Con Gái Nhà Nông

Chương 86: Hùn vốn làm buôn bán?



Editor: ChieuNinh

Tống Trường Khanh nói: "Lần này khẳng định sẽ không, ta về nhà còn luyện qua vài lần, tuyệt đối là không thành vấn đề." Vì luyện nhóm lửa này, phòng bếp trong nhà hắn cũng bị hành hạ không ít, ngay cả hắn cũng bị nãi nãi mắng qua vài lần, nhưng mà hiện tại thì tốt rồi, hắn cũng không muốn bị một bé gái xem thường.

Vương Phúc Nhi nhìn hắn làm cũng ra hình ra dáng, thì cũng không có nói gì nữa. Nàng lưu loát nhặt rau, rửa rồi cắt, sau đó bỏ vô nồi xào, không tới một lát, mùi thơm liền bay ra, khiến cho mọi người cũng muốn chảy cả nước miếng ra.

Trong lòng Tống Trường Khanh vui tươi hớn hở, cảm thấy phương diện này mình cũng có một phần công lao, lại nhìn đang Vương Phúc Nhi bận rộn, khóe miệng cũng vểnh lên.

"Ngẩn người làm gì? Lửa không đủ rồi." Vương Phúc Nhi lớn tiếng nói với Tống Trường Khanh.

"À, đợi một lát lửa sẽ mạnh lên, ngươi là một bé gái, giọng nói lớn như vậy làm gì?" Tống Trường Khanh nói.

"Không lớn thì ngươi không nghe thấy, mới vừa rồi ta đã kêu một lần, ngươi cũng không có nghe, đang nghĩ gì đâu."

Vương Phúc Nhi không để ý tới hắn, ở trong phòng bếp còn có một con cá sống, kho tàu ăn mới ngon, nhưng mà tú tài công đang nhiễm bệnh, vẫn nên làm món nhẹ một chút, nếu không thì hầm canh cá đi.

Năm trước đại hạn, người nuôi cá đều chịu thiệt hại rất lớn, năm nay giá con cá cũng vô cùng đắt đỏ, cá sống người bình thường đều mua không nổi. Trong nhà tú tài công có nó, thật sự rất hiếm có.

Tống Trường Khanh cũng thấy được con cá kia, nói: "Có phải thật lâu rồi ngươi không có ăn được cá sống hay không, lần sau ta mang tới đây một ít."

"Sẽ không phải là những con cá kia ở trong nhà ngươi đi." Nhớ năm đó hắn còn để cho mấy người bạn cùng trường cùng đi câu cá xinh đẹp trong nhà hắn.

Tống Trường Khanh cười nói: "Sao có thể được chứ, người ta thuê đất của nhà ta nuôi cá, sẽ đưa cho chúng ta một ít, cho nên thứ này không hiếm lạ."

"Vậy năm trước bọn họ cũng không có tổn thất?" Đó chính là đại hạn.

"Đúng là có tổn thất, nhưng mà cha ta nói miễn tiền thuê cho bọn họ, bọn họ đại khái cảm thấy trong lòng áy náy, cho nên sẽ đưa mấy thứ này tới đây. Ta nghe bọn họ nói, năm trước bọn họ cũng bắt hết cá rất nhỏ kia đều phơi nắng thành cá khô, mới giảm bớt một ít tổn thất. Chỉ là bọn họ còn nói, cuộc sống này vẫn còn theo lẽ thường mà trôi qua, còn phải tiếp tục nuôi cá."

"Lời này thật hay, cũng không thể bởi vì một năm khô hạn, năm sau cũng không dám trồng hoa mầu." Vương Phúc Nhi nói xong rồi hầm cá thành canh: "Thì cũng giống như chúng ta, năm trước trứng gà thu vào không nhiều lắm, năm nay vẫn phải làm như thường."

"Vậy còn không bằng các ngươi chuyển đến trấn trên đi, đến lúc đó trực tiếp mở cái xưởng, Vương lão bản cũng không có nói chính xác là các ngươi không thể tự mình bán. Diendanlequydon~ChieuNinh Chỉ cần ngươi và bọn họ bán ra giá giống nhau, ông ấy sẽ không nói gì."

"Cha và nương ta đều thích cuộc sống ở Vương gia thôn, cha ta thích chăm sóc hoa mầu, ta và đại tỷ nhị tỷ lại đều là nữ oa, không thể ra mặt buôn bán.

Như bây giờ cũng tốt, hàng tháng đều có lợi nhuận, ở Vương gia thôn cũng coi như không tệ rồi. Ít nhất vào năm trước chúng ta đều được ăn rất no, không có bị đói, cũng không có giống người khác đâu, phải bán con mình đi."

"Nhưng mà ở Vương gia thôn có người thích tìm phiền toái nha." Tống Trường Khanh vội vàng nói.

"Sao ngươi biết được?" Vương Phúc Nhi hỏi, không có khả năng tú tài công nói cho hắn việc này đi.

"Ngươi đừng quan tâm làm sao ta biết được, ta nói với ngươi chuyện này, ta và Triệu Thư Lâm đều thương lượng xong rồi, chuẩn bị cùng nhau mở một cửa hàng. Trong nhà hắn mở tửu lâu, muốn bán cũng là bán về phương diện ăn uống, nếu ngươi có phương pháp gì tốt, hoặc là nghĩ ra cái gì món ăn ngon gì đó, giống như điểm tâm, còn có một loại như trứng gà muối này, ngươi liền dùng cái đó nhập cổ phần, tự chúng ta cũng kiếm tiền."

Biện pháp như vậy thì thật tốt, nhưng mà: "Không phải nhà của ngươi mở hiệu thuốc bắc sao? Làm gì phải làm cái này?" Vương Phúc Nhi hỏi.

"Có ai còn ngại có tiền chứ." Tống Trường Khanh nói: "Ta đây cũng lớn như vậy rồi, tự mình làm chút việc buôn bán thì có làm sao? Ngươi đồng ý hay không đồng ý thì nói một câu, thời gian không đợi người đâu."

"Dù sao ngươi cũng phải để cho ta suy nghĩ chứ, chúng ta muốn làm việc buôn bán, còn mặt tiền cửa hàng này, tiểu nhị nữa, cũng không chuẩn bị sao?"

"Nói cách khác là ngươi đồng ý? Vậy là tốt rồi, cái khác ngươi không cần quan tâm, để cho ta và Triệu Thư Lâm đi làm, ngươi cứ nghĩ có thứ gì tốt xuất hiện là được. Càng nhiều càng tốt. Chờ thêm vài ngày, ta và Triệu Thư Lâm đi qua, chúng ta lại thương nghị."

"Được!" Có thể kiếm tiền đương nhiên Vương Phúc Nhi vui vẻ, huống hồ mình không cần ra tiền vốn, vì sao lại không làm chứ.

Chờ lúc cơm được bày lên bàn, tú tài công uống canh cá, cả người thật thư sướng, người ta nói ăn được thì thân thể mới có thể tốt, tú tài công cảm thấy mình bệnh đã khỏe hơn phân nửa. Bình thường Vương Tiểu Bảo ăn cơm rất là nhanh, cũng không biết tại làm sao, lúc này còn bắt đầu giả bộ nhã nhặn, ăn cơm từng ngụm nhỏ từng ngụm nhỏ. Nhưng mà nhìn thứ mình mình thích ăn cũng sắp hết, lòng hắn chua xót làm sao, kết quả Tống Trường Khanh bên cạnh gắp cho hắn một đũa, hắn thích ăn thức ăn mặn nên làm cho hắn rất vui vẻ.

Vốn trước kia không có cảm tình với Trường Khanh ca, Vương Tiểu Bảo quyết định về sau thích Trường Khanh ca này.

Buổi tối lúc trở về, Vương Phúc Nhi nói cho cha nương chuyện mình muốn mở tiệm cùng với Tống Trường Khanh, Triệu Thư Lâm. Thích thị nói: "Hiện tại con đã lớn rồi, cùng chung một chỗ với hai nam hài, không tốt lắm."

Vương Phúc Nhi nói: "Con chỉ là hiến kế, làm ra này nọ, đến lúc đó phân phối là được, cái khác còn không tới phiên con bận tâm, cũng không tiếp xúc nhiều cùng với bọn họ, hơn nữa đều là bí mật, con cũng không ra mặt trong tiệm."

Vương Đồng Tỏa nghĩ nghĩ: "Phúc nhi thích làm thì làm đi, cũng tại cha vô năng, không dám đi mở tiệm. Hiện tại có một cái cơ hội tốt như vậy cũng tốt, Trường Khanh và Thư Lâm thì chúng ta cũng đều biết đến, chúng ta cũng không cần lo lắng. Nương bọn nhỏ, nàng cứ yên tâm đi. Mấy năm nay, số lần hai đứa nhỏ này đến nhà chúng ta cũng nhiều, là dạng người gì, nàng cũng rõ ràng. Đừng nghĩ nhiều, để cho Phúc nhi tự mình kiếm ít tiền."

Thích thị thở dài: "Được rồi, nhưng mà Phúc nhi vẫn phải chú ý, không cần xuất đầu lộ diện, bằng không nương cũng không cho con lại tiếp tục làm nữa."

Vương Phúc Nhi ôm bả vai nương mình nói: "Nương, con đã biết, tuyệt đối sẽ không, người nhìn con chính là làm chút này nọ ra, bọn họ bên kia cũng sẽ mời người tới, đến lúc đó học xong, vốn không còn chuyện gì của con nữa. ChieuNinh~dien~dan~lequydonD^d^l^q^d Con chờ chia bạc là được, chờ con buôn bán có tiền, chúng ta lại có một khoản thu vào, chờ đến khi đại tỷ con xuất giá, chúng ta cấp cho đại tỷ nhiều của hồi môn một chút."

May mắn Vương Cúc Nhi không ở đây, bằng không khẳng định lúc này sẽ đỏ mặt, Thích thị cũng cười: "Vẫn là Phúc nhi của chúng ta suy nghĩ chu toàn, quả thật là đúng lý. Vậy nương sẽ chờ Phúc nhi kiếm tiền."

"Được, nương, người yên tâm đi. Con muốn làm chuyện gì thì nhất định phải làm tốt."

Mà nói thì dễ dàng đến khi bắt tay vào làm thì mới khó khăn. Vương Phúc Nhi suy nghĩ vài ngày, mới nghĩ ra mấy thứ, cũng thương nghị một phen với Tống Trường Khanh, Triệu Thư Lâm.

Về phần cửa hàng, nếu là thử nghiệm, vậy thì không thể lớn, hơn nữa hai tiểu tử này cũng không có nhiều tiền riêng. Tính tới tính lui, chỉ có thể thuê một cái cửa hiệu mặt tiền rất nhỏ. Vương Phúc Nhi cảm thấy mặt tiền cửa hiệu nhỏ rất tốt, trước nhỏ sau lớn thôi.

"Đây là cái gì?" Tống Trường Khanh nhặt lên một miếng rồi bỏ vào trong miệng ăn: "Ăn rất ngon, vừa thơm lại giòn."

"Ngươi có rửa tay chưa? Còn bốc hả?" Vương Phúc Nhi nói.

Triệu Thư Lâm ở bên cạnh nhìn mà cười, vốn hắn cũng muốn đưa tay ra bốc, nhưng mà hiện tại lại thôi, đương nhiên là phải rửa tay trước.

"Đã quên, đây là gì vậy?" Tống Trường Khanh cũng không có cảm thấy ngượng ngùng một chút nào.

"Trứng gà cuốn." Vương Phúc Nhi nói: "Cũng được đi, ta làm vài lần mới làm thành công. Mấy thứ này làm tốt có thể để được thật nhiều ngày, cũng không sợ hỏng đâu." Vương Phúc Nhi suy nghĩ một thời gian dài mới nghĩ ra cái này, hơn nữa cũng thí nghiệm thật nhiều lần, làm lãng phí không ít trứng gà, đến nỗi nhị tỷ còn nói mình là đứa phá sản. Cũng may là ở trong nhà có rất nhiều trứng gà, còn không thì mệt rồi. Trứng gà cuốn, nguyên liệu dùng cũng đơn giản, chỉ là trứng gà, sau đó thêm đường trắng, chủ yếu là phải nướng giòn trong nhiệt độ cao, mới có thể có được vị kia. Như vậy mới dễ dàng bảo quản, nếu không có gì bất ngờ thì điểm tâm nhỏ cũng có thể đề được chừng năm ngày cũng không sao.

Nói đến nướng, có thể sấy chút khoai tây miếng giòn tan hay không, thật đúng là có thể được, chẳng qua yêu cầu lò nướng thì cao. Nàng vẫn nhớ rõ lò nướng làm ra ở hiện đại, nhưng mà phần lớn là chiên kĩ qua dầu, chỉ là ở đây thì không có cái loại dầu thực vật này, đều là mỡ heo, hương vị không ngon. Cho nên nướng lại thành biện pháp tốt nhất, như vậy cũng tiết kiệm được dầu.

Hết chương 86.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.