Công Chúa Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Sát Gái

Chương 23





Chap 23
Green school, thứ hai.
Lớp học ồn ào về buổi diễn của Hwang Key tối qua. Bỗng một học sinhcùng lớp tất tả chạy vào trong lớp thông báo:
- Mọi người ơi, Hwang Key học ở trường chúng ta!
- CÁI GÌ_ nữ sinh hét ầm lên trừ tụi nó_ aaa! Tuyệt quá!
Tụi nó chẳng ngạc nhiên gì vì hôm trước Key đã nói. Ken mồm há hốc hỏi Ana:
- Gì? Tên họ Hwang đó… Học trường chúng ta á Ana?
- Ờ_ Ana gật gù_ lần trước Key có nói.
- Trời ơi! Tên này sao lại tới chứ?_ Ken mặt méo xẹo_ lại sắp tranh fan của mình rồi!
- Haha!_ Ana cười đểu_ Đáng đời! Sao bây giờ anh ko đi kiếm mấy cô bạn gái nữa đi. Ở đây tu hả?
- Tôi… Ko biết_ Ken thành thực trả lời.
Quả thực rất lạ. Một tên thay bồ như thay áo như tên Ken mà tu thì cũng lạ. Kể từ khi ở chỗ cắm trại về, Ken đã bỏ hết bạn gái hiện tại và ko tán ai nữa. Có tác động gì đó chăng?

Qua chỗ nó và hắn.
- Key… Học ở đây?_ hắn mở lời đầu tiên.
- Ừ_ nó trả lời ngắn gọn, tay nhìn chiếc Ipad lướt web giải quyết công việc hôm qua chưa làm xong.
- Biết rồi_ hắn thở dài, ko có chuyện gì để nói cả.
Im lặng.
- Chuyện xung đột giữa Angel và Devil giải quyết như thế nào rồi?_ nó lần này mở miệng hỏi.

- Giải quyết xong lâu rồi_ hắn ngạc nhiên nói_ cô là bang chủ mà sao chuyện này lại ko biết?
- Tôi ko để ý cho lắm_ nó nhàn nhạt nói_ Ana đòi lập bang nên tôi nghe. Tôi ít khi ra mặt nên cũng ko biết nhiều chuyện cho lắm. Việc của tôi là giải quyết đống tài liệu ở công ty. Nếu chuyện ở bang quá lớn thì tôi mới ra mặt. Còn đâu là Ana và Key giải quyết.
- Hwang Key?
- Ừ. Bang phó.

- Helu hai tình yêu! Tui đến với hai người rùi này_ Key từ phòng giám hiệu ton ton chạy vô lớp, cười tí tởn.
Chữ "tình yêu" làm người nào đó khó chịu.
- Thôi ngay đi ông! Vào lớp rồi kìa!_ Ana cười tươi đẩy đẩy Key.

Ra về.
Nó trở về nhà. Đập vào mắt là cái xe Meserdes màu đen bóng đậu trong sân nhà. Nó thắc mắc ko biết là ai. Bước vào trong nhà thì nó thấy pama nuôi đang ngồi trong phòng khách. Đáng nhẽ ra giờ này họ phải đi làm chứ nhỉ? Sao lại ở đây?
Quay sang ghế bên kia, nó thấy hai người một người đàn ông trung tuổi và một chàng trai tầm 18-19t. Người đàn ông trông rất quen, đôi mắt này khiến người khác cảm thấy rất buồn nhưng lần này ánh lên sự vui vẻ lạ kì. Còn chàng trai bên cạnh sửng sốt. Đó là…
- Anh Quân?
Bốn người đồng loạt quay ngoắt lại và thấy nó đang ngạc nhiên. Người đàn ông rưng rưng nước mắt:
- Con… Con gái… Của ta…!
Cái gì? Sao lại… Cái gì? Sao lại…
- Băng Băng! Em gái của anh!_ anh Quân cuối cùng cũng lên tiếng_ anh Bin nè.
Sét đánh ngang tai nó. Là… Là anh hai sao?
- Anh… Anh Bin?_nó lắp bắp, run run hỏi.

- Ừ. Anh Bin nè. Papa chúng ta nữa_ anh nhẹ giọng nói.
Mắt nó trở nên hoảng loạn, tay bịt tai:
- Ko, ko phải! Tôi ko có anh! Papa ko phải ông ấy! Pama tôi ở kia! Tôi chỉ có em trai thôi!
- Bé Băng!_ papa gọi nó_ là papa đây mà!
Nó ngày càng hoảng loạn hơn, lùi ra đằng sau:
- Ko, ko phải! Ko phải là sự thật! Mấyngười đuổi tôi ra khỏi nhà, chúng ta đã cắt đứt quan hệ rồi!
- Bé Băng!_ anh gọi nó, lo lắng_ chuyện đó… Là có lý do mà!
- K0! TÔI KO BIẾT LÝ DO GÌ HẾT!_ nó thét lên đầy đau khổ, nước mắt bắt đầu lăn dài.
- Bé Băng! Nghe anh đi!_ anh lo lắng tiến tới gần nó.
- KO! TÔI KO NGHE! ĐỪNG ĐẾN GẦN TÔI!_ nó tiếp tục lùi xuống, bịt tai lại và lắc đầu liên tục.
- BÉ BĂNG!_ anh bắt đầu hoảng sợ, nắm lấy tay nó.
- BUÔNG TAY TÔI RA!_ nó giật phắt tay mình ra, rồi chạy đi.
- Bé Băng!_ anh gọi với lại, định đuổi theo.
- Quân! Kệ nó đi! Cho nó bình tĩnh lại đã!_ papa nó lên tiếng, giọng đau khổ.
- Phải đó cháu_ mama nuôi của nó nói, mắt vẫn nhìn ra cửa_ cho nó thời gian suy nghĩ lại đi.
- Vâng_ anh giọng buồn buồn, muốn khóc nhưng ko thể.
- Là tôi có lỗi với Băng Băng_ papa nó ôm đầu chực khóc.
Anh giờ đã bình tĩnh hơn, ra chỗ papa mình an ủi:
- Thôi papa mình đi về thôi_ quay sang pama nuôi nó_ cháu chào cô chú cháu về đây!
Papa nuôi của nó nhẹ giọng nói:
- Được rồi! Khi nào có tin tức của cháu Nhi nhà chúng tôi… À ko phải Băng Băng thì chúng tôi sẽ thông báo!
- Cảm ơn chú! Cháu xin phép về!
Hai người họ về… Để lại bao suy nghĩ cho pama nuôi của nó