Con Gái Địa Chủ

Chương 8




Hân vừa vào đến nhà liền nhận được cuộc gọi của Ngọc, nói sơ qua tình hình của mình và Vân xong mới cúp máy của Ngọc đi. Cô đứng dậy tắm rửa sạch sẽ rồi cầm điện thoại nằm lăn ra giường lướt mạng.

Màn hình vừa hiện lên đã có sẵn kết quả tra cứu "Grace Franz", Hân mới nhớ ra đây là nghệ danh của Vân. Cô chọn trang web đầu tiên rồi đọc thông tin được viết ra.

Sinh ngày 19 tháng 8, giới tính: nữ, quốc tịch: Việt Nam. Tốt nghiệp đại học Surrey chuyên ngành Quản trị Khách sạn và đại học Goldsmiths khóa âm nhạc. Được biết đến từ 4 năm trước qua một video trên mạng, hoạt động như một nghệ sĩ giấu mặt. Hiện tại có 2 tác phẩm, một tác phẩm đạt giải thưởng Âm nhạc thế giới. Lần cập nhật cuối là 2 năm trước. Thông tin về Vân rất ít, không có ảnh chụp của em ấy và không có thông tin gì trong 2 năm vừa qua. Từng 5 lần được biểu diễn trong dàn giao hưởng và hợp tác với 3 ca sĩ.

Hân nhìn thông tin chỉ dài đúng 1 trang mà thấy bất ngờ, không hoạt động gì suốt 2 năm mà vẫn giàu! Đỉnh thế! Hân phục sát đất với tài năng của Vân sau đó cô quyết định nghe thử một bản nhạc do em sáng tác. Ban đầu, Hân chỉ là tò mò, đối với thể loại nhạc quá mức nhàm chán như nhạc giao giao hưởng, cô chỉ thấy buồn ngủ mà thôi.

Bản nhạc đầu tiên có tên là "Diffirent", dàn nhạc piano, violin và đàn hạc. Âm thanh bay bổng, trầm ổn, khác với tiết tấu nhanh dồn dập nhưng giai điệu bản nhạc lại rất chậm rãi và nhẹ nhàng, tiếng đàn piano tinh tế, âm đàn hạc trầm bổng. Hân ngẩn người ra, cảm giác lâng lâng bao chùm toàn bộ cơ thể mình, tim đập hơi nhanh, thân thể bỗng trở nên nhẹ nhõm, cảm giác rất...thư giãn. Đến khi tỉnh lại Hân mới phát hiện mình đã nghe đi nghe lại nhiều lần.

Lần đầu nghe nhạc giao hưởng, cảm giác cũng không đến nỗi nào.

Bản nhạc thứ hai là "Otherside", đây là bài cuối cùng được ra mắt 2 năm sau khi bài "Diffirent" được đăng tải. Khác với bản nhạc trước, giai điệu lần này chỉ có violin, tiết tấu mãnh liệt, đoạn cao thấp khá nhiều nhưng đến cuối cùng chỉ có một tông trầm ảm đạm như nhạc đưa tang. Hân đánh giá đây là một bàn hát đơn giản nhưng lôi cuốn. Bên dưới video còn có một đường link đi kèm, đó là trang cá nhân của Vân!

Hân ấn vào đường link, sau đó hiện ra hình ảnh violin, tên tài khoản là Thanh Vân (Grace Franz). Trên trang cá nhân chỉ có đúng 2 bài đăng đó là hai bản nhạc của cô, lần cuối cùng hoạt động là 2 năm trước, người theo dõi, lượt thích, chia sẻ và bình luận rất nhiều. Đa phần là fan nước ngoài. Hân liền bấm theo dõi và kết bạn với Vân.

5 phút sau, thông báo Thanh Vân (Grace Franz) đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn xuất hiện. Hân khá bất ngờ, cô cho rằng Vân sẽ không phản hồi luôn. Hân ấn vào thông báo, trạng thái "Bạn bè" ngay đầu trang, Hân mỉm cười. Sau đó liền xuất hiện một bài đăng mới.

Thanh Vân (Grace Franz): "I"m Back. Officially back in business????✌. Been a long time right????". Kèm theo một tấm ảnh một con mèo đen đang nằm phơi bụng trên sofa.

Hân nhìn tấm ảnh sau đó ấn thích, như nhớ ra điều gì, cô vào mục danh bạ rồi nhắn tin cho Vân.

"Chào Vân, là Hân đây. Em đã khỏe hơn chưa?".

Vân còn đang sờ bụng con mèo đen cô mới đem về. Vừa tắm xong, mái tóc được thả xõa sau lưng, mặc váy ngủ hai dây màu đỏ, nhận được tin nhắn của Hân, cô liền lưu danh bạ sau đó mới nhắn lại.

"Đã đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn chị". Tin nhắn vừa được gửi đi không lâu, liền có hồi đáp.

"Vậy thôi Vân nghỉ đi nhé".

Vân khựng người lại rồi cô mỉm cười nhắn lại.

"Chị cũng thế".

________

Sáng ngày hôm sau, chị Thư đứng trước cửa nhà của Vân, nhấn mã khóa cửa sau đó bước vào nhà. Rất thuần thục mà tiến vào phòng ngủ. Nhìn thấy một bọc chăn che kín từ đầu tới chân chỉ lộ ra mái tóc dài, cô thở dài.

"Vân, dậy đi em. Dậy ăn sáng". Bọc chăn cử động một chút nhưng vẫn nằm im không nhúc nhích.

Chị Thư kéo chăn ra rồi nhìn xuống Vân đang ôm gối. Gương mặt khi bình thường hiền lành nhưng lúc ngủ lại như một đứa trẻ, mái tóc đen tuyền tán loạn bên gối. Vân đột nhiên bị làm phiền khiến cô khó chịu, miệng lèm bèm nói. Giọng Vân trầm khàn mang theo hơi lười biếng nhưng cũng có sự quyến rũ khó phát hiện.

"Lạnh". Điều hòa còn đang chạy vù vù khiến căn phòng càng thêm lạnh, chị Thư không thèm quan tâm, với tay tắt điều hòa.

"Dậy đi Vân, không là chị mở rèm đấy".

Chị Thư biết Vân có thói quen khi ngủ là phải tối om, chỉ cần trong phòng một tia sáng thôi là em đã mất ngủ rồi, mở rèm là cách đánh thức em tốt nhất. Vân nhíu mày lại, úp mặt xuống gối rồi tiếp tục ngủ, chị Thư nhìn rồi thở dài bất lực. Trình độ ngủ nướng của Vân phải gọi là vững như bàn thạch, có khi để Vân ngủ cạnh công trường chắc vẫn ngủ ngon lành cành đào được thật, nhiều lúc chị nghĩ chỉ cần không có ánh sáng thì Vân nằm đâu cũng ngủ như chết.

"Chị đi mở rèm đây. Em thích thì nằm chết ngạt trong đấy đi". Màu rèm vừa tối vừa dày nên khả năng che đậy tốt, dù là buổi sáng nhưng cả căn phòng vẫn chìm vào bóng tối.

Chị Thư thở dài, sau đó là ra bên ngoài cho con mèo của Vân ăn, cùng nó chơi đùa một lát rồi đúng 5 phút sau chị lại một lần nữa tiến vào phòng. Vân rút kinh nghiệm từ lần trước mà thủ kĩ càng, đeo bịt mắt, cuốn chăn như xác ướp, khóe môi còn hơi nhếch lên như đang mỉm cười. Thư kéo bịt mắt xuống rồi mở rèm cửa ra, ánh nắng chiếu thẳng vào gian phòng dần đẩy lùi bóng tối thoáng chốc khiến xung quanh trở nên sáng sủa. Vân nhíu mày lại, giọng cô dài ra như đang làm nũng với chị Thư.

"Chị Thư, kéo rèm vào đi~ bé dậy rồi~". Vân ngồi dậy, nhưng mắt vẫn không mở ra, cô bọc mình trong chăn chỉ lộ mỗi đầu, nhìn hơi giống con sâu.

Chị Thư phụt cười, lớn đùng rồi mà còn xưng hô kiểu đấy, như thể Vân càng lớn thì càng trẻ con thì phải, chị Thư vừa kéo rèm lại, Vân nằm xuống giường rồi lăn một vòng, đôi mắt xinh đẹp khép hờ, Vân ngơ ngác nhìn Thư.

Mái tóc rũ xuống che đi một bên mặt, ánh nắng hè gay gắt luồn qua khe rèm rồi bao bọc cả người Vân thành một chùm sáng lóa, làn mi cong dày chậm chạp mở ra, một tia nắng chiếu vào tôn lên màu nâu sẫm trong đôi đồng tử của Vân, áo ngủ hai dây màu đỏ đậm khiến em giống như đóa hoa hồng kiều diễm đang khoe mình dưới nắng vàng, dây áo theo động tác chống tay mà tuột xuống cánh tay, Vân lấy tay che miệng ngáp một cái.

"Dậy nhanh. Ngủ y như Chi! Lớn đùng rồi chứ có phải trẻ con đâu!". Vân đứng lên, giọng nói khi mới ngủ dậy khàn đặc hơi khó nghe tròn chữ.

"Ai bảo em ngủ như Chi. Con bé được ngủ tới trưa còn em phải dậy sớm, công bằng ở đâu". Chị Thư bật cười trước hành vi tị nạnh với trẻ con của Vân.

"Chi là trẻ con, con bé ngủ một tí có sao đâu! Trẻ con là đang tuổi ăn tuổi lớn". Vân đến gần, dụi dụi vào người Thư mà làm nũng.

"Thì chị coi em như Chi là được rồi mà". Vân nháy mắt với chị.

Chị đẩy mặt Vân ra, sau đó đuổi cô vào nhà tắm, miệng chê bai không ngớt.

"Nghe phát ớn cả người. Này nhá, hồi cô mới ra đời là tôi mới có 9 tuổi thôi!". Nghe chị đáp vậy, Vân không nhịn được mà cười lớn, Thư thở dài một cái rồi giúp Vân dọn dẹp lại chăn gối cho ngay ngắn.

Vân ở trong nhà tắm được một lúc mới ra khỏi phòng, váy ngủ còn chưa được thay ra, cô nhìn bàn ăn đã đầy đủ món ăn còn chị Thư đang ngồi uống cà phê, Vân kéo ghế ra ngồi xuống đối diện chị, thấy kim đồ hồ gần chỉ tới con số chín, Vân lấy làm lạ bèn hỏi chị.

"Chị nay không đi làm hả?". Mặc dù hôm nay là cuối tuần nhưng chị Thư là quản lý của một văn phòng kiến trúc khá có tiếng trong ngành, công việc chắc chắn nhiều.

"Còn sớm mà, bây giờ đi hay bị tắc đường lắm. À mà, Vân khi nào tính đi làm lại đấy?". Vân ngẩng đầu suy nghĩ một lát rồi nói.

"Chắc tầm 2-3 tháng nữa? Bây giờ em vẫn trong giai đoạn quan sát mà, thôi thì trước mắt cứ làm mấy việc nhè nhẹ đã".

Công việc của Vân không ở trong nước như các anh chị, một năm ba anh chị em cũng ít có dịp gặp mặt nhau cho đàng hoàng, chưa kể còn có khối lượng công việc khổng lồ muốn ná thở luôn dồn ép Vân phải tăng ca cả ngày lẫn đêm, kiêm cùng lúc hai công việc nó khổ thế đấy. Hiếm lắm mới có một hôm được nghỉ xả hơi, nên phải tranh thủ để ngủ nướng.

Vân lấy tay che miệng ngáp một cái, trùng hợp thay, con mèo đen đang nằm phè phỡn trên sofa cũng ngửa đầu ngáp, một người, một mèo động tác như nhau. Thư bật cười, còn Vân khó hiểu nhìn chị. Ngồi chưa được bao lâu, điện thoại của Vân vang lên, cô đứng dậy cầm điện thoại vào phòng riêng nói chuyện. Phải mất một lúc lâu mới trở lại, chị Thư liền hỏi.

"Làm sao đấy?".

"Bên kia tìm em để hợp tác, có khi mấy hôm nữa em đi". Vân bĩu môi, còn chưa kịp nghỉ ngơi gì mà!

"Khi nào bắt đầu diễn".

"Đầu tháng sau, còn 2 tuần nữa". Vân nhìn ngày trên điện thoại rồi nói.

Thư gật đầu, chị hỏi thăm địa chỉ nơi công diễn xong mới nói đi chuyện khác.

"Mèo tên gì đấy Vân? Chị tính hỏi rồi mà quên mất".

Vân khựng người lại, buột miệng nói hai chữ "ờ ha", con mắt mở to nhìn chị Thư rồi lại nhìn đến con mèo, không cần nói kể cũng biết là Vân chưa đặt tên rồi.

"Gọi là "Cuộc xâm lược của đội quân bánh mì" gọi tắt là Bánh Mì được không?".

"Tên kiểu gì thế này?".

Hai chị em cười đùa với nhau xong thì Vân đặt bữa bánh mì đang ăn dở của mình xuống, đứng dậy đi vào một căn phòng khác, một lát sau mới quay ra, tay Vân cầm một cái bờm nhỏ, hình như là mua cho mèo. Vân cúi người bế nó lên, đặt con mèo đen lên đùi mình rồi đeo cho nó cái bờm... hình bánh mì vuông!

Cô bế nó đưa lên trước mặt Thư, phần thân dưới của con mèo thẳng đuột, toàn thân nó uốn éo như không xương. Ánh mắt Vân sáng lên, cô nghiêm túc nói.

"Bánh Mì!". Chị Thư che miệng, cả người run rẩy vì nhịn cười.

Nhìn dễ thương ghê chưa kìa!!!

Đặt Bánh Mì xuống, sau đó tiếp tục dùng bữa sáng, Thư quan sát bốn bức tường được dán kín bùa vàng kinh dị, bây giờ chất đầy mấy món đồ chơi và nhà treo cho mèo đặt góc phòng. Nhìn như vậy thôi chứ thực ra Vân thích Bánh Mì lắm.

______

Hân dậy rất sớm, sinh hoạt như bình thường nhưng trong nhà lại vang lên giai điệu nhạc âm hưởng vô cùng lạ lẫm với gu thưởng thức của Hân. Cô cài nhạc chuông và nhạc chờ là 2 bài nhạc của em, không hiểu sao Hân càng nghe càng nghiện.

Hân nghe xong nhạc của Vân liền tích cực quảng cáo tên tuổi của em với đám Ngọc, sau vài phút, họ thực sự giống như Hân lúc đầu, đều nói là nghe rất hay. Nhung từ lâu đã thích nhạc giao hưởng, lúc nhận được tin nhắn của Hân, cô đã rất bất ngờ, kinh ngạc hơn hết đó là hoàn toàn hợp với gu âm nhạc của cô. Trong cả nhóm, chắc chỉ có mỗi Nhung là người đưa ra nhận xét chi tiết nhất.

Hân nằm trên giường lướt mạng xã hội. Thông báo có bài viết mới từ Vân, cô vội ấn vào xem.

"Next month, "Symphony music exchange" in theatre London. This will be my first show reveal my face????". Kèm một tấm ảnh quảng cáo sự kiện giao lưu nhạc giao hưởng.

Có nghĩa là "Tháng sau, "Giao lưu nhạc giao hưởng" ở London. Đây sẽ là buổi biễu diễn đầu tiên tôi lộ mặt????". Vân là nghệ sĩ giấu mặt, tin này giật gân biết bao.

_______

Hai ngày sau, ở sân bay Lodon Heathrow.

Sau hơn 13 tiếng nằm bẹp dí trên máy bay, cuối cùng Vân cũng đặt chân xuống đất nước Anh xinh đẹp, Vân coi đây là ngôi nhà thứ hai của mình chỉ sau đất nước Việt Nam thân yêu, cô gọi điện báo cho chị Thư mình đã hạ cánh an toàn, còn gọi cho anh Nam hỏi lại địa chỉ ngày trước mình từng ở. Vân kéo vali đi loanh quanh một lát, bóng hình quen thuộc hiện ra, Vân mỉm cười, vẫy tay gọi.

"Andrea!". Người kia nghe thấy tiếng Vân gọi liền quay lại nhìn Vân, sau đó chạy đến ôm chầm lấy cô.

"Grace! Long time no see!". Hai người ôm nhau chào hỏi một lát, sau đó Andrea dắt tay Vân lên xe taxi.

Trên đường đi hai người có hỏi thăm sức khỏe nhau đôi câu, Andrea có hỏi 2 năm qua Vân đã ở đâu mà biến mất không dấu vết thế, còn hỏi là cô đã giải nghệ hay sao. Vân kiên nhẫn trả lời hết câu hỏi của Andrea, tất nhiên là không kể chuyện 2 năm qua mình làm gì.

Andrea là đàn chị của Vân, chị sở hữu một nhóm nhạc giao hưởng, giành được nhiều giải thưởng âm nhạc quốc tế, "Giao lưu nhạc giao hưởng" là sự kiện được tổ chức hằng năm tại nhà hát London, ban tổ chức sẽ mời những nhạc sĩ, ca sĩ đến biểu diễn tại đó. Lần này, Vân cũng được mời đến, với tư cách là người biểu diễn.

[Thật may quá! Lúc nghe tin em đã hoạt động trở lại làm chị bất ngờ đấy. Lần này có em, buổi biểu diễn sẽ trở nên vô cùng đặc biệt].

Andrea trước đó đã gọi cho Vân. Người chơi violin bị thiếu vì đã rời khỏi nhóm, thời gian gấp rút, họ không tìm được người thay thế, sau đó Andrea nhờ đến Vân.

Trong sự kiện, Vân có một tiết mục độc tấu, nhưng Andrea là đàn chị của cô, tình cảm không tệ, nên cô quyết định nhận lời Andrea. Đó là lý do cô đến sớm hơn 2 tuần để chuẩn bị cho tiết mục.

[Ha ha, khi kết thúc sự kiện nhớ dẫn em đi chơi là được].

_______

Vân đứng trước một ngôi nhà lạ lẫm, mỗi lần ra nước ngoài đều không an toàn, xung quanh đi đâu cũng có những "thứ đó", không nơi nào sạch sẽ như nhà của Vân. Vừa nhắc tới, ở bên kia đường đã có một bóng dáng đen xì đứng dưới cột đèn, cả người toàn lỗ, như thể bị bắn chết vậy.

Vân tiến vào trong nhà rồi đóng cửa lại, bật đèn phòng khách lên, chỉ có mình Vân đứng sừng sững giữa căn phòng khách rộng lớn, sự trống vắng làm căn nhà thêm lạnh lẽo rất thiếu hơi người, Vân thở dài, đó là lý do cô không thích mua nhà lớn. Vân lấy trong vali váy ngủ màu trắng ren, sau đó bắt đầu tắm rửa sạch sẽ, lúc lên giường nghỉ ngơi đã là 10 rưỡi tối.

Nằm trằn trọc đến nửa đêm, Vân mới phát hiện ra là mình không tài nào ngủ được, tính ngồi dậy tự rót cho mình một cốc nước cho dễ ngủ, nào ngờ cô không thể cử động được.

Cánh cửa phòng được đóng kín chầm chậm mở ra, tiếng bản lề cũ kĩ vang lên tiếng "két két" rờn rợn, trong không gian yên ắng xuất hiện những âm thanh nặng nhọc như tiếng bước chân. Một bên ga giường lún xuống, từ từ tiến về phía người đang nằm trên giường. Tiếng cành cây ma sát với cửa kính tạo cảm giác có thứ gì đó đang cào cửa sổ, Vân mở to mắt nhìn cái thứ đang ngồi trên người mình.

Gương mặt trắng thiếu sắc, đầu không một sợi tóc, khóe miệng bị rạch đến tận mang tai, đôi mắt đen láy như không có lõi trắng, hàm răng sắc nhọn như chiếc kim khâu. Ngón tay biến dị có đến 6 ngón. Hắn ngồi trên người Vân rồi tiếng cười the thé muốn điếc tai, mùi hôi thối của xác chết xộc thẳng vào khoang mũi. Vân há miệng thở dốc, mồ hôi lạnh đọng thành từng giọt ở trên trán, nước mắt đã thấm ướt hàng mi cong dày, một giọt nước mắt rơi xuống gối. Cả người Vân cứng đơ, cơ bắp toàn thân trở nên vô dụng một cách lạ thường.

Hắn nhìn chằm chằm vào Vân, miệng cười đến tận mang tai, cánh cửa được đập ra đập vào, rèm cửa bay tứ tung mặc dù cửa sổ không hề mở, hắn nhảy cẫng lên vì vui sướng, bàn chân hắn đạp bùm bụp lên cả người Vân, cô không cảm nhận được cơn đau vật lý nhưng thở thật khó khăn.

Sau đó hắn bấu vào da của Vân, kéo một đường dài từ cánh tay cho tới xương quai xanh, 6 đường thẳng màu đỏ ghê rợn xuất hiện trên làn da trắng nõn của Vân. Lần này cô lại thấy đau, nhờ vậy mà Vân đã tỉnh táo hơn ban nãy, ngón tay của cô đã cử động được một chút, sau đó là Vân bật dậy mở đèn lên. Căn phòng trống không, cánh cửa bị mở toang hoang tự nhiên đóng sầm vào, âm thanh lớn làm Vân giật mình.

Nhưng đợi một lúc lâu không thấy chuyện gì xảy ra cả, Vân thở phào. Cô xuống giường nhìn chính mình ở trong gương. Áo ngủ hai dây màu trắng ren, nhưng làn da trắng nõn không tì vết của Vân in 6 đường thẳng ghê rợn từ cánh tay đến xương quai xanh.

Vết thương chỉ sưng đỏ chứ không đến mức bị cắm sau vào thịt, qua một thời gian sẽ hết đỏ nhưng Vân vẫn chưa lấy lại tinh thần sau đợt bóng đè kia, cô nhìn cửa phòng qua gương một lát. Vân chùm kín chăn, co người ôm lấy chính mình, trong bóng đêm, tiếng ca hát lần nữa vang lên, bản đồng dao thiếu nhi quen thuộc, giọng hát run rẩy, cùng với tiếng sụt sịt.

"London brigde is falling down, fall...ing down, falling down...London br...igde is falling d..own. My fair lady".