Công Chúa Lạnh Lùng Và Hoàng Tử Sát Gái

Chương 33





Chap 33:
- Mọi người lo cho anh lắm đấy!_ hắn phá tan ko khí căng thẳng ấy_ Nhất là…
Đến đây, hắn ko nói nữa và nhìn về phía nó. Nó quay lại, lườm hắn cháy mặt.
Anh nhìn biểu hiện của nó và hắn, khẽ cười hiểu ra. Anh rất vui…!
Cánh cửa phòng kêu cốc cốc. Tất cả mọi người trong phòng đều đồng loạt quay về phía cửa.
- Vào đi!_ anh nói_ cửa ko khoá!
- Anh Quân! Anh tỉnh rồi hả?_ Ana mở cửa chạy vào, cười tươi. Đằng sau Ana là Ken, Key và nhóc Lâm.
- Ừ. Anh đỡ rồi. Mọi người đừng lo lắng quá!

- Người một nhà cả mà anh! Đừng như vậy!_ Ken xen vào, lanh chanh nói.
- Ừm. Cảm ơn các em!_ anh khẽ cười, cảm ơn.
- Nhóc Lâm! Em ko lo học mà ở đây nghịch hả?_ nó nhìn thấy nhóc Lâm đang đụng lung tung vào đồ đạc, nhíu mày nói.
- Thằng em của chị thiên tài rồi đâu cần phải làm những cái bài lớp 1 trong SGK đâu_ nhóc Lâm xìu mặt nói, tiện thể tự sướng.
- Đu ăng ten vừa thôi nhóc! Cẩn thận ngã vỡ mặt!_ Ana nhìn thằng nhóc Lâm, cười đau bụng, cố nói.
- Em nói sự thật! Chị ko tin em gì cả!_ nhóc Lâm phụng phịu, nhìn cực cute.
- Ồ! Sự thật! Hahahaha!_ Key trêu, giọng tí tởn. Mĩ nam mà đứng trước công chúng mà nói kiểu này chắc tụt mất 50% fan mất!

Hahahaha!
Cả phòng cười tươi. Còn nó, nó chỉ thoáng cười rồi biến mất ngay nên rất khó nhận ra. Chỉ mình anh duy nhất nhận thấy được.
Cốc cốc cốc!
Cả đám ngừng cười. Còn ai đến nữa hả? Ana nhìn Ken, Ken lắc đầu nhìn nhóc Lâm, nhóc lại nhìn về phía anh, anh lại nhìn về phía hắn, hắn quay đầu nhìn về phía nó (ặc, chơi trò nhìn nhau) Nó im lặng một chút rồi nói:
- Vào đi… Papa!
- Sao con biết là ta?_ ông mở cửa nhìn nó ngạc nhiên, hỏi khẽ.
Mọi người nhìn nó khó hiểu. Anh cũng suy nghĩ rồi nhớ ra:
- À! Kiểu gõ cửa! Papa có đặc điểm gõ cửa kêu đúng 3 lần. Ko bao giờ gõ lần thứ hai và cũng ko hề lên tiếng gọi mà chỉ đứng đó chờ dù cho phải đợi lâu đến đâu đi chăng nữa!_ nói đến đây, anh quay sang nó_ phải ko Bé Băng? Ko ngờ bao nhiêu lâu rồi mà em vẫn nhớ.
Nó ko trả lời mà chỉ gật đầu. Ko khí lại trùng xuống. Mỗi người lại theo đuổi một suy nghĩ riêng…