Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Chương 116: Bớt Giả Bộ Cho Tôi






Khi lái xe về nhà, cô ngoan ngoãn bịt mắt suốt đoạn đường.
Thỉnh thoảng, có thể nghe thấy tiếng ồn ào của đám đông từ bên ngoài.

Chắc là vừa đi qua một trường học, lúc này là lúc tan học.
Một vài phụ huynh giận dữ chỉ trích con mình tại sao lại thi trượt, một vài phụ huynh lại vui vẻ khen ngợi con gái họ đã thể hiện xuất sắc trong các tiết mục biểu diễn nghệ thuật ở trường.
Lại lái xe được một đoạn, mùi thức ăn trong quầy thức ăn xộc vào mũi làm mờ nhạt đi mùi nước hoa thoang thoảng ban đầu trong xe.
Tô Cẩm Tinh nghĩ, đây có lẽ là mùi vị của cuộc đời.

Tuy không đủ tao nhã nhưng đó là sự thật.
“Tiên sinh.”
“Ừm?”
Tô Cẩm Tinh hỏi: “Anh rất thích mùi nước hoa Coglone à?”
“… Cũng không thích lắm.”
Vậy thì tại sao lần nào anh cũng sử dụng, có phải vì nhu cầu công việc không?”
“Cũng có thể nói như vậy.”
Tô Cẩm Tinh gật đầu, mặc dù vẫn chưa rõ thân phận nhưng xét từ những biểu hiện khác nhau của tiên sinh, hẳn anh là người giàu có hoặc có địa vị cao quý.
“Cẩm Tinh, em không thích mùi hương này sao? Vậy lần sau anh sẽ đổi sang mùi hương khác.”
Tô Cẩm Tinh lắc đầu: “Không phải không thích.

Trong nhận thức của em, em có thể nhận ra anh bằng mùi hương này.”

Tiên sinh cười và nói: “Thế thì nếu người khác cũng dùng nước hoa này, em có nhận sai anh không?”
“… Lục Tước, ngay từ đầu em đã có một cảm giác rất rõ ràng rằng anh ta không phải là anh.” Tô Cẩm Tinh nhẹ nhàng nói: “Nhưng anh ta không phủ nhận điều đó, hơn nữa tất cả những dấu hiệu đều cho em ấn tượng sai lầm.”
Cô nghe thấy tiếng thở gấp gáp của tiên sinh.
Dường như anh cũng đang lo lắng.
“Cẩm Tinh, anh xin lỗi.” Anh nói: “Chờ anh làm xong chuyện này, nhất định anh sẽ nói cho em tất cả mọi chuyện.”
Tiên sinh đã nói câu này không biết bao nhiêu lần.
Cô cũng đã từng nghe vô số lần.
Nhưng hiện tại cô đã thực sự muốn buông tay, ít nhất là không phải ngày nào cũng canh cánh trong lòng.

Ở một góc độ khác, cô rất hài lòng với cuộc sống hiện tại.
Reng reng reng.
Điện thoại di động của cô đổ chuông.
Cô bịt mắt nên không nhìn thấy tên người gọi đến, chỉ có thể dùng vân tay để mở khóa điện thoại, sau đó trả lời điện thoại: “A lô.”
“Tiểu Tinh Tinh, con hãy về nhà đi.”
“Mẹ.” Tô Cẩm Tinh rất ngạc nhiên: “Về nhà sao? Không phải mẹ đang ở bệnh viện à? Ai bảo mẹ về? Lưu Phấn? Hay là Vương Gia Linh?”
Giọng nói của Lưu Uyển Chân nghe như muốn khóc, nhưng bà vẫn cố gắng hết sức chịu đựng: “Tiểu Tinh Tinh, mẹ nói qua điện thoại không được rõ lắm.

Bây giờ con về có tiện không? Nếu con bận việc quá thì thôi vậy, mẹ sẽ nghĩ cách trước…”
“Con đang rảnh.” Tô Cẩm Tinh nói ngay: “Bây giờ con sẽ về ngay.”
“Được.”
Sau khi cúp máy, Tô Cẩm Tinh có vẻ bất an.
Tiên sinh chủ động hỏi: “Nhà em có chuyện gì à?”
Tô Cẩm Tinh cảm thấy hơi áy náy: “Tiên sinh, có lẽ hôm nay em lại lỡ hẹn rồi.

Lưu Phấn và Vương Gia Linh đã đưa mẹ em về nhà, em sợ họ sẽ gây bất lợi với mẹ em.

Em muốn đi xem…”
Tiên sinh mím chặt môi, nhẹ nhàng gật đầu: “Vậy thì anh sẽ đưa em đi.”
“Nhưng anh…”
Anh không thể tiết lộ danh tính của mình!
Tiên sinh lại nói: “Anh đưa em đến tán cây hoa quế trước cổng nhà, em tự đi vào.

Nhưng đừng lo, anh sẽ vẫn ở đó.

Nếu có chuyện gì thì gọi cho anh ngay.”
Tô Cẩm Tinh đang trong tâm trạng bối rối, tiếng khóc nức nở của mẹ cô qua điện thoại khiến cô cảm thấy hoàn toàn lạc lõng.
Rốt cuộc Lưu Phấn và Vương Gia Linh muốn làm gì?
Chuyện Tiêu Cận Ngôn rút vốn lần trước đã khiến họ đến bệnh viện ầm ĩ một trận, bây giờ lại gây sự trước mặt mẹ cô?
Rốt cuộc họ muốn làm gì!
Trên đường đi, biết bao lần cô đã muốn kéo chiếc khăn khỏi mắt mình nhưng cuối cùng cô vẫn dừng lại được.

Tiên sinh khẽ thở dài: “Cẩm Tinh, đừng lo lắng.

Bình tĩnh lại.”
Tô Cẩm Tinh gật đầu lia lịa: “Em biết, em cũng muốn.

Em chỉ sợ bọn họ lại làm tổn thương mẹ em.”
“Bọn họ sẽ không dám đâu, không phải em còn nắm giữ cổ phần của nhà họ Tô trong tay sao? Anh đoán chắc là chuyện khác.”
“Ngoại trừ nhà họ Tô, họ không có lý do gì khác để liên lạc với mẹ em.”
Nửa tiếng sau, cuối cùng xe cũng đến trước cửa nhà họ Tô.
Mùa này tình cờ là lúc hoa quế nở rộ, cả con hẻm tràn ngập hương thơm ngọt ngào của hoa quế.
Khi xe dừng lại, Tô Cẩm Tinh đẩy cửa bước xuống xe.
Cô gỡ khăn tay khỏi mắt và chạy đến cửa nhà họ Tô mà không hề quay đầu lại.
Lúc này, nhà họ Tô hoàn toàn yên tĩnh.
Dương Tuyết Duyệt khóc tới đỏ hoe mắt và sưng lên, nhào vào vòng tay của Vương Gia Linh.

Lưu Phấn ngồi trên ghế sô pha hút thuốc, còn Lưu Uyển Chân thì ngồi trên chiếc ghế sô pha nhỏ bên cạnh.

Chân tay bà luống cuống, chỉ biết lặng lẽ khóc.
Còn có một ông già tóc trắng, hình như đã hơn tám mươi tuổi, tuy tóc đã bạc nhưng thần thái ngời ngời, vẻ mặt cũng nghiêm nghị.
Khi Tô Cẩm Tinh bước vào, nước mắt của Lưu Uyển Chân ngay lập tức rơi xuống: “Tiểu Tinh Tinh…”
Tô Cẩm Tinh bước nhanh đến: “Có chuyện gì vậy mẹ?”
Lưu Uyển Chân chỉ vào Dương Tuyết Duyệt bên cạnh: “Tuyết Duyệt… Cô ta đang mang thai.”
Tô Cẩm Tinh quay đầu lại và thấy Dương Tuyết Duyệt đang nằm trong vòng tay của Vương Gia Linh đau khổ và khóc.
Vương Gia Linh nói: “Cẩm Tinh, con trở về rất đúng lúc.

Để mợ giới thiệu với con, đây là ông nội của Cận Ngôn, ông cụ Tiêu.”
Ông nội của Tiêu Cận Ngôn?
Trong trí nhớ của cô, cô đã gặp ông nội Tiêu vài lần.
Hẳn ông nội là người sáng lập tập đoàn Tiêu thị, sau này khi về già giao công ty cho con trai trông nom.

Mà bác Tiêu cũng dự định sau đó sẽ làm như vậy, giao công ty cho Tiêu Cận Ngôn, còn ông sẽ dưỡng già với bác gái.
Trong ấn tượng của cô, ông nội Tiêu là một người rất nghiêm túc và hơi cổ hủ, nhưng ông ta rất yêu quý cháu trai Tiêu Cận Ngôn.
Nhưng không ngờ rằng Lưu Phấn và Vương Gia Linh lại có thể mời được ông nội Tiêu đến?
“Cháu chào ông nội Tiêu.” Cô khẽ chào hỏi.
Ông nội Tiêu vẫn chưa nói gì, Vương Gia Linh đã lên tiêng: “Ông cụ, để tôi giới thiệu với ông.

Đây là Tô Cẩm Tinh, vợ cũ của Cận Ngôn, cũng là người đã gây ra tai nạn xe cho con trai và con dâu ông…”
Nói xong, bà ta cố ý dừng lại.
Hai chữ “thủ phạm” ở phía sau đã bị nuốt ngược trở lại.
Ông nội Tiêu đặt hai tay lên cây gậy batoong, hừ lạnh một tiếng: “Nói tiếp đi, tại sao không nói?”
Vương Gia Linh cười và giải thích: “Dù sao chuyện này cũng chỉ là phỏng đoán, chưa có kết luận gì cả.


Dù sao dựa theo vai vế hiện tại, Cẩm Tinh cũng gọi tôi là mợ.

Tôi cũng phải nói đỡ con cháu trong nhà một tiếng chứ.”
“Bớt giả bộ cho tôi đi.” Ông nội Tiêu bèn ngắt lời bà ta: “Tôi ăn nhiều muối hơn là cô ăn cơm rồi đấy.

Đừng tưởng tôi không nhận ra mấy tính toán nhỏ nhặt trong lòng cô.”
Sắc mặt Vương Gia Linh lập tức thay đổi: “Ông cụ, ông nói vậy là có ý gì?”
“Ý của tôi là gì, trong lòng cô cũng biết.

Tai nạn xe cộ của con trai và con dâu tôi có liên quan gì đến Tiểu Tinh Tinh, trong lòng cô cũng biết rõ.

Mỗi người đều là hồ ly tinh ngàn năm, cô còn giả bộ chơi trò ăn cơm chay với tôi à?”
Lưu Phấn nghe vậy lập tức nạt nộ: “Ông cụ, chúng tôi kính trọng ông nên hôm nay mới mời ông đến.

Hơn nữa, hôm nay mục đích mời ông đến không phải để nói về chuyện xưa.

Tình hình hôm nay là cháu trai yêu quý của ông đã làm bụng con gái tôi to ra rồi kìa, ông xem nên làm thế nào?”
“Tôi xem?” Ông nội Tiêu vỗ vỗ tay: “Mặc kệ.”
“Ông cụ, ông nói như vậy là không đúng rồi.

Nói như thế nào thì đứa bé trong bụng Tuyết Duyệt nhà tôi cũng là chắt của ông.

Tuyết Duyệt nhà tôi mang thai khi chưa kết hôn, lại bị người ta chụp ảnh ở bên ngoài với cháu trai của ông.

Bây giờ toàn bộ thành phố H ai cũng biết họ là một cặp, ông bảo sau này con bé làm người như thế nào đây?”
Ánh mắt của ông nội Tiêu nhìn Vương Gia Linh như nhìn một thằng hề: “Vậy hôm nay các người gọi tôi đến là có ý gì?”
Đột nhiên ông nội Tiêu nhìn Tô Cẩm Tinh bằng ánh mắt sắc bén, ông nhìn từ trên mặt xuống bụng của cô và khẽ nhíu mày: “Cháu là Tiểu Tinh Tinh mà Cận Ngôn thường nhắc đến, đúng không?”
Tô Cẩm Tinh bảo vệ mẹ ở phía sau, đứng thẳng lưng và nói: “Cháu chào ông nội Tiêu, cháu là Tô Cẩm Tinh.”
“Ông biết cháu.” Giọng ông nội Tiêu từ từ dịu lại: “Vừa nhìn là biết đứa bé ngoan.

Mắt nhìn của thằng nhóc Cận Ngôn kia thật tốt.”.