Con Thiên Tài Và Bố Tổng Tài

Chương 1063: Vì không yêu nên tất cả đều là sai Tâm




. khiến anh buồn nôn

Những lời này gây tổn thương vô cùng.

Bạc Nhan mỉm cười.

Cô vừa cười vừa rơi nước mắt, cô mỉm cười nhắm mắt lại.

Cô hiểu rồi.

Hóa ra tất cả sự yếu đuối và sức chịu đựng của cô ấy là tôi.

Trong mắt Đường Duy, cô ấy nên cuồng loạn, phát điện, bị cần rút vì mọi tội lỗi, bị ép đến bờ vực suy sụp. Sự ngoan cường thầm lặng của cô đã trở thành lỗi của cô, giống như cô đang chống lại cơn giận của Đường Duy, thái độ này dường như là minh chứng cho việc không cam tâm và không chấp nhận. Vì thế, tất cả những việc cô làm đều là sai. Còn điều gì nực cười hơn chứ?

Bạc Nhan nhớ đến một câu nói mình đã nhìn thấy ở đâu đó. Vì không yêu nên tất cả đều là sai lầm.

Cô nhẫn nhịn, nghiến răng chịu đựng đã là sai, lấy lòng

Đường Duy để chuộc tội lại càng sai.

Con gái của một kẻ giết người làm sao có thể mơ tưởng đến thiếu gia nhà họ Đường được chứ? Bạc Nhan không biết mình nên làm gì, bởi vì cho dù cô có phản ứng gì đi chăng nữa, thì trong mắt Đường Duy, đều vô cùng bẩn thỉu.

Vì vậy cô chỉ có thể nhằm mặt trốn tránh mọi thứ.

Nếu sự tức giận của Đường Duy cũng là lỗi của cô, vậy thì có lẽ cách duy nhất cô có thể làm để được Đường Duy tha thứ, là biến mất khỏi thế giới này.

Bạc Nhan nghiến răng, hàm răng đã run lên rồi, Đường Duy nhếch mép khi nhìn thấy bộ dạng vô cùng sợ hãi của cô: “Sợ hãi? Cô cũng sẽ sợ sao? Nửa đêm đi ngủ, cô có mơ thấy chúng ta của trước đây không?”

Bạc Nhan mở to đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào chỉ hỏi một câu: “Em phải làm gì, thì anh mới… tha thứ cho em?”

Cảnh tượng này khiến Đường Duy nhớ đến Bạc Dạ năm xưa. Bạc Dạ đứng trước mặt Đường Thi với vẻ tuyệt vọng, dường như vô cùng thấp hèn hỏi. “Đường Thí, anh phải làm sao để em có thể quay lại?”

Bây giờ cảnh tượng ấy đã chuyển sang Bạc Nhan và Đường

Ý trời sao?

Hóa ra trêи đời này, số phận chưa bao giờ chịu tha thứ cho Lời nói của Bạc Nhan khiến trái tim của Đường Duy rung bất cứ ai. động dữ dội, vẻ mặt sợ hãi, đôi mắt ướt át và đôi môi hơi hé mở của cô khiến mạch của Đường Duy bắt đầu đập nhanh hơn.

Giờ phút này, một Bạc Nhan trói gà không chặt, yếu ớt vô cùng đứng trước mặt cậu, dường như cậu có thể dễ dàng bóp chết cô ấy.

Bóp vụn cô, rồi nhét cô vào thân thể của mình.

Đôi mắt của Đường Duy càng ngày càng tối sầm lại, sau đó cậu buông cổ Bạc Nhan ra, khi Bạc Nhan tưởng rằng Đường Duy sẽ buông tha cho cô, thì cậu lại đè Bạc Nhan vào tường.

Lần này, Đường Duy năm vai Bạc Nhan.

Cậu kéo nhẹ một cái, đường viền cổ áo đã bị xé toạc, tuy trông có vẻ hơi xộc xệch nhưng trông cô lại càng bất lực và yếu ớt hơn.

Dưới cổ áo bị xé, làn da mỏng manh được cẩn thận giấu kỹ bên trong lộ ra, so với độ săn chắc của con trai, làn da mỏng mềm mại ấy dường như được bọc trong lớp kem dày, chỉ cần dùng lực một chút thì sẽ có mật ngọt chảy ra.

Giờ phút này, cô trông rất ngon.

Duy.

Đường Duy thở hổn hển, dường như rất kϊƈɦ động, trong mặt cậu có một ngọn lửa bùng cháy, ngọn lửa thể thiếu đốt Bạc Nhan Đường Duy nói: “Tha thứ? Được rồi, có đã tự mình đến trước mặt tôi, sao tôi có thể không nhận được chứ? Hả Đường Duy luôn coi Bạc Nhan như thế, từ khi còn nhỏ, phía sau một Đường Duy lạnh lùng, luôn là một Bạc Nhan tràn đầy nhiệt huyết, lúc nào cũng đi theo sau Đường Duy, từ khi hai người còn là những đứa trẻ ngây thơ, cho đến bây giờ, cả hai vừa bước vào tuổi trưởng thành.