Công Chúa Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Sát Gái

Chương 25





Bắt đầu từ chap này là mh tự sáng tác nhá. Mong các bạn ủng hộ mh!!!
Yêu m.n lém. Moa moa!!! Chụt chụt!!!
Chap 25
Đồng ý. Bảo Nhi trở lại và thay đổi
Ana cảm động, nước mắt rơi xuống, hai tay nhận lấy bó hồng, trả lời nhẹ nhàng:
- Em… Đồng ý!
- Hura! Cô ấy đồng ý rồi!_ Ken vui mừng, bế Ana lên xoay vòng, cười tươi như hoa hướng dương.
Ana thấy thế cũng vui lên bội phần.
Hạnh phúc…
Đó là suy nghĩ của Ana lúc này…

~”RENG…RENG…”
Ana nghe điện thoại, một lúc sau chạy tới kéo tay Ken, hét ầm lên:
- KEN! KEN! NHI, NHI NÓ TRỞ VỀ RỒI!
- Vậy mau về thôi!_ Ken vội lên xe cùng Ana trở về nhà pama nuôi nó.
~- NHI! NHI! BÀ ĐÂU RỒI!_ Ana chưa vào tới cổng đã hét ầm lên, nhưng nhìn thấy pama nuôi của nó vội hạ giọng, cúi đầu_ cháu xin lỗi cô chú!
- Ko sao_ mama nuôi nó cười tươi_ Nhi nó ở trên phòng đó cháu!
- Dạ cháu biết rồi. Cháu cảm ơn cô!_ Ana cúi đầu lần nữa.
- Ko cần đâu. Tôi ở đây_ một giọng nói băng giá phát ra, nghe như ở Bắc cực vậy.
- Nhi! Nhi! Bà đây rồi! Suốt tuần nay bà đi đâu vậy? Có làm sao ko?_ Ana vội chạy tới chỗ nó, nhìn tổng thể, liến thoắng_ sao bà ko trả lời tui? Nói đi chứ!
Nó khó chịu nhíu mày, phát ra giọng lạnh băng:

- Ko sao! Chưa chết!
- Bà…_ Ana nhận ra nó có vẻ khác trước kia, lạnh lùng với cả mình_ Nhi… Bà… À!… Là… Băng Băng mới phải!
- Đừng gọi tui bằng cái tên đó!_ giọng nó ngày càng trầm hơn, hàn khí bao phủ_ tui là Bảo Nhi!
- Tui biết rồi… Xin lỗi… Bảo Nhi_ Ana có vẻ sợ hãi, cúi đầu xuống như người mắc lỗi, chưa bao giờ cô thấy nó đối xử với mình như vậy cả.
Cảm thấy mình hơi quá đáng, nó đành hạ bớt giọng nói âm độ của mình:
- Xin lỗi… Tôi hơi quá đáng…
- Ko sao. Là tui sai_ Ana ngước đầu lên, cười tươi.
- Được rồi. Bà về đi_ nó nhìn sang chỗ tên Ken đang đứng ngoài cửa nhìn Ana_ Ken, đưa Ana về. Mất sợi tóc nào thì cậu tự biết hậu quả_ giọng nó ngày càng trầm xuống, nghe giống như đe doạ.
- Tôi… Biết rồi_ Ken giật mình, ko rét mà run khi nghe nó nói.
- Bà… Mai đi học ko?_ Ana ngập ngừng, sợ mình nói sai điều gì khiến nó bực mình.
- Có. Về đi!
Nó quay đầu bỏ lên phòng. Ana nhìn theo nó buồn bã, quay đầu đi theo Ken.
”Xin lỗi. Vì đã quá đáng với bà. Nhưng tui phải làm vậy. Xin lỗi…”