Con Nhóc Ngốc Nghếch, Có Biết Tôi Thực Sự Rất Thích Em Không?

Chương 15: Chia tay – tỏ tình (part 1)




Ngày hôm đó về cô phải nghĩ buổi chiều, vì mệt, vì lo, vì có chút gì đó hoang mang. Nói ra chẳng có gì nặng nề, chỉ là thấy hơi đau đầu và mệt trong người, với lại Thảo cũng ko muốn đến lớp…vì cô sợ sẽ nhìn thấy con ác quỷ kia.

Buổi chiều ở nhà nhàn rỗi, cô chẳng làm gì hơn là ngồi máy tính lướt web, chơi game, onl Zing me. Hờ hờ, ai nói Thảo bệnh chứ bệnh mới sợ đó. Thử hỏi có ai bệnh mà ngồi đó chơi game khí thế ko, bom đạn ầm ầm nghe lấn ác cả âm thanh bên ngoài luôn đấy. Mà nhìn cái tư thế của nhóc nhà ta kìa, dạng “cạ cứng” chứ chẳng vừa. Lấy cớ bệnh hoạn chứ thiệt ra là trốn ở nhà chơi game thì đúng hơn :D.

Trong xa xa, nhìn ngoài ngoài (:v) thì vẫn bình thường vậy thôi, chứ Thảo suy nghĩ rất nhiều, cô ko biết sáng nay tại sao Anh Tuấn lại thay đổi thái độ 1 cách ngạc nhiên như vậy, và cả cậu nói của hắn nữa. Tất cả là gì đây, chẳng lẽ hắn đang gợi ý cho cô về 1 kế hoạch nào đó của hắn sắp tới. Càng nghĩ càng thêm rối, bản thân cô là người đơn giản nên việc có thể hiểu được 1 người như Anh Tuấn là điều ko thể

Buổi tối là thời gian để gia đình quay quần bên nhau, nhưng Thảo thì ko, mặc cho pama réo rát cổ, như cô vẫn ko chịu bước ra khỏi phòng mk. Đi ngủ từ rất sớm, mới 7h30 đã chui vào ngủ, nói là ngủ chứ thật ra là nằm đó, vắt tay lên trán suy nghĩ về nhiều chuyện. Cô ko muốn ra ngoài vì giờ cô cần yên tĩnh để suy nghĩ, suy nghĩ về mọi chuyện, nhưng cũng ko rõ là chuyện gì và tại sao phải suy nghĩ? Cả đêm trằn trọc cứ suốt, nhấm mắt mãi nhưng ko để ngủ. Lòng cô chứ nao nao, bồn chồn thứ gì ko biết. Tại sao lại có quá chuyện để cô đau đầu thế này. Có phải là 1 dự cảm ko lành về ngày mai

Cũng là buổi tối hôm ấy, Anh Tuấn thức rất khua để ghi chép thứ gì đó? Nhìn thì cứ tưởng hắn đang làm bài tập, nhưng ko phải, mà hắn đang “phát thảo dự án” mà mk sắp “làm” trong thời gian tới

- Nhóc à! Nhóc ko thoát khỏi tay ta đâu!

[Ngày hôm sau – Thứ 4]

Lại như thế, lại thêm 1 buổi sáng đi trễ. Cũng vì đêm qua trằn trọc cả đêm, đến tận sáng Thảo nhà mk mới ngủ được, mà đã ngủ được thì say luôn mộng đẹp => dậy trễ => đi học muộn :D. Đã trễ mà thêm cái số nhọ, mới vào cổng Thảo đã bị thầy Huy Sơn “giữ chân” lại:

- Tại sao giờ này mới vào!

Giọng thầy cứng rắn, cộng thêm cái mặt nghiêm nghị ấy làm thảo “quéo” hết cả mk. Cô lấp bấp trả lời:

- Dạ…thưa thầy….em ngủ quên ạ!

Rồi đấy, cuộc đời em thế là hiểu. Thì đứng đó nghe thầy giảng đạo nào là tại sao thế này, sao ko thế nọ, blab la. Hazzz tội cho em nó. Sau gần 15’ nghe thầy giáo huấn và những lời xin lỗi kèm những lời hứa của mk thì Thảo đã được “thả đi” TvT

- Ôi! Mới sáng ra mà nhọ gớm!

Cô thở dài ngao ngán. Tinh thần mệt mỏi vì thiếu ngủ, từng bước chân uể oải cô đi về lớp. Nhưng có vẻ hôm nay thầy chủ nhiệm đang ngồi ở trong, nên lớp mới im phăng phắt thế này. Mới đứng đứng ngoài thôi là cô đã thấy rợn xống lưng, và mặt thì đang khóc ròng, 2 lỗ tai chuẩn bị sẵn để sắp nghe thầy chủ nhiệm 1 tăng giảng đạo khi vào lớp đây

- Số mk sao mà khổ thế này T=T

Nuốt ực 1 cái, cô chầm chầm bước về phía cửa lớp. Và khi chân cô chỉ còn cách cánh cửa chính 1m, thì cô bỗng giật mk khi từ trong lớp phát ra tiếng nói của ai đó nghe rất chói tai:

- ĐỒ ĐỂU!

Nghe giọng nữa ấy quen quen, hình như là của Thảo Trân – Lớp phó học tập nhà mk đây mà. Có vẻ hơi kì lạ, chưa kịp bước thêm bước nữa thì 1 tiếng “CHÁTTT” vọng ra từ trong phòng. Lần này là 1 tiếng tát, chắc hẳn người bị tát đau lắm nhỉ, vì tiếng tát ấy nghe rát thế cơ mà. Ngay sau cái tát ấy thì từ phía trong có 1 người chạy vụt ra ngoài, với bộ dạng vừa khóc vừa chạy đi. Ko nghi ngờ gì, đó đó chắc chắn là Thảo Trân, nhưng sao lại khóc, sao lại chạy ra ngoài khi sắp vào học thế này. Nghĩ chắc có gì đó ko ổn, Thảo nhẹ nhàng, bước đi chậm rãi. Cô cuối mặt xuống đến khi đã đứng trước cửa lớp. Dường như sự xuất hiện của cô chỉ là hư vô, chẳng ai để ý rằng cô đã đến chỗ ngồi và đặt cặp xuống bàn từ lúc nào. Mà mọi người đang tập trung thành 1 đám đông, và quay quanh 1 người ở phía giữa lớp kia. Đó chẳng ai khác chính là , và chỉ có hắn là người duy nhất thấy cô vào lớp thôi. Mới vào nên cô chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra làm cho cả lớp im lặng 1 cách đáng sợ như thế này, mọi người lại túm tụm thành 1 đám đông quanh Anh Tuấn thế kia. Đám đông ấy dần tản ra khi tiếng kẻng vang lên báo hiệu đã hết 15’ đầu giờ và bắt đầu tiết 1. Nhỏ Giang cũng về chỗ chuẩn bị tập sách để bắt đầu học, thấy Thảo, nhỏ mừng ríu rít:- Trời! Nãy giờ mầy đi đâu vậy! Sao ko ở lớp xem kịch hay! – Nhỏ cười toe toét

- Dạ hôm nay em đi trễ chị ơi! Mới vào đấy ạ! Mà kịch gì? Bộ lớp mk có chuyện gì sao, mà sáng mới vào đã thấy ko bình thường

Rồi nhỏ Giang bắt đầu “bay” qua chỗ của Thảo để bắt đầu buôn chuyện- Hồi nãy biết sao ko –

Và câu chuyện của Hưong Giang Idol bị cắt ngang trước mấy cái tằng hắng của Anh Tuấn. Bằng ánh mắt sắt như dao, chỉ cần 1 cái liếc đã đủ làm đứt mặt người nhìn. Nhỏ Giang hiểu là vậy nên yên phận mà về lại chỗ ngồi của mk

- Lát ra chơi kể cho nghe!

Thảo gật đầu mà thông cảm. Rồi cô nhẹ xích vào trong chừa chỗ Anh Tuấn ngồi. Có vẻ như mọi chuyện căng thẳng lúc nãy bắt nguồn từ hắn mà ra. Cô hơi lạnh người, nhưng cũng ko dám làm gì hơn, chỉ lẳng lặng lấy tập sách ra rồi ngồi đấy đợi giáo viên lên lớp. Thấy cô có vẻ co ro, sợ sệt mk nên Anh Tuấn nhẹ cười rồi nói:

- Tôi có ăn thịt ăn cá gì bà đâu mà sợ dữ vậy! Bình thường mà!

Nghe câu nói có vẻ thân thiện vậy, nhưng Anh Tuấn càng tỏ ra hiền lành thì Thảo càng sợ hãi hơn. Cô ko đáp, mà nhít sang bên kia chút nữa. Thấy thái độ như ko hợp tác của Thảo, Anh Tuấn hắn chống tay lên má, nhăn mặt nhìn cô nói:

- Nè! Tôi đâu phải quái vật! Làm gì tránh xa tôi dữ vậy! Nhìn tôi cái coi!

Trái lại lời nói đó, Thảo vẫn tiếp tục ko đáp, cô nằm úp mặt xuống bàn