được Phó Dung cũng không nhìn thấy hai huynh đệ gây gổ như thế nào, tin Từ Tấn giải thích, thở dài: "Vẫn là sinh cô nương tốt a, từ nhỏ nhu thuận, không giống nam oa, hồi nhỏ nháo lên liền động thủ đánh nhau, trưởng thành cưới tức phụ, như cũ vẫn không để người ta yên tâm. Nùng Nùng cũng không cần chen vào, chúng ta chia nhau khuyên nhủ, chuyện khác để cho hai huynh đệ bọn họ tự giải quyết."

Phó Dung nhẹ giọng nói: "Việc này là vương gia đuối lý, con dâu sẽ hảo hảo khuyên hắn."

Thục phi vỗ vỗ tay nàng, "Cảnh Hành tính tình không tốt, ngươi cẩn thận nhìn sắc mặt hắn, hắn nếu là chìa mặt thối cho ngươi, ngươi cũng không cần quản nữa, đừng bởi vì việc này nháo cho vợ chồng các ngươi bất hòa. Ta nói Cảnh Hành không phải, ra tay không đúng mực, nhưng hơn nửa vẫn là lão Lục làm gì chọc tới hắn..."

Nàng nhẹ giọng thầm thì, nói một đường chuyện hai huynh đệ Từ Tấn Từ Hạo hồi nhỏ, tới Phượng Nghi cung mới ngừng miệng cười.

Tới đây chuẩn bị gặp vương phi mới, gần như vẫn là những người lần trước Phó Dung gặp.

Nhất nhất hành lễ xong, Phó Dung ngồi ở phía dưới Thục phi, đối diện là Thái Tử phi, Khang vương phi.

Phó Dung có chút giật mình, Thái Tử phi mang thai hẳn là đã ba tháng, so với lần trước gặp mặt, nhìn ngược lại hao gầy rất nhiều, cùng nàng ấy so sánh, dáng vẻ đẫy đà của Khang vương phi càng như là có thai.

Xem ra cái thai này của Thái Tử phi quả thật gây sức ép lớn, khó trách sang năm sẽ sinh non, sinh ra tiểu Thế Tử nghe nói cũng ốm yếu nhiều bệnh...

Hai vợ chồng Thành vương tới.

Phó Dung thu tầm mắt lại, hướng phía cửa nhìn ra.

Thành vương phong độ có thừa, nhìn ổn trọng một chút, Lý Hoa Dung một thân xiêm y đỏ thẫm, khóe mắt nhiều thêm một tia quyến rũ phong tình.

Phó Dung nhìn vợ chồng bọn họ hướng Hoàng Hậu và 3 vị phi hành lễ, nghe hàn huyên quen thuộc, không tự giác mà chuyển chuyển lễ ra mắt trên tay nàng đã dày công vì Lý Hoa Dung chọn lựa ra, một đôi vòng tay vàng nạm hồng mã não chạm rỗng khắc hoa.

Ngày đó đi Khánh quốc công phủ dự tiệc, Vĩnh Ninh công chúa làm khó dễ tỷ muội các nàng hẳn là bởi vì Từ Yến biểu hiện ra ngoài đối với nàng yêu thích. Nhưng lần trước đó Lý Hoa Dung muốn hại nàng, Phó Dung không tưởng tượng được hai người có gút mắc gì, nghĩ tới nghĩ lui, Lý Hoa Dung nhằm vào mình, đại khái chính là bởi vì nàng đem nàng ấy hạ thấp.

Phó Dung lý giải tư vị kia kia, hiện tại đều nói nàng là kinh thành đệ nhất mĩ nhân, tương lai ngày nào nhảy ra một người đem nàng đè xuống, trong lòng nàng khẳng định cũng không thoải mái, nhưng nàng nhiều lắm ở trong lòng chua vài câu, tuyệt đối sẽ không tìm người đi khi dễ đối phương.

Nếu đã kết thù, Phó Dung cũng không khách khí, tới phiên Lý Hoa Dung tới bái kiến nàng thì Phó Dung cười đến vô cùng thân thiết, nắm tay Lý Hoa Dung đem một đôi vòng tay chậm rãi đeo vào. "Năm ngoái lần đầu tiên thấy Ngũ đệ muội thì đã cảm thấy cùng Ngũ đệ muội hợp ý, không nghĩ hôm nay chúng ta thế nhưng thành chị em dâu, đợi Ngũ đệ muội rảnh rỗi, thường xuyên đi phủ chúng ta ngồi một chút đi, Tứ tẩu dùng trà tốt nhất chiêu đãi ngươi."

Từ Vĩnh Ninh công chúa tới Lý Hoa Dung, bà cháu 3 đời đều có tính tình cao ngạo cực kỳ. Lý Hoa Dung chán ghét nàng như vậy, hôm nay Phó Dung kêu nhiều vài tiếng "Ngũ đệ muội", so với đâm một đao còn làm cho nàng ấy khó chịu hơn.

Lý Hoa Dung há chỉ khó chịu?

Nàng từng khinh thường nữ nhi của một thứ tử, một chớp mắt thành Túc vương phi, trên danh nghĩa thành Tứ tẩu nàng, có thể lấy thân phận Tứ tẩu răn dạy nàng, còn một bộ mặt mũi diễu võ dương oai cùng nàng khoe khoang, Lý Hoa Dung chỉ nghĩ tuột chiếc vòng trong tay ra, hung hăng nện lên người đối phương, nhìn nàng còn như thế nào tiểu nhân đắc chí!

"Biểu muội...". Thê tử chậm chạp không trả lễ, Thành vương nhịn không được lên tiếng nhắc nhở.

Lý Hoa Dung đột ngột hoàn hồn, phát hiện mọi người đều đang nhìn nàng, nàng đè xuống uất khí đầy ngập, buông mi hướng Phó Dung cảm ơn: "Tứ tẩu phải tiêu pha rồi."

Phó Dung dịu dàng cười, "Ngũ đệ muội thích là được."

Lý Hoa Dung miễn cưỡng duy trì tươi cười, hướng một bên Thục phi gật gật đầu, chờ đợi theo trượng phu cùng rời đi.

Nhưng Thành vương không động.

Lý Hoa Dung nghi hoặc ngẩng đầu, liền thấy trượng phu mình vừa hoàn hồn lại bình thường, quay người đi.

Lý Hoa Dung cắn chặt môi bên trong.

Có phải đệ nhất mĩ nhân trong mắt biểu ca cũng đổi người rồi?