Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài

Chương 1054: Đường Thi Bạc Dạ, du lịch vòng quanh trái đất




Sau khi Bạc Dạ ra tù, được Đường Thi ôm chặt vào lòng, anh chưa kịp phản ứng thì hơi thở của Đường Thi đã lan tràn đến choáng ngợp.

Người mà anh đã nhớ nhung rất lâu, muốn nhưng không có được, người đã đã cầm rễ trong trái tim anh, giờ phút này, trong tuyết trắng, cô ôm chặt anh, dùng lực rất mạnh ôm chặt anh. Yết hầu của Bạc Dạ di chuyển lên xuống, anh hơi ngẩn người, sau đó duỗi tay ra vỗ nhẹ Đường Thi.

Giọng Đường Thi nghẹn ngào: “Không được di chuyển

Bạc Dạ bất lực, muốn cười, nhưng lại cảm thấy muốn khóc.

Tất cả vẫn giống như một giấc mơ.

Ra tù… Anh vốn tưởng rằng sẽ hoàn toàn cắt đứt với Đường Thi, không cô gái ngốc nghếch này lại đứng ở cửa ngục chờ anh… “Anh, cảm giác như mình đang mơ” Bạc Dạ thắng thắn nói.

Đường Thi vươn tay cấu eo anh, anh hừ một tiếng, Đường Thi nói: “Đau không?”

Bạc Dạ gật đầu: “Đau quá”

Đường Thi cố ý nói bằng một giọng cực kỳ lạnh lùng: “Vậy thì không phải là mơ”

Bạc Dạ buông Đường Thi ra, sau đó bàn tay anh run rẩy, chậm rãi lau lớp tuyết mỏng trêи tóc cho Đường Thi.

Anh không dám nói gì để phá vỡ giây phút này.

Sau đó, Bạc Dạ đứng đó, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm Đường Thiến một lúc lâu rồi mới ngẩn người hỏi: “Anh hôn em được không?” “Không.”

Bạc Dạ mim cười, ôm Đường Thi, nhẹ nhàng hôn môn cô: “Vậy anh sẽ thứ mặt dày một lần.”

Vì vậy, đêm hôm đó, Đường Duy nhìn thấy Bạc Dạ bước vào cánh cửa phía sau Đường Thi, cậu bé đã rất sốc! Cậu bé ngơ ngác đứng ở trong nhà, nhìn Bạc Dạ đi vào, cả cậu bé và Tô Kỳ đều khựng lại.

Sau một lúc, cậu bé lẩm bẩm: “Trời ơi..”

Bạc Dạ đứng ở nơi đó, quần áo trêи người khá mỏng, trái ngược với thời tiết tuyết rơi bên ngoài, Đường Duy vô thức lấy ra một chiếc áo khoác, nhét thẳng vào tay Bạc Dạ hết cỡ: “Ba, ba, con..”

Đã bao nhiêu năm rồi?

Trong những năm tháng chờ đợi, thậm chí họ đã quên mất thời gian, không ai nhớ đếm xem Bạc Dạ đã rời xa họ bao nhiêu lâu rồi.

Bạc Da nói lời cảm ơn, sau đó khoác áo khoác lên vai, Bạc Nhan tinh tế chạy đến bên cạnh bật lò sưởi, sau đó bưng một cốc nước nóng tới: “Chú uống trà đi.”

Bạc Da nhìn khuôn mặt của Bạc Nhan một lúc, rồi mỉm cười: “Cháu đã lớn hơn rất nhiều.” “Vâng” Bạc Nhan gật đầu: “Cháu cũng rất nhớ chú. Suốt thời gian qua chủ đã đi đâu thế? Chủ đã đi du lịch vòng quanh thế giới chưa?”

Đi du lịch vòng quanh thế giới.

Ánh mắt Bạc Dạ lóe lên, Đường Thi ở bên cạnh nói: “Gần như thế.”

Cô đang dìu anh ấy xuống bậc thềm.

Bạc Dạ không nói chuyện, sau đó Bạc Nhan xoay người vào phòng bếp lấy thêm đôi đũa: “Chào mừng chủ trở về”

Đường Thi nở nụ cười: “Cảm ơn Bạc Nhan.” “Ba, ba..” Đường Duy ở bên cạnh không nhịn được lên tiếng hỏi: “Ba, ba không sao thật chứ?”

Bạc Da bước đến chỗ Đường Duy, hai người một lớn một nhỏ nhìn nhau, thời gian giống như quay trở lại ban đầu, khi hai người họ ngoắc tay với nhau. “Nếu ba không ở đây, hãy bảo vệ mẹ của con.” “Đồng ý.” “Nếu con gặp phải nguy hiểm gì, ba nhất định sẽ phát hiện ra đầu tiên.” “Được ạ.”

Lúc này, Bạc Dạ nhìn Đường Duy, mim cười, nhẹ giọng hỏi: “Con có bảo vệ mẹ thay ba không?” Câu nói này khiến Đường Duy không nhịn được mà bật khóc, sau đó cậu nhóc gật đầu nói lớn: “Có a!”

Năm thứ hai sau khi Bạc Dạ và Đường Thi tái hợp, hai người họ bỏ Đường Duy ở nhà, sau đó hai người không chút xấu hổ đi ra ngoài, nói rằng họ sẽ đi hưởng tuần trăng mật.

Đường Duy kéo khung cửa: “Đừng như vậy, đưa con đi cùng được không?” Bạc Dạ liếc mắt nhìn lại, khuôn mặt tuấn tú rụt lại: “Không sai, con mà đi, ảnh hưởng đến phong độ của ba.”

Đường Duy trừng mắt: “Ba, ba không biết xấu hổ!” Bạc Dạ làm như không nghe thấy, anh vừa huýt sao vừa cùng Đường Thi xách hành lý đi ra ngoài, Đường Duy chỉ còn thiếu nước khóc lóc gọi ba gọi mẹ: “Ba mẹ không thể làm như vậy với con được! Sao hai người có thể vứt con ở nhà một mình chứ..” “Không phải ba mẹ đã gọi Bạc Nhan đến cùng con nghỉ hè sao?”

Bạc Dạ hất căm lên: “Ba đã mượn con gái của Tô Kỳ cho con rồi.” “Ai muốn ở cùng cái đuôi nhỏ đó chứ!”

Đường Duy hét lên: “Hai người như the này thật không đáng tin! Con sẽ đi tìm các thầy chơi!” “Quên không nói với con, hai ngày qua, R7CKY và Ventus đã tiệc tùng ở đảo Ko Samui, Thái Lan.”

Bạc Dạ trả lời vô cùng nhẹ nhàng: “Bạch Việt bận làm thí nghiệm cho đất nước, Giang Lăng cũng bận đi khám bệnh, Asuka bay vòng quanh thế giới với đội trang điểm siêu mẫu, Tùng Sam bận quản lý Tùng Lâm, còn Hàn Thâm đang làm sếp Tập đoàn Hàn Thị”

Sau khi đọc một danh sách dài, anh thở hổn hển: “Vì thế con tìm ai cũng không được.”

Đường Duy sắp khóc: “Vậy thì đưa con đi du lịch nước ngoài… Con có thể nói tiếng Anh!” “Sorry.” Bạc Dạ đứng phía trước, mỉm cười vui vẻ, khuôn mặt tuấn tú đầy kiêu ngạo: “Ba và mẹ đi du lịch tình yêu, con đừng tham gia. Ngoan ngoãn ở nhà đi, ba sẽ mua quà cho con.” “Bạc Dạ, người cha không biết xẩu h…!”

Ngày hôm đó, tiếng hét của Đường Duy đã xuyên qua toàn bộ biệt thự, nhưng Bạc Dạ vẫn coi như không nghe thấy, mim cười kéo Đường Thi ra khỏi cửa biệt thự.

Đường Duy đứng ở cửa, cả người như đông cứng, ngơ ngác nhìn, gió lạnh thổi qua cuốn lấy rất nhiều lá cây.

Ba không thương, mẹ không yêu… sao mà số cậu khổ thế này.

Bạc Dạ và Đường Thi đi du lịch trong hai tháng.

Bạc Nhan và Đường Duy sống với nhau hai tháng, hai đứa bé vẫn còn nhỏ. Đáng lẽ họ nên nhờ một bảo mẫu giúp đỡ, nhưng Đường Duy không muốn người lạ vào nhà, vì vậy cậu bé không muốn tìm một bảo mẫu đến chăm sóc.

Vậy là hai đứa bé mười mấy tuổi sống với nhau trong hai tháng.

Khi Bạc Nhan vừa đến, cô bé vẫn còn lo lắng, mỗi buổi sáng sẽ đúng giờ gõ cửa phòng của Đường Duy để dánh thức cậu bé. Sau đó Đường Duy đang đọc sách chuyên môn về code, còn Bạc Nhan đang viết văn. Thinh thoảng, Đường Duy có tâm trạng tốt, cậu bé sẽ đến kiểm tra Bạc Nhan một chút.

Đường Duy kiểm tra xong liền phê bình, chế bai một hồi, hạ thấp bài văn của cô ấy thành vô giá trị, câu cuối cùng là đầu óc của cô bé không thích hợp cho việc học.

Bạc Nhan thỉnh thoảng sẽ bị Đường Duy mång đến đỏ bừng hai mắt, nhưng sau một thời gian, cô bé phát hiện ra những vấn đề mà Đường Duy chỉ ra đều là những vấn đề quan trọng, chỉ cần có thể giải được dạng câu hỏi này, sau này cô bé có thể dễ dàng giải quyết rất nhiều dạng đề khác.

Bạc Nhan cảm thấy rắng, mặc dù Đường Duy trông có vẻ hung dữ, nhưng thực ra cậu bé là một chàng trai ấm áp.

Sáng nay, Đường Duy như thường lệ bị Bạc Nhan đánh thức, thậm chí cậu bé đã quen với việc Bạc Nhan sẽ đúng giờ đó đến gõ cử. Khi Bạc Nhan mở cửa, cô bé vẫn còn buồn ngủ dụi dụi mắt: “Anh, mẹ anh gọi điện thoại.”

Cô chỉ vào điện thoại trong phòng khách: “Lúc nãy điện thoại kêu rất lâu mà anh không tỉnh, nên em đã nghe giúp anh rồi.”

Đường Duy mặt biến sắc: “Ai cho cô nghe điện thoại nhà chúng tôi? Đừng có làm loạn, biết chưa?”

Sắc mặt Bạc Nhan tái nhợt, sau đó nhìn theo Đường Duy đi ra ngoài, cậu bé hiện tại đã bắt đầu phát triển, lời nói cũng rất mạnh mẽ, còn cao hơn Bạc Dạ một cái đầu, nhìn thấy Đường Duy đi ra ngoài giống như người lớn, Bạc Nhan không khỏi có chút ghen tị, ghen tị với sự trưởng thành và lý trí của Đường Duy, nhưng cô bé không thể giống như Đường Duy.

Đường Duy đi tới nghe điện thoại, giọng nói dịu dàng của Đường Thi vang lên ở đầu dây bên kia: “Duy Duy dậy chưa?” “Con vừa mới ngủ dậy.”

Đường Duy quay lại nhìn Bạc Nhan đang đứng trong phòng khách: “Khi nào ba mẹ mới về?” “Một tuần nữa”

Đường Thi nở nụ cười: “Con với Bạc Nhan thế nào?” “Không sao cả” Đường Duy hờ hững nhún vai: “Vậy nhé”

Đường Duy dừng lại, rồi nói: “Mẹ có thể về sớm hơn được không? Con không muốn ở cùng Bạc Nhan quá lâu.” “Duy Duy à, con vẫn còn ghét Bạc Nhan sao?” Đường Thi ngập ngừng hỏi: “Bây giờ vẫn thế sao?” “Vần luôn như thế.”

Khi Đường Duy nhắc tới chuyện này, vẻ mặt cậu bé lạnh như băng: “Mę, con không thể buông bỏ hết hận thù.”

Đường Thi ở bên kia dường như khẽ thở dài, cuối cùng nói: “Vậy thì mẹ sẽ không thuyết phục con nữa, mẹ sẽ quay lại sớm, cho dù em không thích Bạc Nhan, thì cũng đừng cãi nhau với con bé suốt như thế. Dù sao con bé cũng là một cô gái…” “Con biết rồi mà”

Đường Duy sốt ruột nói: “Con vẫn có chút phong thái lịch thiệp nên có, ít nhất con đã không đuổi cô ấy ra khỏi nhà của chúng ta ngay sau khi ba me rời đi.”

Đường Thi nói: “Được rồi, con tự ý thức được việc làm của minh là được!” “Vâng, giúp con chúc ba buổi sáng tốt lành.” “Con trai, ba mẹ đang ở nước ngoài. Bây giờ là buổi tối, 8 giờ, chuẩn bị đi ngủ rồi.” Đường Thi mim cười: “Bạc Dạ đang ở bên cạnh, con có muốn nói chuyện với ba không?” “Không!”

Đường Duy dứt khoát nói: “Con không muốn nói chuyện với người đàn ông xấu xa đó!” “Hahaha.” Tiếng cười của Bạc Da vang lên từ phía bên kia “Nhóc con, nói xấu sau lưng ông đây như thể có hay không?” “Đối với một người ba đi du lịch mà không mang theo con trai của mình, em nghĩ mô tả như thế này là chính xác!” Đường Duy nhíu mày: “Con cúp máy đây, hai người chơi vui vẻ nhé!”

Vừa cúp điện thoại, Bạc Nhan liền bước tới, hỏi: “Anh và cô chủ cãi nhau à?”

Đường Duy sốt ruột buông một câu: “Liên quan gì đến cô”, sau đó rời đi.

Bạc Nhan buồn bã nhìn bóng lưng của Đường Duy, sau đó Đường Duy đi vào phòng bếp, lấy ra một lon nước cam, sau đó quay đầu lại, hung dữ hỏi Bạc Nhan: “Cô muốn uống gì?”

Bạc Nhan sửng sốt và nói: “Nước cam…”

Đường Duy ném ly nước cam qua cho cô, bây giờ cậu bé đã đủ cao để có thể tự mình nấu cơm, cậu bé đứng trong bếp rán thịt xông khói, nấu hai bữa sáng, đặt một bữa trước mặt Bạc Nhan.

Bạc Nhan có chút kinh ngạc liếc nhìn Đường Duy: “Anh làm cho em sao?” “Chứ còn không à?” Khóe miệng Đường Duy giật giật. “Cô nói nhiều thế, mau ăn đi! “Oh..”

Bạc Nhan cản vài miếng, một lúc sau cô bé mới dừng lại, Đường Duy cảm thấy kỳ lạ nên nhìn cô bé.

Sau đó, Bạc Nhan ngẩng lên, cầm lấy dao nĩa, mặt đỏ bừng, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn. Cảm ơn anh đã chăm sóc em khi các cô chủ không có nhà.”