Con Nhà Giàu

Chương 152




CHƯƠNG 152: ĐẠI ÁC MA NHÀ HỌ CHU.

Đúng vậy, có người phụ nữ phát triển nhanh ở trong cái xã hội này mà không có mấy người đàn ông ở phía sau chứ.

Nhưng nghe những lời này, trong lòng Trần Lạc Thần không hiểu sao lại cảm thấy có chút thất vọng.

Anh cũng muốn giúp Đường Uyển, không chỉ vì cô ấy xinh đẹp, còn vì Trần Lạc Thần thực sự thích đứa bé Manh Manh này.

Có thể Manh Manh chính là sinh mạng mà mình đã cứu sống nên khiến Trần Lạc Thần tự nhiên cảm thấy thân thiết.

Nhưng xem ra bản thân mình nghĩ quá đơn giản rồi.

Đường Uyển, có thể không cần sự giúp đỡ của mình.

Về lý do của sự thất vọng, chính là Trần Lạc Thần cho rằng loại phụ nữ như Đường Uyển, nếu không Manh Manh sao lại nói có nhiều chú đến tìm cô ấy chứ!

Haiz, nhưng đây là chuyện riêng của người ta, liên quan gì đến mình!

Sau khi mua quà xong, Trần Lạc Thần dẫn Manh Manh trở về tiểu khu.

Lúc này đột nhiên không biết Manh Manh nhìn thấy cái gì, vốn dĩ đang cười nói vui vẻ, đột nhiên trở nên lo lăng nắm lấy cánh tay Trần Lạc Thần, bị dọa đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệnh.

Hơn nữa đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào chiếc Mercedes màu đen dừng dưới tầng của tiểu khu không lâu.

“Sao vậy, Manh Manh?”

Trần Lạc Thần ngạc nhiên hỏi.

“Chú Lạc Thần, người xấu kia lại đến rồi, chú ấy đánh mẹ, còn đánh cả Manh Manh, đây là xe của chú ấy!”

Manh Manh lo lắng nói, sau đó lập tức trốn sau Trần Lạc Thần.

“Hả?”

Trần Lạc Thần hơi giật mình.

Trong xe không có người, nghĩa là người này đã đi lên!

Vừa mới ăn cơm của người ta, Trần Lạc Thần không thể vì chuyện không liên quan đến mình mà rời đi được!

“Đi thôi Manh Manh, chúng ta mau đi lên thôi!”

Trần Lạc Thần lập tức bế Manh Manh lên, chạy lên tầng.

Sau khi lên tầng, cửa ra vào và cửa sổ đã bị đóng lại.

Mà bên trong, truyền đến tiếng cãi nhau.

“Con tiện nhân này, sao ở nhà lại có 3 cái bát, ba đôi đũa, có phải có người đàn ông khác đến chỗ cô không?”

Là giọng nói thô lỗ của một người đàn ông.

“Từ Đại Nguyên, anh bị điên à, trong nhà tôi thì làm sao, liên quan gì đến anh!”

Đường Uyển phản bác nói.

“Hừ, xem ra quả nhiên là có người đàn ông khác ở đây, Đường Uyển, nửa tháng trước chúng ta đã nói rồi, chỉ cần tôi giúp cô đè chuyện làm ăn xuống, sau đó cho cô một khoản tiền để lưu động vốn, để cô thoát khỏi cái cửa ải khó khăn này, cô đã đồng ý đi theo tôi, tôi đã hoàn thành từng cái từng cái một, nếu không cô nghĩ là doanh nghiệp của cô có thể chống chọi lại được với những chấn động trên con phố thương nghiệp của cậu Trần kia sao, sớm đã bị thôn tính rồi!”

“Bây giờ đã làm xong chuyện, cô lại còn dám câu dẫn người đàn ông khác, được, hôm nay tôi sẽ lấy lại vốn, haha! Muốn * cô không phải là ngày một ngày hai, tức chết tôi mà!”

Sau đó là tiếng đĩa bị gạt rơi xuống đất.

“Cút, anh cút đi, đồ khốn nạn, cút đi!”

Đường Uyển khóc, hét lên.

Lúc Trần Lạc Thần phá cửa, đúng lúc nhìn thấy cảnh này.

“Dừng tay!”

Trần Lạc Thần hét lên một tiếng, sau đó lấy một chiếc bình hoa ở bên cạnh lao đến, đập vào tên đầu trọc đang đè lên người Đường Uyển!

Một chiếc bình đập xuống.

Đầu của Từ Đại Nguyên bị đập vỡ.

“Mẹ nó, mày là ai?”

Từ Đại Nguyên ôm đầu, tức giận hét lên.

“Mẹ, mẹ không sao chứ!”

Manh Manh vội vàng đỡ Đường Uyển dậy.

Chiếc áo trên đã bị Từ Đại Nguyên xé rách, lộ ra những mảng lớn trắng như tuyết.

Mà Trần Lạc Thần lại sờ vào chiếc ghế đẩu, nhìn chằm chằm vào Từ Đại Nguyên.

Chuyện nguyên tắc, Trần Lạc Thần cũng biết khá nhiều.

Chính vì chuyện khoản đầu tư kia, công ty của Đường Uyển gần như phá sản.

Sau đó bị tên Từ Đại Nguyên này bỏ đá xuống giếng.

Dùng điều kiện này, để đổi lấy sự giúp đỡ của Từ Đại Nguyên.

Nói trắng ra, đó là vì bản thân mình làm việc không có suy nghĩ, dẫn đến những phản ứng dây chuyền không mong muốn gây ra.

Trần Lạc Thần nhìn thấy Đường Uyển bị ức hiếp, trong lòng cũng có chút tự trách, đột nhiên máu nóng trào dâng.

“Mẹ nó, tao biết rồi, Đường Uyển, cậu ta chính là tiểu bạch kiểm mà mày đang bao dưỡng đúng không? Được, đúng là ăn gan hùm mà, lại dám đánh Từ Đại Nguyên tao! Tiểu tử, mày cứ đợi đấy cho ta, ta sẽ tuyệt đường sống của mày!”

Từ Đại Nguyên máu cháy đầy mặt, nhưng vẫn la hét, chửi bới.

Trần Lạc Thần cũng không sợ ông ta, vung chiếc ghế đẩu lên.

Từ nhỏ đã trưởng thành ở nhà cũ, có sự khổ cực nào mà Trần Lạc Thần chưa từng trải qua chứ, trước đây anh từng không có tiền, từng hèn nhát, yếu đuối, nhưng lại có sức khỏe.

Thực sự lo lắng cái tên Từ Đại Nguyên bụng bự này cũng không dám ngăn cản.

Liên tục bị đánh, cuối cùng nhếch nhác lao về phía cửa để bỏ chạy.

“Chị không sao chứ? Chị Đường Uyển!”

Trần Lạc Thần ném chiếc ghế xuống, quan tâm hỏi.

Đường Uyển lau nước mắt, lắc đầu nói: “Tôi không sao, sau khi hai người đi không lâu thì tên khốn nạn này lên, may là cậu quay về đúng lúc, nếu không hôm nay tôi đã bị hắn….”

“Vẫn không nói gì thì hơn, tóm lại, Trần Lạc Thần cậu đã cứu mẹ con chúng tôi, tôi không thể để cậu chống chọi với chuyện này, cậu mau rời khỏi đây đi, tâm ý báo thù của tên Từ Đại Nguyên này rất mạnh, hơn nữa, thế lực nhà họ Từ của bọn họ, ở Kim Lăng một tay che trời, lúc nãy ông ta chưa kịp nhớ dáng vẻ của cậu, cậu mau đi đi!”

Khuôn mặt Đường Uyển tràn đầy sự hoảng sợ và lo lắng.

Không có ai hiểu Từ Đại Nguyên hơn cô, đã từng nghe người ta nhắc đến, Từ Đại Nguyên nhìn trúng một nhân viên phục vụ ở trong quán bar, muốn kêu nhân viên phục vụ kia ở bên mình, nhưng bạn trai của cô nhân viên phục vụ kia cũng làm việc ở quán bar, sống chết không đồng ý.

Bạn trai của cô ấy ra mặt ngăn cản.

Kết quả, Từ Đại Nguyên sai thuộc hạ đánh người đàn ông kia một trận rất dã man, sau đó chặt tất cả tay chân.

Sau đó, còn cưỡng bức cô gái kia, còn để cho thuộc hạ của mình luân phiên cưỡng bức.

Nói tóm lại, tên Từ Đại Nguyên này là một tên súc sinh vô nhân tính.

Dựa vào sự hậu thuẫn to lớn của nhà họ Từ, hống hách lộng hành.

Mà bây giờ, Trần Lạc Thần vì cứu mình mà đánh ông ta, chắc chắn ông ta sẽ không tha cho Trần Lạc Thần, nếu như không chạy, sau này có muốn chạy cũng không chạy được.

“Tôi không sợ, hơn nữa, nếu như tôi đi rồi, hai người sẽ phải làm sao? Từ Đại Nguyên chắc chắn sẽ không bỏ qua cho hai mẹ con chị!”

Trần Lạc Thần quả thật không sợ ông ta.

Hơn nữa, bảo anh chạy như vậy, thì Trần Lạc Thần anh cũng đừng làm người nữa, trực tiếp nhảy từ trên tầng xuống là được rồi!

“Nếu không, cậu đưa Manh Manh đi cùng, tôi ở lại, tin tưởng tôi có thể làm dịu cơn tức giận của Từ Đại Nguyên!”

Đường Uyển cắn môi nói.

Câu nói này có ý gì, người khác đều đã hiểu rõ.

“Tôi thấy thế này, chúng ta trốn đi trước, chị, Manh Manh và tôi, tôi có một nơi, chị yên tâm, chuyện Từ Đại Nguyên nhất định có thể giải quyết!”

Trần Lạc Thần không tiện nói ra thân phận của mình, chỉ cho Đường Uyển một ánh mắt tràn đầy sự chắc chắn

Chủ yếu là bây giờ điện thoại của anh đã bị vỡ, cũng không thể kiên lạc được với đám người Lý Chấn Quốc.

Vì vậy chỉ có thể trốn trước, sau đó đổi điện thoại xong, tin chắc chuyện này sẽ không khó giải quyết!

Nói như thế nào Đường Uyển cũng là một người phụ nữ, gặp phải chuyện này, cũng hoàn toàn không có chủ ý, lại thấy dáng vẻ thề thốt của Trần Lạc Thần, chỉ có thể gật đầu.

Sau khi thu dọn đồ đạc, ba người lập tức đi xuống tầng.

Đường Uyển cũng không dám lái xe của mình, chỉ đưa tay ra vẫy một chiếc xe taxi.

Vừa ngồi lên.

Chính lúc này, một chiếc xe sang trọng đột nhiên lao đến con phố Kim Lăng, phía sau còn có 3,4 chiếc xe thương vụ khác.

Vô cùng bá đạo.

Lao thẳng vào tiểu khu, chặn tất cả các lối ra của tiểu khu.

Sau đó, người đã được băng bó qua loa-Từ Đại Nguyên, từ một chiếc xe được người khác đỡ xuống, cũng không biết ông ta hét cái gì, một đám người bắt đầu lao lên tầng.

Đường Uyển nhìn thấy cảnh này, khuôn mặt có chút tái nhợt, ngay cả Trần Lạc Thần cũng có chút sợ hãi.

Nếu như bản thân mình xuống tầng chậm một bước, có lẽ đã bị đánh chết rồi.

Khó khăn lắm mới không còn sống trong tình cảnh khó khăn, nếu như bị đám người này đánh chết, hơn nữa còn dưới tình huống đám người Lý Chấn Quốc không biết chuyện, bản thân có thể không sợ sao!

“Bác tài, mau lái đi, đi đén khu phố ổ chuột gần trường tiểu học Hi Vọng mới xây ở vùng ngoại ô!”

Trần Lạc Thần vội vàng nói.

Tài xế nhấn ga rời đi.

Có thể là do tài xế cũng bị cảnh tượng lúc nãy dọa sợ, nên cũng muốn lái nhanh một chút, nhưng cũng vì lái xe quá nhanh.

Nhìn từ cửa sổ xe, đã thu hút sự chú ý của Từ Đại Nguyên.

Ông ta đứng dưới tầng, quay đầu nhìn chiếc xe taxi với ánh mắt đầy sự nghi hoặc….