Con Người Đơn Giản Nhất Khi Yêu

Chương 36: 36: Phiên Ngoại 3 Hà Phi Vũ





Trên thế giới này có một loại người trong lòng luôn tồn tại cảm giác bất an đối với nội tâm của người khác, Phi Vũ chính là người như thế.

Có lẽ do chịu ảnh hưởng từ cuộc hôn nhân thất bại đến thảm hại của bố mẹ cho nên đối với mọi người xung quanh dù ít hay nhiều anh đều tỏ thái độ xa cách.
Từ ngày bà Trần qua đời, Hà Khắc Nghiêm không còn kiêng kị mà công khai qua lại với Lã Mai Oanh, thậm chí ông còn tổ chức đám cưới trong khi vẫn đang còn phải chịu tang vợ một năm.

Phi Vũ rõ ràng là chào đời trong một gia đình giàu có, thế nhưng ngoại trừ hạ nhân trong nhà ra thì không có ai vui mừng đón chào anh cả.
Trần Mạnh một tay dạy dỗ Phi Vũ trưởng thành, là cậu cháu nhưng tình cảm giữa hai người chẳng khác nào tình cha con.

Niềm tin mà Phi Vũ đặt vào Trần Mạnh có thể nói gần như là tuyệt đối.

Thế nhưng con số thiếu hụt nho nhỏ trong cái tuyệt đối ấy từ nhỏ đến lớn lại chưa bao giờ thoát ly khỏi tâm trí Phi Vũ.
Anh luôn cho rằng đến cả tình yêu mười hai năm cùng vượt qua bao ngăn trở của bố mẹ anh còn có thể tan nát bởi một người ngoài cuộc, vậy thì không có lý do nào có thể đảm bảo Trần Mạnh sẽ đối với anh thật tâm mãi mãi.

Vậy nên khi chuyển ra ngoài sống, Phi Vũ đã không đưa Trần Mạnh cùng rời khỏi nhà chính.

Anh cho rằng nên sống xa một chút, thời gian gặp ít một chút, có như vậy thì Trần Mạnh mới không chán ghét anh.
Với Hoàng Vũ cũng vậy.
Phi Vũ đối với Hoàng Vũ là tình cảm yêu thương mà không hề bị ảnh hưởng bởi oán hận của anh đối với Lã Mai Oanh.

Thế nhưng trong lòng Phi Vũ lại luôn luôn tồn tại suy nghĩ, anh chỉ muốn cho Hoàng Vũ chứ không muốn Hoàng Vũ trả lại cho anh.

Vào ngày giỗ của mẹ mỗi năm, không hiểu tại sao Phi Vũ chỉ cần đặt lưng xuống giường thì trong đầu lại hiện lên hình ảnh bà Trần ôm bụng bầu ưu phiền ngồi trên sofa trong căn nhà rộng lớn nhưng lạnh lẽo, đến khi Hà Khắc Nghiêm trở về thì bà lại mang gương mặt hồng hào viên mãn tươi cười ra cửa đón chồng.

Rõ ràng bà Trần biết Hà Khắc Nghiêm trong thời gian bà dưỡng thai có tình nhân bên ngoài thế nhưng bà vẫn nhắm mắt làm ngơ, mỗi ngày đều trang điểm để biến bản thân trở thành một người vợ hạnh phúc.
Phi Vũ không muốn trên gương mặt đáng yêu dễ mến của Hoàng Vũ xuất hiện nụ cười giả tạo giống như thế kia.

Vậy nên anh chỉ muốn cho đi mà thôi.
Đối với Lạc An, ban đầu cũng không ngoại lệ.
Quen biết Lạc An từ năm năm tuổi, mặc dù Phi Vũ rất có thiện cảm với cậu bạn luôn mang dương quang bên người này, thế nhưng đến tận năm bảy tuổi Phi Vũ mới hướng Lạc An nở nụ cười rạng rỡ vô ưu đúng nghĩa, lần đầu tiên ghé thăm ngôi nhà nhỏ ấm áp của Lạc An là năm lên tám, lần đầu tiên chủ động nắm tay Lạc An là năm lên mười.
Trong khoảng thời gian ấy, đối với một cậu bé lúc nào cũng ở trong trạng thái đề phòng ngày ngày đêm đêm như Phi Vũ mà nói thì có lẽ là khoảng thời gian tồn tại nhiều vướng mắc trong lòng nhất.

Phi Vũ thích Lạc An, rất thích.

Thích nụ cười của cậu, thích cái cách cậu đối xử với mọi người.


Thích luôn cả giọng nói lúc thì nhẹ nhàng hiền hòa, lúc thì tràn đầy quyết tâm, lúc lại ủ rũ u buồn của cậu.

Thế nhưng Phi Vũ lại không dám quá thân thiết với Lạc An, anh lúc nào cũng lo sợ trên gương mặt như tiên đồng ấy sẽ xuất hiện nụ cười giả tạo giống hình ảnh người mẹ của anh lúc còn sinh thời ở trong giấc mộng.
Đến năm mười hai tuổi Phi Vũ chợt phát hiện ra, anh không còn cách nào có thể giữ khoảng cách với Lạc An như trước kia được nữa.
Lần đầu tiên Phi Vũ ngủ chung với Lạc An, cẳng chân nho nhỏ nhìn qua chẳng có mấy phần sức lực kia lại có thể đạp anh bay xuống giường đến hai lần.

Ban đầu Phi Vũ quả thật có chút tức giận mà ôm gối bỏ xuống đất.

Thế nhưng sau đó lại nhớ đến cảm giác thoải mái khi nằm bên cạnh Lạc An anh liền không nhịn được dứt khoát lên giường ôm cậu chặt cứng không cho cựa quậy.
Lúc ấy, trong đầu Phi Vũ chỉ có duy nhất một ý nghĩ, sau này anh sẽ thường xuyên ngủ bên cạnh Lạc An cho nên không thể để ngày nào cũng bị đạp xuống giường được.

Bởi vì Phi Vũ để tay cho Lạc An gối đầu cả đêm vậy nên lúc tỉnh dậy phần đầu vai và cánh tay anh mỏi đến sắp rụng rời.

Muốn rút tay ra nhưng khi bắt gặp gương mặt say ngủ của người bên cạnh, Phi Vũ lại không nỡ.

Anh nhìn vết nước miếng vẫn còn bên khoé miệng Lạc An mà không nhịn được khẽ cười.

Lúc đó Phi Vũ đã nghĩ, hoá ra gối đầu lên tay anh có thể khiến cậu ngủ ngon đến như vậy.
Từ đó trở đi, Phi Vũ trở thành một kẻ rõ ràng có nhà mà không chịu về.
Năm mười bốn tuổi, Phi Vũ nhận ra bản thân càng ngày càng không thể tách khỏi Lạc An.

Trước kia khi còn ở nhà chính, mặc dù không cần phải động tay vào bất cứ công việc nhà nào nhưng qua quá trình quan sát, Phi Vũ cũng không đến nỗi nhà không biết quét, bát không biết rửa, chăn không biết gấp.
Có điều khi chuyển đến căn hộ rộng lớn thiếu hơi người kia, Phi Vũ cái gì cũng không muốn làm, chỗ nào cũng không muốn dọn.

Nhưng bởi vì bản thân anh là một người khá ưa sạch sẽ, cho nên việc anh thích làm nhất ngoại trừ học Tiếng Anh ra, có lẽ chính là chạy đến nhà Lạc An ăn bám.
Sau đó một thời gian, Phi Vũ có cảm giác như Lạc An không thích việc anh thường xuyên đến nhà cậu ở liền mấy ngày, bởi vì cậu thường đến cái căn hộ lạnh lẽo kia giúp anh dọn dẹp vào mỗi ngày cuối tuần.

Dần dần giống như đã trở thành thói quen, Phi Vũ gần như hoàn toàn lệ thuộc vào Lạc An, trở thành kẻ có kinh nghiệm sống bằng không, đã vậy lại còn kén chọn.
Nếu không phải đồ do Lạc An mua, Phi Vũ sẽ không thích dùng.
Nếu không có Lạc An đi cùng, Phi Vũ sẽ không muốn ra ngoài.
Nếu không phải thức ăn do Lạc An nấu, Phi Vũ sẽ không thích ăn.
Đó là lý do tại sao khi lên Đại học, Phi Vũ chỉ ăn tạm bợ bánh mỳ kèm với nước lọc.
Anh nghĩ, với tính cách của Lạc An chỉ cần anh cứ đần đần độn độn trong cuộc sống như vậy, cứ vô trách nhiệm với bản thân như thế thì cậu có muốn cũng không thể không lo cho anh.

Anh và cậu có thể gần nhau hơn một chút.

Năm Phi Vũ mười lăm tuổi, khi vừa kết thúc chương trình Trung học cơ sở Hà Khắc Nghiêm liền muốn đưa anh đi du học, cảm giác bất an đã biến mất từ lâu đột nhiên quay trở lại.

Phi Vũ anh đã sớm không còn lo lắng vào một ngày nào đó trong tương lai Lạc An sẽ quay lưng lại với anh, cũng không còn lo sợ gương mặt thanh tú kia sẽ có ngày hướng anh nói cười giả tạo nữa.

Điều khiến Phi Vũ cảm thấy bất an, chính là anh sẽ không thể ở bên cạnh Lạc An.

Không được gặp mặt cậu, đừng nói đến ba năm, một ngày thôi anh cũng không muốn.

Vậy nên, ngay khi Hà Khắc Nghiêm đến căn hộ mà Phi Vũ đang ở đưa ra yêu cầu này, anh lập tức từ chối, thậm chí còn không chút khách khí biểu lộ thái độ đuổi khách.
Phi Vũ còn nhớ, ngày ấy Hoàng Vũ mới mười bốn tuổi, vẫn còn là một cậu nhóc chưa hiểu chuyện.

Cậu rất tò mò muốn biết tại sao anh lại không muốn đến nước Mỹ.

Khi nghe câu hỏi ấy, Phi Vũ chỉ khẽ cười rồi trả lời qua loa.
Thực ra thì lý do đơn giản lắm, Tiểu Vũ.

Người em thích ở thành phố nào thì em sẽ tự khắc lưu luyến thành phố ấy mà thôi.
Phi Vũ còn nhớ, lần đầu tiên Lạc An nhận được lời tỏ tình là sau ngày nhập học ở trường Mai Nhạc không lâu.

Lạc An ôn nhuận như ngọc lại thêm thanh tú rạng ngời, cho nên không đến nửa học kỳ một, cậu đã trở thành nam thần số một trong trường.
Phi Vũ vô cùng không vui.

Nhìn số thư tỏ tình hồng đến nhức mắt dưới ngăn bàn Lạc An, Phi Vũ càng thêm không vui.

Nhiều lúc thấy Lạc An chăm chú ngồi đọc từng lá thư một, Phi Vũ chỉ hận không thể treo trước ngực cậu tấm bảng đề năm chữ "Không Nhận Lời Tỏ Tình.".
Sau đó, những lời tỏ tình bay đến chỗ Lạc An càng ngày càng giảm, đến năm lớp mười hai thì chỉ còn có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nghe phong thanh thì có vẻ như là do trong trường lan truyền một lời đồn, đồn rằng Hà Phi Vũ rất ghét những ai đến gần Trương Lạc An.

Thậm chí còn có lời đồn hai người là người yêu, thế nhưng lại không có ai dám xác thực.
Đàn chị bảo đàn em, đàn em bảo đàn em dưới, đàn em dưới lại bảo đàn em dưới nữa.

Cứ thế một truyền mười, mười truyền một trăm, Lạc An có thể tạm coi là an an ổn ổn sống hết những ngày tháng lớp mười hai.
Năm Phi Vũ mười tám tuổi, anh và Lạc An rõ ràng là cùng sống trong một thành phố thế nhưng lại không thể thường xuyên gặp nhau được nữa.


Bởi vì một người ở Đông thành một người ở Tây thành, cách xa nhau gần một tiếng ngồi xe bus cho nên mỗi lần Lạc An đột nhiên xuất hiện ở khu ký túc xá nam trường N, Phi Vũ lại cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác ấm áp kỳ diệu.
Khi biết Lạc An phải đến trường Đại học New York học một năm, dù trong thâm tâm Phi Vũ ngàn lần không muốn vạn lần không muốn thế nhưng anh lại không thể cũng không dám ngăn cản cậu.

Lạc An có ước mơ của cậu, Phi Vũ cũng có ước mơ của anh.

Vậy nên ngoại trừ đến những nơi mà trước đây hai người cùng đi qua, ngoại trừ mua một vài kiểu dáng rùa nhỏ mà Lạc An thích thì Phi Vũ chỉ có thể ngắm nhìn Lạc An qua màn hình điện thoại, nghe cậu kể về những điều vụn vặn trong cuộc sống xa lạ bên kia địa cầu.
Phi Vũ anh tránh đông tránh tây, tránh thế nào cũng không thể tránh được những tháng năm cách xa Lạc An đến nửa vòng Trái Đất.
Một thời gian sau đó, Phi Vũ vì muốn bảo vệ Hoàng Vũ nên đã làm theo lời của Hà Khắc Nghiêm học điên cuồng để kế thừa sự nghiệp của ông.

Ngoài miệng Phi Vũ nói không sao nhưng chỉ cần nghĩ đến loại người mà sau này bản thân sẽ trở thành, tâm anh lập tức lạnh đi vài phần.
Năm hai mươi tuổi, Lạc An sau khi vất vả vật lộn với cuộc sống bên Mỹ cuối cùng cũng trở về.

Trước khi cậu trở về một tuần, Phi Vũ đã âm thầm bán đi căn hộ chẳng ai muốn ở kia rồi chạy đến trước mặt Trương Khang cùng Ngô Lệ bày ra vẻ mặt bi thương.

Một phút sau đó, anh liền có thể đường đường chính chính dọn đến nhà Lạc An ở.
Vào ngày sinh nhật lần thứ hai mươi hai của Lạc An, trong khi đang cùng cậu vui vẻ hạnh phúc thì đột nhiên Phi Vũ nhận được thông báo từ Hoàng Vũ, Hà Khắc Nghiêm vì lao lực quá độ mà bất tỉnh.
Nhìn Phi Vũ nắm chặt điện thoại trong tay, Lạc An liền vỗ nhẹ lên mặt anh, cười nói:
"Tớ cùng cậu đến bệnh viện."
Phi Vũ lắc đầu, "Tớ không muốn đi.

Ông ta có làm sao thì cũng là do bị báo ứng cả thôi."
Lạc An khẽ nheo mắt, nhẹ xoa hàng mày đang nhíu lại của người kia:
"Thật không?" Không thấy Phi Vũ đáp lời, cậu khẽ thở dài, nói, "Đừng ngoan cố nữa! Đi thôi, chúng ta cùng đi thăm bác trai."
Đứng trước cửa phòng bệnh đơn của Hà Khắc Nghiêm, Phi Vũ do dự một lúc lâu rồi mới đẩy cửa bước vào.

Nghe tiếng động Hà Khắc Nghiêm lập tức quay đầu nhìn ra, sau khi thấy đó là Phi Vũ và Lạc An, ông không tự chủ được khoé miệng câu lên nụ cười như có như không.
Lạc An khẽ cười, lễ phép nói:
"Cháu chào bác!"
Hà Khắc Nghiêm gật đầu, nhàn nhạt nói:
"Ngồi đi."
Lạc An nhanh nhẹn đặt giỏ hoa quả lên bàn rồi kéo Phi Vũ từ lúc bước vào cả người vẫn như khúc gỗ ngồi xuống sofa.

Cậu nhiệt tình hỏi thăm một chút, Hà Khắc Nghiêm cũng nhiệt tình trả lời một chút.

Cậu hỏi câu nào tôi trả lời câu ấy, qua đi qua lại mỗi người nói một câu, chẳng mấy chốc hai bên đã không còn gì để nói.
Bầu không khí trở nên trầm mặc, một bên không muốn nói, một bên không biết phải nói gì.

Một lúc sau, vì muốn có không gian cho hai cha con họ Hà nói chuyện nên Lạc An lấy đại một lý do rồi rời khỏi phòng bệnh.
Sau tiếng đóng cửa, bầu không khí trong phòng bệnh không chỉ dừng lại ở trầm mặc mà còn trở nên ngột ngạt khó hiểu.


Cuối cùng, Hà Khắc Nghiêm là người lên tiếng trước:
"Trong tủ lạnh có hoa quả..."
Phi Vũ bình thản ngắt lời ông:
"Con chỉ đến nhìn qua một chút." Anh ngừng lại rồi tiếp tục hỏi, "Bố có nghĩ đây là quả báo không?"
Hà Khắc Nghiêm bật cười khẽ, lắc đầu:
"Chỉ là do lao lực quá độ mà thôi.

Nếu thật sự là quả báo, vậy thì mẹ con cũng quá nhẹ tay rồi."
Ánh mắt Phi Vũ đột nhiên thay đổi, anh lạnh lùng chất vấn, "Hà Khắc Nghiêm, tôi hỏi ông, ông đã yêu thương mẹ tôi bao giờ chưa?"
Hà Khắc Nghiêm như cười như không, hỏi lại, "Bố chưa từng gặp mẹ con trước khi diễn ra hôn lễ, con nói xem, liệu giữa chúng ta có thể tồn tại tình yêu được hay không?"
Phi Vũ thu hồi lại ánh mắt, đứng dậy, gật đầu:
"Tôi hiểu rồi!"
Hoá ra bố không yêu mẹ, hoá ra mẹ cũng không yêu bố.

Hoá ra mẹ không u buồn giống trong mơ, hoá ra nụ cười của mẹ không giả tạo giống trong mơ.
Không cần biết thật hay giả, đúng hay sai, điều Phi Vũ canh cánh trong lòng suốt gần hai mươi năm qua cuối cùng cũng đã được giải đáp.
Trước khi đóng cửa rời khỏi phòng bệnh, Phi Vũ quay đầu, nói, "Con vẫn sẽ theo lời hứa kế thừa tập đoàn.

Còn một việc nữa con muốn thông báo với bố, trong tương lai con với Lạc An nhất định sẽ kết hôn."
Hà Khắc Nghiêm ngây người.

Không đợi ông kịp phản ứng, Phi Vũ đã đóng cửa, chặn lại ánh mắt không thể tin được kia.
Lạc An ngồi ở hành lang bệnh viện nghịch điện thoại để giết thời gian.

Nghe có tiếng bước chân quen thuộc đến gần, cậu ngẩng đầu hồ nghi nhìn Phi Vũ:
"Hai người nói chuyện xong rồi?"
Phi Vũ khẽ cười, gật đầu nói:
"Chúng ta về nhà thôi!"
Lạc An nhăn mày, "Nói gì mà còn chưa được năm phút thế?"
Phi Vũ nhìn Lạc An, biểu tình nghiêm túc:
"Tớ nói, chúng ta sẽ kết hôn."
Lạc An nghe xong liền xẩu hổ cúi đầu, tai đột nhiên trở nên đỏ lựng.

Cậu len lén đưa mắt nhìn Phi Vũ đang ôn nhu mỉm cười rồi không nói không rằng quay người bỏ chạy một mạch đến tận cổng viện.

Phi Vũ khẽ thở dài, nét mặt đầy vẻ bất đắc dĩ.
Không chỉ kết hôn, chúng ta còn phải bách niên giai lão, thiên trường địa cửu.

Chúng ta sẽ sống bên nhau đúng nghĩa của hai chữ "cả đời", Trương Lạc An..