Con Nhà Giàu

Chương 167




CHƯƠNG 167: TIN TỨC LỚN!

“Trần Lạc Thần, buổi chiều cậu có bận rộn không?”

Sau khi điện thoại kết nối, Mã Tiểu Vũ lại hỏi.

“Tôi à, không bận!”

Lúc này đang đưa Tô Tường Vi lên lớp, cô ấy đi học rồi, bản thân đương nhiên cũng không có việc gì.

“Ừm ừm, tôi tìm một chức vụ cho cậu, một ngày có thể kiếm được 15 triệu, công việc cũng đơn giản, chính là lái xe cho Phi Yên, tôi biết cậu không thiếu tiền, nhưng kiếm nhiều tiền một chút cũng tốt, Trần Lạc Thần, cậu thấy sao?”

Mã Tiểu Vũ quan tâm hỏi.

Cô ta đương nhiên biết Trần Lạc Thần không có tiền, sở dĩ nói như vậy, vì Mã Tiểu Vũ biết hiện tại Trần Lạc Thần rất sĩ diện, thậm chí rất thích giả vờ.

Nhưng cuối cùng, đây cũng là bạn bè thân thiết, tình nghĩa của hai người không thay đổi.

Kỳ thật, Trần Lạc Thần nghe xong tên của Hàn Phi Yên, ngay lập tức liền muốn từ chối.

Đặc biệt hôm nay còn có Đỗ Nguyệt và Mạnh Mỹ Dung đi theo Hàn Phi Yên.

Hai người phụ nữ líu ríu thật là phiền phức.

Nhưng dù sao cũng là ý tốt của Mã Tiểu Vũ.

Hơi dừng lại một chút, Trần Lạc Thần vẫn gật đầu đồng ý.

Hoàn toàn chính là hướng về phía Mã Tiểu Vũ mà thôi.

“Được, vậy cậu đón xe về bên này trước, trước tiên mua cho cậu quần áo để ăn mặc đoàng hoàng một chút!”

Mã Tiểu Vũ cười vui vẻ.

Trần Lạc Thần bất đắc dĩ cười khổ một chút, lại đón xe quay lại.

Bọn họ mang Trần Lạc Thần theo, lại mua một bộ âu phục 6 triệu và giày da cho Trần Lạc Thần.

Trực tiếp để Trần Lạc Thần mặc vào.

Khoan hãy nói, đến cả người lạnh lùng như Hàn Phi Yên mà lúc này mắt nhìn Trần Lạc Thần, cũng cảm thấy sau khi mặc tây trang vào, Trần Lạc Thần quả thật có chút đẹp trai.

Đang chuẩn bị khen Trần Lạc Thần vài câu.

Lại thấy Trần Lạc Thần cẩn thận cất lại quần áo cũ của mình vào, chuẩn bị mang theo.

Mẹ kiếp, đáng tiếc vẫn không thay đổi được thuộc tính gà của anh ta!

“Quần áo mắc như vậy Trần Lạc Thần, bình thường mặc cẩn thận, giá tiền của bộ quần áo hôm nay, tăng thêm phí lái xe lâm thời của cậu, cũng gần 21 triệu!”

Mạnh Mỹ Dung lúc này khoanh tay nói.

“Ừm ừm, em biết rồi!” Trần Lạc Thần cười khổ gật đầu.

“Hả? Trần Lạc Thần, đây là điện thoại cậu vừa mới mua?”

Vào lúc này, Mã Tiểu Vũ nhìn điện thoại mà Trần Lạc Thần cầm, lập tức có chút hiếu kì nói.

“Ừ, mấy ngày trước vừa mua!”

Trần Lạc Thần gật đầu.

“Mẹ kiếp, nhìn sang trọng như vậy, lấy ra để tôi nhìn chút!”

Đỗ Nguyệt cũng liếc mắt nhìn về phía điện thoại của Trần Lạc Thần, lập tức có hứng thú.

Cũng mặc kệ Trần Lạc Thần có đồng ý hay không, đi qua giật lấy.

“Trời ơi, chị Phi Yên, cô giáo, mọi người mau nhìn, đây là điận thoại mới nhất, mới vừa ra mắt, giá cả toàn bộ là gần 100 triệu! Trần Lạc Thần, cậu dùng loại điện thoại này?”

Đỗ Nguyệt xem liền hét lên.

Quả thực, loại đắt nhất mà cô ta dừng, cũng chỉ là mua trả góp, mới chỉ hơn 21 triệu.

Kết quả là loại Trần Lạc Thần nghèo nàn ở trong lớp, có thể mua gấp bốn lần của cô ta?

“Là thật!”

Hàn Phi Yên cũng liếc mắt, không khỏi có chút ngoài ý muốn nói.

“Trần Lạc Thần, tôi không biết hiện tại vì sao cậu thích khoe khoang, nhưng cậu cho rằng chỉ bằng cậu, dùng điện thoại đắt như vậy để làm gì? Hiện tại Phi Yên thành công như vậy, nhưng cũng chỉ dùng loại khoảng 30 triệu, cậu phải biết, cậu còn chưa tốt nghiệp, vẫn chưa có công việc, cậu phung phí cái gì? Bình thường tôi ngại nói với cậu!”

Lời này chính là cô giáo Mạnh Mỹ Dung nói.

Cô ta giống như là bị đạp vào đuôi vậy.

Đúng vậy, vừa nãy mới dùng tiền âu phục 6 triệu để giáo dục Trần Lạc Thần.

Kết quả Trần Lạc Thần trực tiếp đưa điện thoại 100 triệu ra, cũng đánh mặt Mạnh Mỹ Dung rồi!

“Đúng vậy, cậu mua cái đắt như vậy để làm gì, muốn học những phú nhị đại giàu có như của người ta, hừ hừ, có người chính là rõ nghèo, Trần Lạc Thần cậu biết không, chỉ có những người không có tiền mới dùng đồ đắt như vậy, người chân chính có tiền, người ta đều dùng loại rẻ!”

Đỗ Nguyệt cũng bị đánh mặt, đương nhiên muốn phụ hoạ chê cười Trần Lạc Thần vài câu.

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Trần Lạc Thần cũng chỉ liên tục gật đầu.

Không muốn so đo với các cô, thích nói thế nào thì nói.

Sau đó, bọn người Hàn Phi Yên, Mạnh Mỹ Dung liền mang theo Trần Lạc Thần đi đến công ty thuê xe, lái chiếc xe Mercedes-Benz G-Class kia đi đến Sơn Trang Ôn Tuyền.

Mọi chuyện tiến hành dựa theo kế hoạch.

Chờ khi Hàn Phi Yên xuống xe, Trần Lạc Thần phải cung kính mở cửa xe ra cho cô ta.

Sau đó, bọn người Hàn Phi Yên chậm rãi xuống xe, nhận được sự tiếp đón nhiệt liệt của Sơn Trang Ôn Tuyền.

Về phần tại sao Sơn Trang Ôn Tuyền lại đối xử với người của nền tảng live Siêu Phàm như vậy?

Điều này rất đơn giản, nền tảng Siêu Phàm và hạng mục núi Vân Mông đang chuẩn bị khai phá, cho dù hai hạng mục này không tính là quá lợi hại.

Nhưng, người ở phía sau thì rất lợi hại.

Triệu Tử hưng tiếp đón long trọng như vậy, trên thực tế là làm cho Trần Lạc Thần nhìn mà thôi.

“Được rồi Trần Lạc Thần, cậu lái xe đến bãi đỗ xe chờ đi, trường hợp này cậu cũng đừng tham gia, miễn cho lộ ra sơ sót bị mất mặt! Về phần cơm tối đi ra ngoài mua bánh mì ăn, dù sao loại tiệc này cậu cũng không ăn quen đâu.”

Hàn Phi Yên vừa đối mặt với nhân viên công tác để chụp ảnh.

Vừa quay đầu nói với Trần Lạc Thần đang chuẩn bị đi vào cùng với bọn họ.

Hiển nhiên, là sợ lời nói chút nữa của Trần Lạc Thần, khiến cho Hàn Phi Yên mất mặt.

Mẹ nó!

Sẽ có ngày cô phải khóc!

Trần Lạc Thần cũng thật sự là chịu đủ Hàn Phi Yên rồi, mẹ kiếp, mình cũng có lòng tự trọng đó, cô ta cứ xem thường mình như vậy sao?

Trong lòng mắng một câu, Trần Lạc Thần bất đắc dĩ, vẫn lái xe đi đến bãi đỗ xe.

Dù sao thân phận hiện tại cũng không thể bại lộ được.

Đương nhiên, Trần Lạc Thần cũng không ngốc mà chờ ở đây.

Thời điểm anh đi đến đây cũng đã tính toán rồi.. tìm Lý Chấn Quốc và Triệu Tử Hưng, thương lượng một chút về chuyện của tập đoàn Hải Sơn.

Lúc đi vào phòng làm việc của Triệu Tử Hưng, anh ta đang đọc báo.

Khi nhìn thấy Trần Lạc Thần, lập tức đứng lên, hiển nhiên rất ngoài ý muốn.

Không đến một lúc sau, Lý Chấn Quốc cũng vội vàng chạy đến.

Trần Lạc Thần liền nói về chuyện gần đây một chút, sau đó hai người bọn họ đều nói hết ra những hiểu biết về tập đoàn Hải Sơn.

Cơ bản thì trước khi tập đoàn Hải Sơn được thành lập, có thể nói là một thế lực đen không hơn không kém.

Ở Kim Lăng này, rất có tiếng tăm.

Về sau, tiền kiếm được càng lúc càng nhiều, Từ Hải Sơn liền thành tập đoàn, bắt đầu tẩy trắng cho chính mình.

Nhưng cho dù có tẩy trắng ra sao, một chút thủ đoạn của bọn họ, Trần Lạc Thần cũng đã thấy được.

Tỉ như hai anh em Hứa Siêu, Hứa Trị Đình đánh Từ Vệ, nhà họ Hứa trực tiếp bị diệt.

Còn có nhiều đàn em ở dưới tay của Từ Đại Nguyên.

Sở dĩ lúc trước Lý Chấn Quốc nhường nhịn bọn họ ba phần, cũng bởi vì bối cảnh của tập đoàn Hải Sơn này, dù sao dưới tay bọn họ nuôi nhiều đàn em du côn như vậy, có quan hệ khá phức tạp với các thế lực lớn của Kim Lăng.

Cái gọi là hoà khí thì sinh tài.

Hiểu rõ về phần này, Trần Lạc Thần cũng coi như là cũng đã hiểu khá nhiều.

Mà đúng lúc này, điện thoại của Trần Lạc Thần bỗng nhiên vang lên.

Vừa nhìn, là điện thoại của chị gái Trần Bạch Lan đã nửa tháng không có liên hệ.

“Đang làm gì vậy Tiểu Thần?”

Trần Bạch Lan hỏi.

“Không làm gì, đang ăn cơm với Lý Chấn Quốc, Triệu Tử Hưng!” Trần Lạc Thần cười, nghĩ nghĩ vẫn không nói chuyện này cho chị.

Chị đã nói thế nào, cũng muốn đem phố thương nghiệp Kim Lăng giao cho mình, muốn rèn luyện mình.

Vừa có chuyện là tìm chị , còn nói gì là rèn luyện nữa.

“Không tệ đấy, hôm nay chị gọi điện thoại nói cho em một tiếng, ba ngày sau, chị sẽ đi Kim Lăng một chuyến, đến lúc đó phải đi nhìn em trai bảo bối của chị, ha ha!”

“Hả? Chị muốn đến Kim Lăng?”

“Ừ, hơn nữa chị mang đến cho em một tin tức lớn!”