Con Rể Quyền Quý

Chương 12: Thủ đoạn của tôi ghê gớm lâm






“Haiz, có vài người nói đúng đấy” Trương Thác than thở: “Không

biết có thể hiểu, nhưng không biết còn giả vờ biết, cố ý làm bộ.

làm tịch, thì đúng là chán”

Lời của Trương Thác khiến mặt hai mẹ con Trịnh Sở nóng rát, chỉ

hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.

“Chúng ta đi thôi! Vương Tùng Phượng đập bàn, đứng dậy kéo.

con trai mình rời khỏi.

Lâm Ngữ Lam vừa bất ngờ vừa hài lòng với biểu hiện của Trương

Thác, một vài nghi lễ của Pháp đều rất đặc biệt, người hiểu đã ít

lại cảng ít, quy tắc và chú ý của người Pháp lúc ăn cơm lại nhiều

đến không thể nhiều hơn được, người có thể hiểu rõ và nói lưu

loát thật sự quá ít.

Hài lòng chính là Lâm Ngữ Lam có thể nhìn ra mỗi hành động của

Trương Thác đều đang cố ý chọc giận mẹ con Trịnh Sở, đột nhiên

phát hiện dường như người này cũng không đáng ghét lắm.

Lâm Kiến Vũ và ba của Trịnh Sở cũng không nói nhiều, chào hỏi

một tiếng rồi kết thúc bữa cơm.

Trên đường về nhà, thái độ của Lâm Ngữ Lam với Trương Thác đã

dịu dàng hơn một chút, cô ngồi trên ghế lái, liếc mắt nhìn thoáng


qua Trương Thác ngồi ở ghế phó lái: “Sao anh lại hiểu tiếng Pháp?

Đáng lẽ chẳng có bao nhiêu người biết loại ngôn ngữ không phổ

biến này mới phải? Hơn nữa lễ nghi ăn cơm của Pháp chắc cũng

không phải thứ thường gặp, chắc chắn chẳng có mấy người chịu

đi học”

Trương Thác cười hì hì: “Lúc trước tôi làm nhân viên phục vụ ở.

một nhà hàng Pháp, chỉ biết mấy câu như vậy thôi, khi nấy chỉ vì

thấy tên họ Trịnh kia đáng ghét mới cố ý nói nhiều”

Lâm Ngữ Lam nghe xong thì gật đầu chứ không nói thêm gì nữa,

Trương Thác hiểu tiếng Pháp khiến cô bất ngờ, nhưng giải thích

thế này cũng có thể hiểu được.

Lúc hai người về đến biệt thự, Trương Thác nhìn thấy Giang Tĩnh

đang lắp đặt một vài hệ thống cảnh báo, bây giờ anh cũng đã biết

Giang Tính là cận vệ của Lâm Ngữ Lam rồi

Lâm Ngữ Lam ngồi xuống sofa, bàn tay ngọc mảnh khảnh đỡ

trán, nghĩ đến chuyện đã xảy ra ở nhà hàng khi nấy, khóe môi cô

không nhịn được khẽ cong.

“Chủ tịch Lâm, nước rửa chân của em.”

Giọng nói của Trương Thác vang lên bên tai Lâm Ngữ Lam, anh

chủ động bưng một chậu nước ấm rửa chân đi tới, hôm qua lúc

mát xa cho Lâm Ngữ Lam, anh phát hiện trên người cô có không

ít bệnh ngầm, đều vì bình thường quá mệt mỏi gây nên, Trương

Thác có thể chữa bệnh ngầm của Lâm Ngữ Lam bằng cách mát

Xa huyệt VỊ

Lâm Ngữ Lam nhíu mày nhìn người đàn ông trước mặt, hôm qua

cô muốn sỉ nhục Trương Thác mới bảo anh rửa chân cho mình,

nhưng hôm nay cô cũng không muốn làm thế, vừa định mở miệng

bảo Trương Thác bưng nước rửa chân đi ra, còn chưa kịp nói gì

đã cảm thấy chân mình được một bàn tay to thô ráp nắm lấy.

Trương Thác nhẹ nhàng sờ bàn chân ngọc trong tay, mỗi lần nhìn.

đều thấy như một tác phẩm nghệ thuật, đôi chân ngọc ngà trắng

muốt như mỡ đông, cổ chân hồng nhuận.

Trương Thác nhẹ nhàng xoa ấn huyệt đạo dưới lòng bàn chân

Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam chỉ cảm thấy có một dòng điện kỳ lạ truyền đến từ

lòng bàn chân, cô nhìn bàn tay không chịu yên của Trương Thác,

mày liễu cau lại, không vui nói: Sờ mó cái gì đó?”

“Không phải sờ mó, đây là mát xa Chủ tịch Lâm à” Trương Thác.

lắc đầu, cố ý nhấn mạnh: “Trên người em có bệnh ngầm, khiến em


ngủ không ngon, dễ nổi nóng, mỗi tháng đến ngày đó còn bị đau

bụng, mát xa thích hợp có thể làm thuyên giảm những bệnh này”

Trương Thác nói chuyện, nhưng tay vẫn không ngừng xoa ấn trên

đôi chân ngọc ngà.

Lâm Ngữ Lam vốn định nói gì đó nhưng há miệng lại không thể

nói thành lời, vì cô phát hiện những gì Trương Thác nói đều đúng,

mình thật sự có bệnh vặt là ngủ không ngon, dễ nổi nóng, còn đau

bụng kinh, cô lại nhớ đến ngày hôm qua mình ngủ rất ngon, chẳng

lẽ là vì người này mát xa cho mình sao?

Nhưng cuối cùng Lâm Ngữ Lam vẫn không nhịn được lên tiếng,

dù nói thế nào Trương Thác cũng là chồng hợp pháp trên danh

nghĩa của mình, biết mát xa cũng không phải chuyện đáng khoe

khoang.

Lâm Ngữ Lam không vui hỏi: “Anh học những thứ này ở đâu?”

Trương Thác khế thở dài: “Lúc còn nhỏ gia đình khó khăn, cho nên

việc gì cũng có làm một chút”

‘Vẻ mặt Lâm Ngữ hơi thay đổi, nhưng không nói gì nữa.

Được Trương Thác mát xa, cảm giác bưồn ngủ dần dần kéo đến,

Lâm Ngữ Lam lắc đầu, cô cũng không muốn tối nay lại bị người

đàn ông này ôm vào phòng ngủ nữa.

“Được rồi, đi đổ nước đi” Lâm Ngữ Lam rút chân về, mang dép lê

vào rồi đi lên phòng ngủ trên lầu.

Mấy ngày nay trùng hợp là tới tháng, mỗi tối Lâm Ngữ Lam đều sẽ

pha cho mình một ly nước đường đỏ để bớt đau bụng.

Lâm Ngữ Lam pha nước đường đỏ xong, thổi thổi vào ly sứ, vừa

định uống thì chợt khựng lại, lúc trước cô đều không chú ý, nhưng

hình như… bụng của mình không còn đau! Bắt đầu từ ngày hôm

qua đã không cảm thấy đau đớn nữa rồi!

“Chẳng lẽ anh ta mát xa thật sự có tác dụng à?” Lâm Ngữ Lam

nghi ngờ nhìn ra ngoài phòng ngủ, Trương Thác đang làm công

việc lau sàn lần cuối trước khi đi ngủ.

Trương Thác trở về phòng, nhìn thấy trên điện thoại mình có một

cuộc gọi nhỡ, là anh chàng đẹp trai gọi tới, anh bèn gọi lại.

“Lão đại, đầu bếp chính của Hoàng gia Pháp xin em liên lạc với

anh, nói ông ta đã học hết tất cả những kỹ năng nấu nướng anh

dạy hồi trước rồi, không biết bây giờ có vinh hạnh được bái anh

làm thầy không”

“Nói sau đi, gần đây tôi rất bận” Trương Thác trả lời qua loa một


tiếng rồi cúp máy.

Một đêm trôi qua, sáng hôm sau Trương Thác thức dậy, chuẩn bị

quết dọn phòng ốc trước như thường ngày, kết quả nhìn thấy Lâm

Ngữ Lam không hề vội vàng ra ngoài như mọi khi, mà lại pha cho

mình một tách trà, ngồi trên sofa chậm rãi thưởng thức.

“Chủ tịch Lâm, hôm nay không đến công ty sao?” Trương Thác

cầm giẻ lau, cẩn thận lau chùi bàn trà đá cẩm thạch trước mặt

Lâm Ngữ Lam.

Lâm Ngữ Lam buông tách trà xuống, nhìn Trương Thác mặc áo

ba lỗ trắng, nói: “Đừng làm việc nữa, bạn của tôi sắp đến, hôm nay

anh ra ngoài trước đi.”

“Bạn gì thế?” Trương Thác cười lấy lòng.

Lâm Ngữ Lam nhướng nhướng mày: “Có liên quan đến anh sao?

Anh làm tốt chuyện của mình là được rồi, trước buổi chiều, tôi

không muốn nhìn thấy anh”

“Được.” Trương Thác ủ rũ trả lời, gấp giẻ lau trong tay lại, đặt vào

Vị trí của nó, sau đó ra khỏi cửa biệt thự.

Trương Thác duõi người dưới ánh mặt trời sáng sớm, anh như

lẩm bẩm gì đó nhìn chăm chằm nơi này, sau đó rời khỏi.

Trương Thác ôm vài món đồ chơi đến cô nhỉ viện Xuân Đằng, lũ

trẻ vừa nhìn thấy anh đều vây lại như ong vỡ tổ, gọi anh Trương

Thác muốn có đồ chơi.

Trương Thác cưng chiều nhìn bọn nhỏ, lúc mình còn nhỏ cũng rất

hy vọng có đồ chơi để chơi.

“Viện trưởng, bà có biết anh ta làm nghề gì không?” Tân Âm mặc

váy trắng ngồi trên ghế xếp, hôm nay cô ta đã chải thắng tóc, bớt

đi sự nhanh nhẹn lanh lợi của ngày hôm qua, nhưng cũng nhiều

hơn một chút trong sáng tinh khôi, để mặt mộc không hề trang

điểm nhưng vẫn rất xinh đẹp không chút khuyết điểm.

Khoảnh khắc nhìn thấy Trương Thác, thân thể Tân Âm cứng đờ đi

một chút