Con Nhà Giàu

Chương 204




CHƯƠNG 204: GẶP LẠI BẠN HỌC CŨ

Trần Lạc Thần cau mày, nhưng vẫn bước qua.

“Ây yo, cô Lưu, đây là cậu học sinh đó của cô sao, dáng dấp cũng không tệ đấy, này, mà sao cậu ta không mặc đồng phục đi làm?”

Một người phụ nữ ở kế bên hỏi.

“Đúng vậy, cô xem nhân viên phục vụ ở đây đều mặc đồng phục đi làm, nhưng sao cậu ta lại không mặc!”

“Đoán chừng là làm tạp vụ rồi, nơi nào có việc thì cậu ta liền đến đó làm, dẫu sao cũng không phải công việc lâu dài, chỉ làm tạm thời thôi!”

Lưu Mẫn trực tiếp giải thích.

“Haha là vậy sao, nào em trai, đến chỗ chị này, vừa lúc còn một ghế trống, ngồi trò chuyện một lát đi!”

“Đúng vậy cậu trai trẻ, đừng ngại! Cậu xem, hôm nay dễ gì được ngồi với các vị giám đốc trẻ tuổi giàu có như vậy, cậu phải trân trọng cơ hội chứ!”

Mấy người phụ nữ hai mươi bảy hai tám tuổi thấy dáng dấp Trần Lạc Thần rất đẹp trai nên rất muốn trêu chọc.

Về phần Lưu Mẫn, cô ta liếc Trần Lạc Thần một cái, nói: “Còn ngơ ra làm gì? Không thấy chị Hân bảo cậu ngồi xuống sao, thật ngu ngốc! Không có lựa chọn nào khác đâu! Học bốn năm đại học chẳng để làm gì đúng không!”

Trần Lạc Thần cũng không ngăn nổi lời mời của mấy người phụ nữ này.

Thầm nghĩ cũng tốt thôi, anh dứt khoát ngồi xuống, đợi một lúc nữa thấy đám người Lý Chấn Quốc đến rồi đi cũng không muộn.

Chủ yếu là bị Lưu Mẫn chế giễu vài câu, Trần Lạc Thần có chút tức giận.

Vì sao?

Ây, xét về tình nghĩa cô trò của bọn họ, từ lúc ở bến xe, cô ta bảo anh làm cái này làm cái kia nhưng ngay cả một lời cảm ơn cũng không có.

Bây giờ thì sao, từ lúc bước vào cửa liền ra sức chế nhạo mình.

Rõ ràng anh đến đây để tham gia bữa tiệc, kết quả người này một câu người kia một câu liên tục chế nhạo anh.

Trần Lạc Thần là một người khiêm tốn không sai, nhưng không phải là một người dễ bắt nạt.

Anh không chút khách khí ngồi xuống.

“Hừ, thật là đơn thuần đến đáng thương, bảo cậu ngồi xuống thì cậu thật sự ngồi xuống thật!”

Qủa nhiên, Lưu Mẫn lại bắt đầu chế nhạo anh.

Chọc mấy người phụ nữ đó cười khúc khích.

Những người phụ nữ này đều là những người giàu có trong lĩnh vực kinh doanh của huyện Bình An, chồng của bọn họ cũng có sản nghiệp ở thành phố Kim Lăng, cũng rất giỏi.

Còn Lưu Mẫn chỉ là giáo viên dạy thay.

Vì vậy những dịp như vậy đều mời bọn họ đến.

Thấy bọn họ vui vẻ, mình cũng có vui hơn.

Chát!

Lưu Mẫn đánh vào đầu Trần Lạc Thần: “Mẹ kiếp, còn không chịu đứng lên rót rượu cho chị Hân, coi mình là phú nhị đại hả!”

Cảnh tượng này lại chọc mấy người trên bàn ăn bật cười.

Trần Lạc Thần im lặng không nói, đứng dậy rót rượu cho từng người một.

Đến lượt Lưu Mẫn, Trần Lạc Thần cố tình rót mạnh hơn một chút.

Rượu đỏ trong chai đổ ngay xuống dưới bụng của Lưu Mẫn.

Váy của cô ta bị ướt.

“A! Mẹ kiếp! Váy của tôi!”

Lưu Mẫn hét lên.

“Trần Lạc Thần, cậu có biết rót rượu được không hả? Cậu muốn chết sao? Cậu có biết chiếc váy này của tôi giá bao nhiêu không?”

Lưu Mẫn thở hổn hển nói.

Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi, bộ dạng này của cô ta sao có thể đi gặp người được.

Mà lúc này Trần Lạc Thần lại làm ra vẻ hiền lành như khúc gỗ.

Rõ ràng là anh chàng này chưa từng trải qua trường hợp này, tất cả là do tay chân luống cuống mà tạo ra sai lầm.

Nhưng rượu là do mình bảo rót, Lưu Mẫn cũng không thể mắng những câu khó nghe được.

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, ngay từ đầu không nên để cậu lại đây ngồi, nếu cậu không lại đây ngồi thì váy của tôi sẽ không bị bẩn rồi!”

“Ôi chao, cậu còn ngớ ra làm gì? Mau vào phòng vệ sinh lấy khăn giấy đưa cho tôi!”

Bởi vì bạn trai Vương Cường của cô ta đang nói chuyện với mấy vị trưởng bối rồi, bây giờ mà mình cô ta đi lấy khăn giấy thì trông rất khó coi, cho nên cô ta chọc vào đầu Trần Lạc Thần nói.

“Được thôi!”

Trần Lạc Thần cười lạnh nhìn Lưu Mẫn, sau đó gật đầu đồng ý.

Anh đi theo Lưu Mẫn vào phòng vệ sinh.

“Mẹ nó, tôi bảo cậu lấy một hộp khăn giấy mà cậu lấy có một miếng là sao?”

Lưu Mẫn rất tức giận.

Tức đến phát điên.

Ở đây bồn rửa tay là dùng chung, còn nhà vệ sinh nam và nữ thì ở hai bên.

Đúng lúc này, một cô gái từ nhà vệ sinh bên cạnh bước ra.

Đúng lúc đi ngang qua rửa tay.

“Hể? Cô Lưu, sao lại là cô?”

Cô gái ngạc nhiên nói.

“Minh Tuyết, sao em lại đến Xuân Hoa, không phải em nói trong nhóm lớp là tối nay sẽ đi Bảo Thịnh sao?”

Lưu Mẫn cũng sửng sốt.

Cô gái Lý Minh Tuyết này không phải là lớp trưởng của lớp mình dạy lúc trước, bây giờ đang làm việc ở bệnh viện quận sao?

“Cô đừng nhắc tới nữa, mấy bữa nay Bảo Thịnh tạm đóng cửa nên em đến Xuân Hoa ở vài ngày, hơn nữa hôm nay hình như khách sạn Xuân Hoa đang tổ chức hoạt động, cũng may là chúng em đã đặt sớm, nếu không đã không còn phòng rồi!”

Lý Minh Tuyết ôm lấy bả vai cằn nhằn.

Có vẻ như cô ta không nhìn thấy Trần Lạc Thần đang đứng bên cạnh.

“Cô Lưu, sao váy của cô lại bẩn vậy, cô làm đổ rượu đỏ lên người sao!”

Lúc này Lý Minh Tuyết mới hỏi.

“Hừ, đừng nhắc tới nữa, cô đến đây tham gia hoạt động thương mại, nhưng tại tên khốn Trần Lạc Thần đó! Làm đổ hết rượu lên người!”

Lưu Mẫn liếc Trần Lạc Thần.

Lúc này, Lý Minh Nguyệt mới để ý tới Trần Lạc Thần đứng bên cạnh.

Trần Lạc Thần mỉm cười vẫy tay với Lý Minh Nguyệt.

Lý Minh Nguyệt cũng chào hỏi Trần Lạc Thần.

“Trần Lạc Thần, sao cậu cũng ở đây? Đừng nói với tớ là cậu cùng cô giáo đến tham gia hoạt động thương mại đó?”

Lý Minh Tuyết ngạc nhiên hỏi.

“Hừ, cậu ta đến đây làm tạp vụ, hoạt động thương mại là chỗ nào mà cậu ta có thể tham gia được chứ!”

Lưu Mẫn tức giận nói.

Dù có chùi thế nào cũng không sạch được, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi, Lưu Mẫn đành phải hậm hực bước ra ngoài.

“Hey, Lý Siêu, các cậu mau đến đây xem thử đây là ai?”

Lý Minh Nguyệt cùng Lưu Mẫn bước ra ngoài, đúng lúc có một vài chàng trai bước ra căn phòng bao ở đại sảnh tầng một.

Không chỉ có Lý Cương, bạn trai của Lý Minh Nguyệt mà còn có mấy người bạn cùng lớp của Trần Lạc Thần.

Nhắc mới nhớ, đã mấy năm rồi anh không gặp bọn Lý Siêu rồi, bởi vì thời cấp ba anh cũng không hay liên lạc nhiều, chứ đừng nói đến sau đại học.

Cho nên lúc bọn họ hào hứng vây quanh Lưu Mẫn chào hỏi.

Trần Lạc Thần cũng không chủ động bắt chuyện, chỉ im lặng ở bên cạnh lắng nghe.

“Lý Siêu, lúc đó ở trong lớp em đẹp trai nhất đó, không ngờ bây giờ vẫn đẹp trai như vậy, thế nào, sau này đi đâu phát triển sự nghiệp?”

Lưu Mẫn hỏi Lý Siêu.

Lý Siêu mặc một bộ vest, tóc vuốt ngược ra đằng sau, trông khá chính chắn, khôi ngô tuấn tú, mấu chốt là lúc học cấp ba, tuy không phải là con nhà giàu nhất nhưng trong nhà có mạng lưới giao thiệp rộng nhất, rất được thầy cô coi trọng!

“Em còn chưa biết, đang đợi nhà sắp xếp!”

Lý Siêu cười haha.

Không cần nói thì ai cũng biết cậu ta đã có chỗ làm ổn định rồi.

Khiến mọi người thực sự ghen tị.

“Nhưng mà Lý Siêu, bản thân em đã ổn định rồi, bây giờ Minh Tuyết cũng đang làm việc trong bệnh viện, nếu em giúp được gì thì hãy giúp em ấy nhé!”

Lưu Mẫn vẫn không quên cô lớp trưởng của lớp mình từng day.

“Cô yên tâm, không thành vấn đề!”

“Này, đúng rồi, Trần Lạc Thần đây không phải cũng là bạn học cấp ba của cậu sao? Sao thấy các người có vẻ như không quen biết nhau thế?”

Lúc này, bạn trai tên Lý Cương của Lý Minh Tuyết đột nhiên chỉ vào Trần Lạc Thần rồi mỉm cười hỏi.

“Hả? Trần Lạc Thần? Mẹ nó!”

Bọn Lý Siêu nghe thấy vậy thì nhìn về phía Trần Lạc Thần, quả nhiên, lúc này mới phát hiện ra, đây không phải là Trần Lạc Thần học ở trường cấp 3 với bọn họ sao!

“Đúng, đúng, tôi quên nói với cậu, trưa hôm nay tôi gặp Trần Lạc Thần, bây giờ Trần Lạc Thần đang làm tạp vụ ở khách sạn Xuân Hoa!”

Lý Minh Tuyết thấy Trần Lạc Thần bị gạt sang một bên, cũng cảm thấy lúng túng, mỉm cười giới thiệu một câu.

“Ôi chao, không tệ nha, Trần Lạc Thần, cậu làm ở sau bếp hay sảnh trước, nếu làm không nổi thì tôi sẽ tìm cho cậu một công việc, cất nhắc cho cậu làm quản đốc, được không?”

Lý Siêu mỉm cười gật đầu.

“Anh ấy là bạn học cấp ba của anh sao?”

Trong nhóm còn có một chàng trai mà Trần Lạc Thần chưa từng gặp bao giờ, chàng trai nhìn Trần Lạc Thần mang theo chút nghiền ngẫm.

Đúng vậy, trong buổi tụ tập với bạn bè lại đụng phải bạn học cũ làm tạp vụ ở đây, anh ta lại có tin giật gân rồi.

“Đúng vậy, cậu ta là tên nghèo rớt mồng tơi trong lớp bọn anh đó, haha!”

Chàng trai kia mỉm cười.

Nhóm người kia không chút cố kỵ bắt đầu kể những chuyện trước kia của Trần Lạc Thần cho chàng trai kia nghe.

“Cậu Trần, hóa ra cậu ở đây!”

Đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ đại sảnh…