Con Mồi

Chương 5-1




Giữa ngày.

Đúng mười hai giờ khi thời gian anh nghỉ giữa giờ vừa tới, từ bộ đàm truyền đến giọng của đốc công.

"A Phong, cậu có bạn đến gặp này."

anh còn chưa kịp mở miệng hỏi là ai, đã nhìn thấy người đàn ông đứng gần cửa ra vào cần trục, nhấc tay ra hiệu với anh ta.

"Tôi thấy rồi, cám ơn." anh thông báo lại vào bộ đàm, sau đó mới đứng dậy, mở cửa đi ra ngoài.

Bên ngoài gió khá lớn, nhưng tên kia vậy mà đứng thật vững, đối với bản thân ở nơi cao chót vót lại không lộ ra nửa điểm sợ hãi, chỉ là lúc anh ta đi từ đầu bên kia tới có bước ngắn bước dài.

"Sao hôm nay lại rảnh đến đây thế?" anh đi sau người đàn ông kia hỏi.

"Tôi được nghỉ, nghĩ đến lâu rồi không gặp cậu, cho nên mới qua đây tìm cậu ăn cơm một bữa." Người đàn ông tóc vàng mắt xanh, nhưng từng câu từng chữ đều là tiếng Trung chuẩn, sau đó lấy ra từ túi một phong thư dày đưa cho anh."Có người muốn tôi tiện tay đưa thứ này cho cậu."

anh nhận lấy phong thư giày cộp, tùy tay vứt sang một bên, khoanh chân ngồi xếp bằng trên sân thượng, quan sát người đàn ông kia, nói thẳng: "Tôi không có nhiều đồ ăn cho cậu đâu."

Người đàn ông kia cũng khoanh chân ngồi xếp bằng xóng vai anh, tháo xuống mũ bảo hiểm trên đầu, cười cười, kéo qua một chiếc túi nhỏ, lắc lắc cho anh xem, nói: "Tôi biết, tôi tự mình mang đồ ăn tới."

Xác định đồ ăn trưa của mình không gặp nguy hiểm, anh mới an tâm mở ra đồ ăn vợ chuẩn bị cho mình, bắt đầu ăn cơm, vừa ăn vừa hỏi tên bên cạnh: "Tôi nhớ trước nay giờ nghỉ cậu đều thích cùng vợ ăn cơm."

"Tôi cũng muốn thế chứ, nhưng hôm nay cô ấy có hẹn trước với khách hàng." Người đàn ông tóc vàng vừa ăn đồ ăn mình chuẩn bị vừa thản nhiên trả lời.

anh cũng đoán thế, bằng không người này bình thường nghĩ muốn mang sweetheart đáng yêu bé nhỏ của hắn ở trong túi còn không kịp, làm sao có thể có thời gian rảnh rỗi chuyển đồ giùm cho người khác.

anh đem sự chú ý của mình quay trở lại hộp cơm trong túi giữ ấm, hôm nay cô chuẩn bị cho anh thịt om cà tím, rau muống xào, một viên trứng muối, một cái chân gà muối, còn có hộp cơm màu hoa to bự, cùng một hộp canh củ sen hầm xương lớn.

anh bắt đầu mở từng tầng một, rồi bày toàn bộ ra trước mặt, sau đó mới cầm cặp lồng đựng cơm, kết hợp với đồ ăn kèm ăn.

"Tài nấu nướng của vợ cậu đã tiến bộ, hay là nó chỉ là thoạt nhìn có thể ăn được thôi thế?"

"cô ấy tiến bộ." anh hờn giận nhíu mi, thay vợ mình cãi lại.

Người đàn ông tóc vàng cười cười, vừa ăn hộp cơm của, vừa nói: "Cậu cũng phải thừa nhận, tài nấu nướng của cô ấy trước kia thật sự là không ra đâu vào đâu cả. Tôi nhớ lần đầu tiên, cô ấy nấu cơm màu hoa nhão không chịu được, giống y như bùn vậy, khổ cho cậu còn phải cố nuốt trôi."

"Hương vị tốt là được." anh dùng lỗ mũi hừ một tiếng, hầm hừ nói: "Đồ ăn là để ăn, cũng không phải để ngắm."

Tuy là nói như vậy, nhưng quả thật mới đầu nhìn tới cơm màu hoa,anh cũng không phải thật sự thích nó, nhưng cô cũng không ngày nào cũng nấu, cho nên anh liền chấp nhận ăn, ai biết được không bao lâu sau, cơm màu hoa của cô đã bắt đầu tiến bộ, không giống như lúc trước, không phải cứng quá thì mềm quá, nhiều khi lại rất nát, giờ đây cơm màu hoa của cô độ cứng mềm đều vừa phải.

"Những món cô ấy nấu bây giờ đều phi thường ngon."

nói xong, giống như để chứng minh, anh ăn hai miếng cơm thật to, lại nói: "cô ấy vì học nấu cơm, đã bỏ rất nhiều công sức."

"một khi đã vậy, cậu còn lo lắng cái gì? Nếu cô ấy không cần cậu, sẽ không tốn nhiều công sức như thế để chuẩn bị cơm hộp cho cậu."

anh nghe vậy ngẩn người, nhíu mi liếc mắt trừng tên kia một cái, thấp giọng mắng.

"Cứt chó, ai nói với cậu hả?"

Người đàn ông tóc vàng đồng tình nhìn anh, "trên thế giới này không có bí mật nào là vĩnh viễn, chuyện bát quái luôn truyền nhanh nhất."

anh xem thường liếc hắn, miệng lẩm bẩm lời thô tục, thấp giọng nguyền rủa lão đại ca rỗi hơi miệng lớn.

Người đàn ông tóc vàng ăn một ngụm cơm bí đỏ, lại nói: "Kỳ thực vợ cậu thực sự rất có lòng, chân gà muối không béo ngậy, trứng muối có thể bổ sung anbumin, rau muống tốt cho gan, cà tím có thể giảm nhiệt, lưu thông máu, mướp đắng cùng củ sen đều có chất xơ, cơm hoa màu đương nhiên cũng là vì suy nghĩ cho sức khỏe của cậu mà làm, dinh dưỡng cơm hộp của cậu phối hợp tốt lắm, vợ cậu hẳn là suy nghĩ rất kỹ, cô ấy nếu không cần cậu, cơm trắng thêm chân gà, lại tùy tiện xào thêm một món rau cũng là tốt lắm rồi, cần gì phải cố gắng như thế."

"Tôi biết cô ấy rất có lòng." Nhưng anh cũng biết, đó là tính cách của cô, chính là chỉ cần quyết định nghiêm túc, sẽ toàn tâm toàn ý làm đến tốt nhất, cũng phải nhất định cùng anh có quan hệ hay không.

"Nếu đã vậy, cậu còn lo lắng cái gì? Cậu cùng cô ấy phương diện kia cũng không có vấn đề gì, không phải sao?"

"hiện tại tôi đã không lo lắng nữa." anh nói một đằng nghĩ một nẻo xong, hung hăng cắn một ngụm chân gà, ăn vài miếng cơm, mới thanh giọng nói: "cô ấy vẫn đang học làm quen, giống như lúc cô ấy học nấu ăn vậy, một ngày nào đó cô ấy nhất định sẽ học được."

Người đàn ông tóc vàng nghe xong cười khẽ, không nói thêm gì nữa, cũng chỉ tiếp tục ăn cơm của mình.

trên cần cẩu, gió không nhỏ, nhưng phong cảnh tốt lắm, có thể nhìn rất xa, làm cho người ta thấy vui vẻ thoải mái, anh có thể hiểu vì sao người này lựa chọn một nơi cao chót vót thế này làm công việc thứ hai sau khi nghỉ.

Ăn hơn một nửa đồ anh xong, hắn nhìn người đàn ông từng là cộng sự của mình, hỏi.

"A Phong, tại sao lúc trước cậu lại chọn dịch vụ mai mối?"

anh nhất nhún vai, thản nhiên nói: "Đó là phương thức nhanh nhất để tìm vợ."

"Vì sao lại là cô ấy?"

Người đàn ông không có lập tức trả lời, chính là ăn một ngụm cà tím, lại ăn một miếng rau xanh, sau đó lại một ngụm cơm hoa màu, nhai kĩ rồi nuốt lâu, một lúc sau mới nhìn về phía trời đất bao la, chậm rãi nói.

"Lúc mới gặp, tôi không kịp trở về thay quần áo, tiện tay mua một chiếc áo T-shirt, bởi vì rất vội nên đã quên cắt mác giá, về sau lúc xem phim, cô ấy thừa dịp tôi ngủ, vụng trộm giúp tôi đem cái mác giá kia nhét vào bên trong cổ áo. cô ấy thực sự rất cẩn thận, từ đầu tới cuối chỉ làm trong vài phúc, chỉ sợ đem tôi đánh thức."

Người đàn ông tóc vàng ngẩn người, quay đầu nhìn anh, thấy trên khuôn mặt ngăm đen kiên cường, lộ ra ôn nhu, bỗng nhiên lý giải nguyên nhân anh cưới cô.

"Tính tình cô ấy thật tốt." hắn nói, người phụ nữ kia bận tâm đến mặt mũi của anh (A Phong).

"Ừ, cô ấy tốt bụng lắm." Khóe miệng Lã Kì Phong nhếch lên, lại ăn một ngụm cà tím, gật đầu nói: "Là một người phụ nữ tốt."

Ba năm trước chợt nghe người đàn ông này nói muốn đi xem mắt, hắn cũng không kinh ngạc, hắn biết người này nếu đã quyết định chuyện gì, sẽ dũng cảm tiến tới, hắn biết A Phong chỉ là một nơi có thể trở về, một người phụ nữ sẽ chờ đợi hắn (A Phong), một cái nhà.

Tình yêu không phải là thứ anh chờ mong khát vọng, nhưng là gia đình.

Nguyện vọng của Lã Kì Phong rất đơn giản, cơ hồ ai quen biết anh đều biết, anh muốn có vợ, muốn có con, muốn có một mái ấm dành riêng cho mình.

A Phong sau khi cưới vợ mới phát hiện cô không có dự tính mang thai, cô vẫn luôn luôn uống thuốc tránh thai.

Kỳ thực anh có thể ngả bài với cô, không phải thuyết phục cô, mà chính là lựa chọn ly hôn, nhưng người này lại giống như ăn phải thuốc mê, cứ như vậy cùng cô dây dưa, liền dây dưa tới hơn ba năm.

Trước kia hắn không biết người đàn ông này vì sao lại làm như vậy, A Phong vốn là người rất dứt khoát nhân, thẳng đến hắn gặp được người phụ nữ của chính mình, mới hiểu được người này vì sao lại muốn cùng người phụ nữ kia dây dưa.

Thế giới có rất nhiều phụ nữ, nhưng có duy nhất một người, không ai có thể thay thế.

hắn đem mấy miếng cơm cuối cùng cho vào miệng, liếc người đàn ông bên người một cái, lại hỏi.

"Cậu có nói với vợ cậu công việc của mình trước kia không?"

Lưng tên kia giật giật, cứng lên, khóe mắt giận giữ, sau một lúc lâu mới phun ra một câu.

"không có."

"Có lẽ anh vẫn nên nói cho cô ấy thì tốt hơn." hắn đề nghị.

"Truyện tuần trước, tôi chỉ tình cờ gặp phải, nó sẽ không ảnh hưởng gì tới mọi việc bình thường cả." Lã Kì Phong ăn nốt mấy miếng cơm, trầm giọng nói: "không có việc gì."

"Chúng tôi đều hy vọng cậu có thể trở về." hắn chăm chú nhìn người bạn tốt, chân thành tha thiết nói: "Cậu nghiêm túc suy nghĩ xem."

"Để sau hãy nói." anh nhún vai.

Người đàn ông tóc vàng cũng không khuyên bảo gì thêm, chỉ đem hộp cơm của mình thu gọn lại, lúc này lại nghe thấy anh mở miệng hỏi.

"Uy, sự kiện kia, có tiến triển gì không?"

Nghe vậy, vẻ mặt người đàn ông tóc vàng không tự giác trầm xuống, cười khổ.

"không có."

anh trầm mặc, sau một lúc lâu, mới nói.

"Nếu có việc cần, cậu biết làm thế nào để tìm được tôi."

hắn ngẩn người, quay đầu nhìn người đàn ông đầu đội mũ bảo hiểm công trường, thân mặc quần áo lao động màu xanh, một bên nhìn phong cảnh phía xa, một bên ăn cơm, khóe miệng bất giác nhếch lên.

"Đúng vậy, tôi biết."

Gió không ngừng thổi, cuốn lấy mây, kéo thành những sợi dài.

Hai người đàn ông lẳng lặng ngồi, cũng không nói chuyện nhiều.

Đây là thời gian nghỉ trưa, mà có đôi khi, có một số người, có một số việc, có chút tình nghĩa, cũng không cần phải nói ra miệng.

Hết thảy, không cần nói, chỉ cần tự biết là tốt rồi.

Tiếng di động vang lên.

Lại là thứ Bảy.

Sáng sớm, anh cùng bạn có hẹn, lúc đi ra cửa, chiếc di động anh trăm năm không dùng lại đột ngột vang lên.

cô từng muốn giúp anh mua một chiếc di động mới, nhưng anh nói không cần, đồ mới cũng không dùng tốt như đồ cũ, rơi hai cái đã hỏng rồi, loại di động này tùy rằng vết thương đầy mình, nhưng lại bởi vì đã trải qua bao nhiêu chuyện, giống như chở thành kim cương không gì phá được, làm cho anh dùng vài năm cũng không bị hỏng, cho dù nếu có ngày thực sự bị hỏng, cũng sẽ không quá đau lòng.

Mà giờ này khắc này, chiếc di động kia lại vang lên. Rung động, phát ra ánh sáng.

Khi Hoài An cầm quần áo tiến vào, thấy nó đang kêu, cô cất quần áo thu được vào tủ quần áo, lúc đi qua muốn tiếp nó, nó lại ngừng lại.

cô vốn định để nó lại vào ngăn tủ, nhưng một giây này lại nhớ tới lời của chị Trần.

Tăng ca cũng không phải là chuyện tốt, em nhớ rảnh thì phải điều tra xem... Điểm quan trọng là hắn sẽ thường tới ban công hoặc toilet gọi điện thoại, như vậy tám, chín phần nhất định có chuyện...

Giữa vợ chồng cũng nên có riêng tư. Chính cô cũng có một đống bí mật.

Nhưng cô không quên được lời cảnh cáo của chị Trần, anh quả thật thường thường đi ra bên ngoài nghe điện thoại, thời gian này cũng thường tăng ca, hơn nữa vài tuần gần đây lại là lạ. Tuy rằng hai ngày nay anh giống như đã trở lại bình thường. cô vẫn cảm thấy khó hiểu.

cô gả cho anh là để bảo vệ chính mình, cô không tự giác khẽ cắn cánh môi, giãy dụa, chần chờ, mấy lần muốn đem nó thả về, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được một lần nữa đưa điện thoại di động đến trước mắt.

cô muốn bảo đảm sự an toàn của bản thân,liền chỉ là vì an toàn.