Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Chương 18: Rốt Cuộc Anh Thua Anh Ta Ở Đâu




“Mẹ ơi… mẹ ơi…”

Ai đang gọi cô?

Tô Cẩm Tinh mạnh mẽ bừng tỉnh, trước mắt là một mảnh mơ hồ.

Cô khó nhọc nhìn quanh bốn phía, giật mình phát hiện ra vẫn là bệnh viện.

“Cô Tô, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.” Điều dưỡng cuối cùng cũng được thở phào, như trút đi được một gánh nặng: “Cô đã mê man bốn ngày liền rồi.

Nếu cô còn chưa tỉnh nữa, chỉ sợ là…”

Tô Cẩm Tinh định ngồi dậy: “Con của tôi đâu rồi? Con của tôi, chúng nó…”

“Cô yên tâm, phẫu thuật rất thành công, hai cháu bé đều rất bình an.”

“Mau đưa tôi đến gặp bọn chúng…”

“Không được đâu cô Tô, cô cũng chỉ mới làm phẫu thuật xong thôi, vết mổ rất lớn, vẫn chưa xuống giường được…”

Phẫu thuật?

Nghe thấy thế, Tô Cẩm Tinh mới ý thức được trên ngực và bụng mình đang được băng lại bằng một lớp băng gạc dày, đau đớn hỗn loạn.

Điều dưỡng bèn giải thích: “Cô bị té xỉu trong bệnh viện, suýt chút nữa là mất mạng.

Bác sĩ đã cắt bỏ những nơi bị hoại tử của cô, còn cắt đi hết một phần tư hệ thống hô hấp bị biến chứng.

Sau này cô phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được vận động quá mạnh.”

"Cắt bỏ? Vậy có phải tôi không… còn sống được bao lâu nữa không?

Khuôn mặt của điều dưỡng có hơi phức tạp: “Cái này thì không ai nói rõ được, sau này thì còn phải xem bệnh ung thư có tái phát nữa không, nhưng mà sau lần cắt bỏ này, nếu điều trị hóa chất kịp thời, chắc chắn vẫn sẽ còn kéo dài được thêm một thời gian nữa.”

“Có thể kéo dài bao lâu?”

“Cũng khó nói.” Điều dưỡng có vẻ rất khó xử: “Nhưng chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Trong bệnh viện, có lẽ từ ngữ được sử dụng nhiều nhất chính là “hết sức.”

Nhưng Tô Cẩm Tinh lại không quan tâm là khó khăn đến mức nào, vì vốn cô đã tưởng rằng mình đã không còn trên thế giới này nữa, không ngờ cô vẫn còn thời gian, xem ra ông trời đối với cô cũng không tệ.

Cô đã mãn nguyện rồi.

“Cốc cốc cốc.”

Có tiếng gõ cửa.

Điều dưỡng nhìn thoáng qua bên ngoài: “Anh là người nhà của cô Tô à?”

Người tới mặc áo sơ mi trắng và quần tây, tóc được chải chuốt cẩn thận tỉ mỉ, trên chóp mũi có thêm một cặp kính gọng vàng, nhìn qua rất phong độ quý phái.

“Phải.”

“Được, vậy hai người cứ từ từ nói chuyện.

Nếu có cần gì thì cứ nhấn nút gọi điều dưỡng là được.”

Điều dưỡng lui ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

Tô Cẩm Tinh nhìn thấy người kia, khẽ nhếch… khóe môi: “Cơn gió nào đã thổi anh từ bên kia bờ đại dương về đây thế?”

Giọng điệu của Diệp Lăng Phong rất nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hệt như con người anh vậy.

Dù là nói chuyện hay làm việc, người này vẫn luôn vô cùng dịu dàng như thế, khiến cho người ta cảm thấy như chìm vào một hồi gió xuân: “Em cũng giỏi lừa đấy nhỉ, lừa luôn cả anh rồi!”

Tô Cẩm Tinh có phần xấu hổ: “Bệnh ung thư cũng không phải là chuyện gì tốt, không cần phải ồn ào đến mức ai cũng biết.”

“Vậy nên em tính sinh xong đứa nhỏ này là đi chết luôn phải không? Không gặp anh cả một lần cuối cùng? Tô Cẩm Tinh, dù em không tiếp nhận sự theo đuổi của anh, thì ít ra chúng ta cũng là bạn bè, phải không?”

“Tổng giám đốc Diệp…”

Diệp Lăng Phong thở dài, ngồi xuống cái ghế thăm bệnh bên cạnh giường cô, biểu cảm có phần lo lắng: “Tô Cẩm Tinh, theo anh về nước Mĩ đi, đưa theo hai đứa trẻ.”

“Tôi… Bây giờ tôi vẫn chưa về được.”

“Vì sao? Em vẫn còn chưa buông Tiêu Cận Ngôn được sao?” Diệp Lăng Phong cười khổ một tiếng: “Cuối cùng thì anh thua anh ta ở chỗ nào, khiến em ghét anh như vậy?”

Lời nói này khiến Tô Cẩm Tinh nghe xong cũng thấy chua xót.

Năm đó, lúc nhà họ Tiêu gặp chuyện không may, Tiêu Cận Ngôn và cô quyết liệt, cô cảm thấy trời cũng sập xuống rồi, vẫn luôn là Diệp Lăng Phong ở bên cạnh cô.

Dù người này có biết trong lòng cô vẫn còn người đàn ông khác, anh cũng biết bụng cô mang cả con của người đàn ông đó.

Diệp Lăng Phong nói: “Anh không miễn cưỡng em, em muốn về thì về một lần nữa, anh rất tôn trọng quyết định của em, còn chân thành chúc phúc cho em để em có được hạnh phúc mình muốn.

Nhưng mà Cẩm Tinh à, anh chỉ hy vọng em nhớ kỹ, em không hề lẻ loi một mình.

Nếu em không làm được, chỉ cần quay đầu, em có thể nhìn thấy anh.”

Sau khi sinh con ra, nó bị ung thư máu, cô không thể không về nước, hèn mọn lui tới trước mặt Tiêu Cận Ngôn, cũng chỉ hy vọng một ngày kia cả nhà ba người họ sẽ được đoàn tụ, mà con ở lại nước ngoài vẫn luôn nhờ có Diệp Lăng Phong chăm sóc.

Tô Cẩm Tinh cảm thấy khó hiểu: “Giám đốc Diệp, vì sao?”

“Cái gì vì sao?”

“Vì sao lại là tôi?” Tô Cẩm Tinh nói: “Với điều kiện của anh, anh có thể tìm được một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi hơn tôi nhiều.

Cô ấy có thể toàn tâm toàn ý yêu anh, cũng không có một đứa con bị bệnh nặng.”

Diệp Lăng Phong còn như đang nghiêm túc tự hỏi một chút, đoạn mới trả lời: “… Có thể đây chính là duyên phận đi.”

“Duyên phận sao… Có đôi khi những thứ như duyên phận thật sự rất khó nắm bắt.

Lúc nó xuất hiện, căn bản anh sẽ không biết nó là duyên lành, hay là nghiệt duyên.”

Diệp Lăng Phong vẫn duy trì dáng vẻ nho nhã đó: “Không vội, em đừng suy nghĩ.”

“Tôi có bệnh ung thư.” Tô Cẩm Tinh nói: “Chưa biết chừng tôi có thể chết ngay lát nữa.”

“Vậy ít ra em cũng có thể yên tâm, tôi sẽ giúp em chăm sóc hai con của em.” Diệp Lăng Phong đứng dậy, xoa xoa tóc mềm trên đầu cô đầy an ủi, thở dài một tiếng: “Cẩm Tinh à, em đừng cố ép bản thân mình quá.

Em cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi thôi, vẫn còn là một cô gái nhỏ, không cần phải giả vờ ngụy trang bản thân kiên cường như thế.

Nếu đau đớn, em cứ bật khóc, nếu sợ hãi, em cứ hét to, tất cả đều không ảnh hưởng.”

Tô Cẩm Tinh ngẩng lên nhìn anh ta: “Đã từ lâu không còn ai gọi tôi là cô gái nhỏ.”

“Lúc gặp em lần đầu tiên, em vẫn là một cô gái nhỏ.

Em cô đơn, thất hồn lạc phách, em đang đi ở ngã tư đường lúc trời mưa to.

Nếu không phải anh cứu em, hẳn em đã rơi thẳng xuống sông rồi.”

Cô nhớ lại bản thân mình của tuổi hai mươi, hệt như đã qua mấy đời.

Bây giờ sáu năm qua đi, năm tháng như một cái giữa vậy, mài vết thương trong lòng cô về nhẵn nhụi, lại mài thêm cho da thịt nơi vết thương thêm hỗn loạn, mơ hồ.

Lúc đó bản thân còn có thể thất hồn lạc phách, bây giờ bản thân đã mất luôn cả tư cách đó rồi.

May mà được này mất kia, bây giờ cô lại không hề lẻ loi một mình, cô vẫn còn hai bảo bối đáng yêu cùng cô tạo thành tổ ấm.

“Giám đốc Diệp, sắp nhỏ…”

“Yên tâm đi, anh mới đi từ phòng phẫu thuật qua đây, phẫu thuật rất thành công.

Trước em cứ ngủ cho tốt một giấc đi, anh qua với chúng nó.”

Tô Cẩm Tinh ngập tràn cảm kích: “Cảm ơn anh, giám đốc Diệp…”

“Cẩm Tinh, em có biết trong bao nhiêu năm nay, em đã nói cảm ơn anh bao nhiêu lầm rồi không?”

Tô Cẩm Tinh lắc đầu.

“Nếu tính luôn lời vừa rồi thì đã là 5276 lần rồi.

Chúng ta quen nhau sáu năm, cũng là 2192 ngày, nếu chia đều ta thì mỗi ngày em phải nói cảm ơn anh khoảng hai lần rưỡi.

Em có biết như thế thì có nghĩa gì không?”

“Có nghĩa là gì?”

“Nghĩa là ở trong lòng em, em vẫn xem anh là người ngoài.”

“Không phải… Tôi chỉ là…”

“Nếu xem anh là người một nhà rồi, căn bản em không cần phải cảm ơn.

Ví dụ như giữa em và Tiêu Cận Ngôn, em có từng cảm ơn anh ta chưa?”

Tô Cẩm Tinh nghẹn lời.

“Được rồi, không đùa với em nữa, anh đi xem sắp nhỏ trước.”

“Được.”

Diệp Lăng Phong vừa mở cửa ra, không ngờ lại chạm phải một người ở đối diện….