Công Chúa Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Sát Gái

Chương 1





Chap 1. Quá khứ đau thương
7 năm trước
- Papa, papa đừng bỏ rơi con mà, huhu…_ một đứa bé khoảng 9,10t đang quỳ trước một người đàn ông, khóc thảm thiết_ con làm gì sai con sẽ sửa, con sẽ ko nhõng nhẽo đòi papa nữa mà, con sẽ ngoan mà papa, hixhix…
- KO BAO GIỜ! Mày đã gây rắc rối cho ta và cái gđ này rồi_ người đàn ông đó lên tiếng_ hãy rời khỏi cái gđ này ngay lập tức! Quản gia đưa con bé này ra ngoài đuổi nó đi, MAU LÊN!
- Papa ơi đừng đuổi con mà papa_ thấy bóng một cậu bé đi xuống, nó liền hét to_ hai ơi hai, hai ơi bảo papa đừng đuổi em đi mà hai, hai thương em mà hai… Hai ơi… Hix…hix…
Nó vẫn gào thét, nước mắt chảy ra như suối. Cậu bé vẫn ko nói gì, ánh mắt đau thương nhìn cô em gái đang bị lôi đi, rồi lập tức chạy lên phòng giấu nước mắt đang chảy tràn trên khoé mi, gục đầu xuống. " Hai xin lỗi, hai có lỗi với bé Băng nhiều lắm. Rồi lớn lên hai sẽ đón bé về. Hai hứa đó".
Tiếng cô bé đáng thương khuất dần sau cánh cửa. Người đàn ông đó cũng quỳ xuống, giọt nước mắt cũng theo đó tràn theo.
…Cô bé tên Băng đó đã ko biết họ đã đau khổ thế nào…
Lầm lũi bước đi… Nó đi mãi, tay nó vẫn cầm con gấu Teddy, đến lúc nó mệt lả, chân tay rã rời, mắt nó tối sầm lại, hai tai ù đi. Choáng váng… Cuối cùng nó ngất xỉu. Nó vẫn mê sảng, nước mắt tràn trên gò má nhỏ bé.
- Papa… Hai ơi… Đừng… Đừng bỏ… Bỏ con… mà… Xin lỗi mọi… người… Con sai… sai rồi mà…

Quá khứ
Khi nó ngất xỉu đã được một gia đình mang tới bệnh viện và chăm sóc nó. Đó chính là gđ nó bây giờ. Họ luôn gặng hỏi nó về gđ nhưng nó chỉ im lặng, ánh mắt hướng về xa xa, nơi đang có những tiếng cười trong trẻo phát ra thật vui tai nhưng đối với nó thì nghe rất đắng.
" Papa, anh hai. Con sẽ ko gây phiền toái cho hai người nữa. Hai người sống tốt nha."
Rồi nó lại gục đầu vào gối và khóc.
Năm nó 11t.
- Pama nuôi, con muốn ra nước ngoài một thời gian_ tiếng nó trong trẻo phát ra, nghe như tiếng đàn vậy.
- Nhưng con mới 11t, làm sao tới đó được_ mama nuôi của nó nói_ vả lại, ai ở đó với con?
- Ta sẽ cho con đi_ tiếng papa nuôi của nó phát ra
- Ông, sao cho nó đi được, mặc dù nó ko phải con ruột chúng ta, nhưng chúng ta luôn coi nó là một thành viên trong nhà, sao ông lại…

- Papa, ko cho chị Bảo Nhi đi đâu. Chị ở nhà chơi với con_ tiếng một cậu nhóc 8, 9t đang mè nheo với bố của mình.
- Tôi có một người bạn chuẩn bị ra nước ngoài làm ăn. Cho nó ra đó học. Còn chi phí thì…
Papa nuôi đang nói dở thì nó cắt ngang, giọng mang hơi lạnh:
- Chi phí con sẽ tự lo. Papa yên tâm.
- Nhưng con…_ mama lấp lửng_ con có 11t thôi mà…
- Con sẽ tự biết cách. Mama yên tâm. Con sẽ kiếm tiền bằng chính sức mình, ko kiếm những đồng tiền bẩn thỉu làm mất mặt gđ mình đâu.
- Ta sẽ gửi cho con hàng tháng 5 triệu. Tuy nó nhỏ nhưng sẽ giúp con chút ít. Ko được từ chối_ giọng papa nghiêm khắc
- Con biết rồi thưa papa.
Vậy là nó được ra nước ngoài. Cậu nhóc vừa mè nheo với papa giờ đang khóc thảm thiết và được mọi người dỗ dành.
1 tuần sau, nó được ra nước ngoài. Đúng như nó nói, nó đã kiếm tiền bằng chính sức mình. Nó cùng Ana, cô bạn mới quen tự mình lập một công ty lớn tên Pink. Công ty đã trở thành một công ty đứng trong Top 10 TG. Nó cũng cùng cô bạn mình lấy xong 4 bằng đại học quốc tế các ngành khác nhau chỉ trong vòng 3 năm. 2 bọn nó được đặt biệt danh: Nhị công chúa tài năng. Ana và nó luôn bí ẩn ko bao giờ xuất hiện trước công chúng với cái danh hiệu đó cả, chỉ được mọi người biết đến dưới những cái tên bình thường. Với Ana, nó vui vẻ và thi thoảng nở nụ cười. Còn với những người khác, nó là một CÔNG CHÚA BĂNG GIÁ.
Nó 15t, tạm biệt Ana và trở về nước. Nó gặp lại pama nuôi và em nuôi nó. Nó nói với pama nuôi nó về công ty, vấn đề học hành và cuộc sống của nó. Pama nuôi và em nó bảo phải giấu sự thực này và tiếp tục học để tránh nghi ngờ.