Con Rể Quyền Quý

Chương 83






Trương Thác nhớ đến tài liệu mình vừa

đọc khi nấy, Dụng cụ chữa bệnh Thự

Quang này luôn đứng đầu trong ngành

chữa bệnh của thành phố Ngân Châu,

gần như dụng cụ chữa bệnh của bệnh

viện nào cũng đều do bọn họ cung cấp,

có thể nói là làm ăn lời đầy túi. Dự án

chữa bệnh lần này mới xuất hiện, gã ta

là một người nguy hiểm nhất, cũng là

người có khả năng cạnh tranh nhất.

Dù sao về mảng chữa bệnh, Dụng cụ

chữa bệnh Thự Quang mới là chuyên

nghiệp, điều này cả Lâm Thị cũng không

thể sánh bằng.

Tổng giám đốc Hoàng cười to một tiếng:

“Chủ tịch Lâm, cô thế là đề cao Hoàng

tôi quá rồi, so sánh với Lâm Thị, Hoàng

tôi làm gì có thể thắng nổi chứ.”

Kiểu dùng ngôn ngữ công kích thế này

thì gần như doanh nghiệp nào cũng đều

sẽ xảy ra.

Trương Thác tìm thấy chỗ thuộc về Lâm

Thị bèn đặt mông ngồi xuống, lẳng lặng

nhìn mấy người làm ăn đang tranh đấu

gay gắt.

Thời gian dần trôi, người trong trạm xá

đông y cũng ngày càng nhiều, trên chỗ

ngồi ở khu thứ hai có không ít bác sĩ đã

ngồi xuống, âm thanh các doanh nhân


nói chuyện với nhau cũng từ từ nhỏ lại.

Nhìn khu thứ hai, gần như bên cạnh chỗ

ngồi của từng bác sĩ đều có người trẻ

tuổi đi theo, trên mặt đầy vẻ hưng phấn.

Với thâm niên của bọn họ, tham gia buổi

giao lưu thế này là một cơ hội hiếm có.

Cho dù học được cái gì ở đây, sau này

lấy ra làm đề tài nói chuyện cũng có thể

khiến bọn họ kiêu ngạo. Vì có thể đến

đây, mỗi người trong bọn họ đều trả giá

bằng rất nhiều sự cố gắng.

Một bác sĩ trung niên mặc áo khoác dài

trắng, mặt hình vuông đi vào từ cửa

trạm xá. Sau khi bác sĩ này xuất hiện,

tiếng trao đổi trong trạm xá nhỏ hơn rất

nhiều.

“Là Chủ tịch Mã, Hội trưởng của hội y

học tỉnh Ninh.”

Sự xuất hiện của Hội trưởng Mã khiến

đa số ánh mắt của mọi người trong trạm

xá đều tập trung trên người ông, cũng

ngay lúc đó, mấy doanh nhân kia cũng

đều lên tiếng chào hỏi Hội trưởng Mã.

Dự án lần này, nhà nước đã giao cho hội

y học quyết định, người quyết sách của

hội y học là ai, trong lòng mọi người đều

hiểu rất rõ.

Hội trưởng Mã gật đầu với những doanh

nhân này, ngồi xuống ghế chủ tọa ở khu

thứ hai.

Hội trưởng Mã vừa đến, hội giao lưu lần

này cũng nên bắt đầu rồi.

“Hội trưởng Mã, vậy chúng ta bắt đầu

nhé?” Một bác sĩ hỏi.

“Không vội.” Ông lắc đầu: “Cụ Diêm Lập

vẫn chưa đến mà.”

Vừa nghe thấy hai chữ Diêm Lập, các

bác sĩ ở đây vô thức lộ ra vẻ mặt nể

phục. Đây chắc chắn là một người có

thể khiến người ta vừa nghe tên sẽ cảm

thấy kính nể.

“Cụ Diêm Lập thật sự sẽ đến sao?” Một

bác sĩ thấy hơi khó tin.

Với địa vị của Diêm Lập ở giới y học Hoa

Hạ, gần như nơi nào tổ chức buổi giao

lưu y học cũng sẽ mời Diêm Lập tham

gia, nhưng Diêm Lập chưa từng xuất

hiện lần nào. Đa số những buổi giao lưu

này đều nói khoác là cụ Diêm có thể sẽ

đến.

Mấy chữ “có thể” này chỉ là một lời nói

suông mà thôi, nhưng vẫn có nhiều

người vì khả năng vô cùng thấp đó mà

tham gia buổi giao lưu vô số lần.

Buổi giao lưu y học của tỉnh Ninh lần

này, mọi người cũng chỉ cho rằng tên cụ

Diêm Lập là một trò lừa bịp mà thôi.

Nhưng bây giờ nghe lời của Hội trưởng

Mã, cụ Diêm thật sự sẽ đến sao? Trời ạI


Sau khi đoán rằng cụ Diêm Lập thật sự

sẽ đến, mấy bác sĩ vốn đang ngồi tùy

tiện lập tức ngồi thẳng lên. Dáng vẻ đó

như học sinh tiểu học đang đợi giáo viên

bước vào vậy.

Thời gian bắt đầu buổi giao lưu là hai

giờ đúng, bây giờ đã là hai giờ năm phút,

nhưng không ai trong các bác sĩ tỏ vẻ

mất kiên nhẫn cả, ngược lại còn mang

vẻ mặt căng thẳng và chờ mong.

“Kẽo kẹt” một tiếng.

Cửa lớn của trạm xá đông y phát ra một

tiếng vang nhỏ, khiến các bác sĩ ở đây

đều nhìn về phía cửa trông đợi.

Ba tiếng bước chân hoàn toàn không

giống nhau vang lên, một ông cụ mặc

áo Tôn Trung Sơn màu đen đi vào cùng

một nam một nữ trẻ tuổi.

Ông cụ này đúng là đông y thánh thủ

của Hoa Hạ hiện nay, đại sư Diêm Lập.

“Đúng là cụ Diêm kìal”

“Cụ Diêm đến rồi!”

Những bác sĩ này đều lộ vẻ kích động,

học trò đứng bên cạnh bọn họ cũng

không giấu nổi vẻ kích động.

Sau khi Diêm Lập xuất hiện, đầu tiên là

quét mắt nhìn một vòng mấy người trẻ

tuổi xuất sắc, kết quả khiến ông rất thất

vọng, người trẻ tuổi hôm đó hoàn toàn

không ở đây.

Còn về chỗ mấy doanh nhân kia ngồi,

Diêm Lập trực tiếp bỏ qua.

“Cụ Diêm Lập, cụ có thể đến đây thật sự

là vẻ vang cho chúng tôi!” Hội trưởng

Mã vội vàng đứng lên, bước nhanh tới

nghênh đón Diêm Lập.

Mấy bác sĩ còn lại cũng đứng hết lên.

Diêm Lập gật đầu: “Hội trưởng Mã

khách sáo rồi, còn các vị nữa, ngồi

xuống hết đi. Hôm nay tới đây để giao

lưu học thuật, không cần phải nói mấy

lời khách sao đó nhiều quá làm gì.”

“Vâng, vâng.” Hội trưởng Mã liên tục gật

đầu, mời Diêm Lập đến ghế chủ tọa, ông

thì ngồi xuống chỗ ngồi ở bên cạnh.

Trương Thác ngồi ở khu ngoài cùng,

thấy Diêm Lập đến đây thì hơi lạnh lòng.

Trương Thác đã từng thấy trình độ y học

của Diêm Lập rồi, châm cứu rất chuẩn,

nhận biết huyệt vị cũng rất chính xác.

Đây là một bác sĩ đông y có kỹ năng cơ

bản cực kỳ vững chắc. Nhưng đầu óc

quá cổ hủ, không biết thay đổi theo tình

huống. Cách ông ta châm cứu hoàn

toàn là kiểu như sách giáo khoa, không

hề sai lệch chút nào, nhưng lại thiếu sự

nhạy bén, gặp phải một vài chứng bệnh

phức tạp sẽ rất khó xử lý.

Người thế này cũng có thể trở thành đại


sư, xem ra đông y của Hoa Hạ bây giờ

đã bắt đầu xuống dốc rồi.

Lúc Trương Thác học y từng đồng ý với

người kia phải làm rạng rỡ truyền thống

đông y của Hoa Hạ, phải tiến hành cải

cách cái ngành này, phát triển sáng tạo,

đồng thời còn không thể quên đi gốc rễ.

Sau khi đại sư Diêm Lập đến, buổi giao

lưu chính thức bắt đầu. Đầu tiên là để

các bác sĩ lớn đưa ra một vài chứng

bệnh khó khăn, sau đó nói tới kiến giải

của mình, sau đó để mọi người cùng

nhau thảo luận. Tiếp thu ý kiến quần

chúng như thế có sự trợ giúp rất lớn cho

việc phát triển của bản thân.

Những gì các bác sĩ nói, mấy doanh

nhân ở đây cũng nghe không hiểu,

nhưng đều cẩn thận ghi lại mọi thứ.

“Trương Thác, anh phải ghi lại những gì

bọn họ nói, sau đó lúc đấu thầu, những

thứ này đều sẽ có ích đấy.” Lâm Ngữ

Lam thấy Trương Thác ngồi bên cạnh

quá nhàn rỗi, bèn nhắc nhở.

“Yên tâm đi, mấy thứ này cũng chẳng có

tác dụng gì, một vài chứng bệnh nhỏ mà

thôi, ghi mấy cái này làm gì.” Trương

Thác khoát tay, hoàn toàn không thèm

để ý.

Những chứng bệnh phức tạp mà các

bác sĩ đưa ra cũng chỉ là một vài vấn đề

nhỏ trong mắt Trương Thác. Mà cách

chữa bệnh những bác sĩ này thảo luận

cũng đều là mấy thứ trên sách vở, hoàn

toàn không có sáng tạo.

Đối với mấy thứ nói trên sách vở, Trương

Thác vẫn luôn giữ thái độ khách quan.

Thật ra thì những thứ được dạy trên

sách giáo khoa, trên sách vở có thể sử

dụng, nhưng không thể sử dụng quá

cứng nhắc. Những gì học được chỉ là để

mọi người suy một ra ba mà thôi.

Lâm Ngữ Lam thấy dáng vẻ này của

Trương Thác thì hơi nuối tiếc lắc đầu.

Xem ra tâm tư của người này vẫn không

thể tập trung được. Cô nhìn Trương

Thác mấy lần, cuối cùng không nói gì

nữa.