Con Rể Quyền Quý

Chương 53: Cái gì gọi là tàn nhân








Vừa nghe thấy bẻ gấy tay chân, Dương

Phong và Toàn Cường đều mềm nhữn

hai chân, có cảm giác không thể đứng vững.

Giọng nói của Toàn Cường cũng hơi run

rẩy: “Bà… bà đừng có quá đáng, biết anh

Thành của tôi là ai không! Anh ấy là con

trai của Chủ tịch Tập đoàn Thành Đại

đấy, nếu mấy người động vào anh ấy

chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu!”

“Tập đoàn Thành Đại? Cái doanh nghiệp

hạng ba kia á?” Người phụ nữ trung niên

dửng dưng bật cười: “Cậu em à, hôm

nay cho dù ba của cậu có đứng ở đây,

không dập đầu mấy cái cũng đừng

mong đi được, một phút trôi qua rồi, đây

là các người tự chọn đấy, cho chúng nó

tàn phế đi!”

Người phụ nữ trung niên vung tay lên,

mấy tên đàn ông mặc âu phục đi về phía

đám người Trương Thành, siết nắm tay

khiến khớp xương phát ra tiếng vang,

âm thanh này lọt vào tai đám người

Trương Thành giống hệt như tiếng

xương mình bị gãy.

Trước cửa phòng vệ sinh của sòng bạc,

Trương Thác kéo quần lên, mới vừa đi ra

đã thấy trong đại sảnh tụ tập hơn bốn

mươi tên cao to mặc âu phục.


“Chậc chậc.” Trương Thác tìm một cái

sofa ngồi xuống: “Còn có người gây

chuyện ở sòng bạc à?”

Anh vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng

thét chói tai của Từ Uyển vang lên trong đám người.

Trương Thác thay đổi sắc mặt tìm một

vòng khắp nơi, quả nhiên không nhìn

thấy bóng dáng của Từ Uyển, anh không

chần chừ nữa, bước nhanh về phía đám

đàn ông mặc âu phục.

Đám người này nhốn nháo vây thành

một vòng, trong một chốc Trương Thác

cũng không chen vào được, nghe trong

đám người thỉnh thoảng vang lên tiếng

thét chói tai của Từ Uyển, Trương Thác

thầm thấy lo lắng rống to một tiếng.

“Dừng tay hết cho ông!”

Tiếng rống phát ra từ miệng Trương

Thác khiến người ta cảm giác như sấm

sét nổ vang bên tai, đâm nhức cả màng nhĩ.

Đám người lộn xộn này vì tiếng rống to

của Trương Thác mà đều dừng lại theo

bản năng, chỉ vì tiếng hô thật sự rất có

khí thế, giống như người bên trên chèn

ép người bên dưới khiến người ta không

thể không phục tùng.

Trương Thác thấy thế thì thở phào, hai

tay trái phải dùng sức đẩy hai tên cao to

chắn trước mặt, xông vào trong đám người.

Trương Thác nhìn thấy hai tên đàn em

của Trương Thành đã nằm bò dưới đất,

trên quần áo bị giãm đầy dấu chân,

khuôn mặt cũng bầm xanh bầm tím,

mắt trái của Trương Thành bầm đen,

chắc là bị trúng một quyền nặng.

Quần áo trên người hai cô bồ của đàn

em Trương Thành hơi tả tơi, chỗ cổ áo bị

xé rách mấy chỗ, ba người Từ Uyển

đang ôm lấy nhau ngồi xổm dưới đất,

quần áo trên người hơi nhăn nhúm, cũng

may ba cô gái bảo vệ chỗ quan trọng

trên người rất kín kẽ, không bị người ta chạm vào.

Tiếng con gái nức nở vang lên khiến

Trương Thác phẫn nộ.

Ba người Từ Uyển cảm giác như người

bên cạnh đều tản ra, các cô từ từ ngẩng

đầu, khuôn mặt đẫm nước mắt, khoảnh

khắc nhìn thấy Trương Thác, Từ Uyển

như tìm được chỗ dựa, nhào vào lòng

anh khóc lớn lên.

Trương Thác nhìn thấy đầu tóc của Từ

Uyển đều rối tung, áo phông trắng sạch

sẽ cũng bị túm đến nhăn nhúm.

Trên quần áo của Trương Khiết và Tôn

Lam cũng có nếp nhăn.

“ồ, lại có một người lo chuyện bao đồng

à?” Người phụ nữ trung niên nhìn thấy

Trương Thác thì cười khẽ.


“Được rồi, có anh ở đây” Trương Thác

như không nghe thấy lời chị ta, vỗ nhẹ

lưng Từ Uyển trấn an cô ấy.

Có lẽ vì Trương Thác xuất hiện khiến Từ

Uyển có chỗ dựa, nên tiếng nức nở của

cô ngày càng nhỏ lại.

“Tiểu Uyển nói anh nghe, khi nãy ai

chạm vào em?” Trương Thác nói chuyện

rất nhẹ như sợ làm Từ Uyển hoảng hốt.

Từ Uyển chậm rãi ngẩng đầu đang vùi

trong lòng Trương Thác lên, khuôn mặt

phủ kín nước mắt, hàng lông mi dài

cũng vương nước mắt.

“Anh rể… em… em không biết, em… sợ

lắm” Giọng nói của Từ Uyển rất khẽ, còn

đang run rẩy, khi nấy cô thật sự đã sợ

chết khiếp, cô rất khó tưởng tượng nếu

không phải Trương Thác đột nhiên xông

đến thì bây giờ mình sẽ thành cái gì nữa.

“Không sao, không sao rồi.” Trương

Thác nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại

của Từ Uyển: “Anh rể tìm ra giúp em”

Trương Thác vẫy tay với Trương Khiết

đứng bên cạnh, tuy Trương Khiết cũng

sợ hết hồn, nhưng cô mạnh mẽ hơn Từ

Uyển và Tôn Lam một chút.

“Chăm sóc con bé giúp anh.” Trương

Thác nắm lấy hai vai Từ Uyển giao cô ấy

cho Trương Khiết, sau đó xoay người

nhìn một vòng, cất tiếng hỏi: “Ai mới ra tay?”

Giọng nói của Trương Thác không lớn

nhưng rất nặng nề, tựa như đang chất vấn.

“Chú em, hình như cậu vẫn chưa hiểu rõ

tình hình nhỉ?” Người phụ nữ lười biếng

ưỡn người: “Bây giờ có lẽ không phải lúc

cậu chất vấn chúng tôi đâu.”

“Ai ra tay?” Trương Thác không thèm

nhìn chị ta một cái, ánh mắt anh tập

trung trên người tên cao to đứng gần Từ

Uyển nhất.

Trong ánh mắt Trương Thác lóe lên sự

tàn nhẫn và sát khí, còn mang theo vẻ

khinh thường mạng sống, có biết bao

nhiêu nhà quân phiệt dưới ánh mắt

Trương Thác đều sợ tới mức run rẩy, quỳ

xuống đất cầu xin tha thứ, tên đàn ông

mặc đồ đen này hoàn toàn không thể

nhìn thẳng vào mắt anh.

Gã ta vô thức lùi về sau hai bước, sau đó

mới lấy lại tinh thần, bị ánh mắt của

người khác dọa đến lùi lại thế này khiến

gã ta cảm thấy cực kỳ mất mặt, rống to

với Trương Thác: “Là ông đây đấy, mày

có thể làm gì hả… AI”

Gã ta còn chưa dứt lời đã tru tréo đau

đớn, tiếng kêu thảm này đâm nhức

màng nhĩ người nghe.

Hai tay của gã đàn ông bị Trương Thác


bẻ gấy, hai cái xương khớp sắc bén đâm

qua làn da trên cánh tay, máu phun khắp

người gã ta, cảnh này khiến những tên

cao to thường xuyên đánh đấm liều

mạng cũng vô thức nhắm mắt lại không

dám nhìn thẳng, Tôn Lam nhát gan cũng

thét chói tai.

Trương Thác vừa mới buông lỏng tay, gã

đàn ông bị bẻ gãy tay lập tức ngã xuống

đất, đau đến hít sâu một hơi rồi lăn lộn.

Người phụ nữ vẫn ra vẻ không quan tâm

cũng lùi về sau mấy bước.

Trương Thác bẻ gãy cánh tay một người

như vừa làm chuyện vặt vãnh, đưa mắt

nhìn một gã mặc âu phục khác: “Còn ai

ra tay nữa? Anh à?”

Gã ta thấy Trương Thác nhìn mình thì sợ

hãi cúi thấp đầu, cảnh khi nãy đã dọa

bọn họ sợ đến vỡ mật rồi, bọn họ a94

bao giờ nhìn thấy cảnh bẻ gãy tay như thế đâu.

“Anh có ra tay không?” Trương Thác nhẹ giọng hỏi.

Tên cao to đang cúi thấp đầu dùng sức lắc đầu.

“Tôi không tin.” Trương Thác mỉm cười,

đưa tay nắm lấy tay đối phương bẻ

mạnh một cái.

“AI” Lại một tiếng hét thê thảm vang lên.

Trương Thác buông tay đi tới chỗ người tiếp theo.

Tôn Lam ở một bên thật sự không nhịn

được nữa, ọe một tiếng rồi nhoài người

dưới đất bắt đầu nôn khan.

Bây giờ hai đàn em của Trương Thành

và bạn gái của họ đều không dám nhìn

Trương Thác, bọn họ vẫn nhớ rõ khi nấy

mình châm chọc Trương Thác thế nào,

cái này đâu phải là người, rõ ràng chính

là một tên ma quỷ! Vậy mà mình lại còn

nói anh ta là đồ hèn nhát?

Nếu anh cũng là đồ hèn nhát, vậy mình

là cái gì chứ?

Bây giờ người phụ nữ trung niên đứng

một bên đã cảm thấy người đàn ông

trước mặt như một ngọn núi lớn, không

ngừng đem lại áp lực cho mình, nếu

mặc cho anh cứ tiếp tục như vậy, chắc

chắn mình sẽ bị chèn ép đến sụp đổ, chị

ta không chịu được bầu không khí như

vậy, hét lớn một tiếng: “Đủ rồi!”