Công Chúa Tha Mạng

Chương 63-3: Cố thị có nữ tên Duyệt Dung [ 3 ]




Phiên ngoại 3: Cố thị có nữ tên Duyệt Dung [ 3 ].

Ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão.

Ngã ly quân thiên nhai, quân cách ngã hải giác.

Dịch nghĩa:

Ta sinh người chưa sinh, người sinh ta đã già

Ta xa người chân trời, người cách ta góc biển.

--------------------------

Ba ngày sau, Cố Thường Y lại tới, chỉ là lần này không có ồn ào muốn cùng Túc Sa Duyệt Dung tỷ thí.

“ Hồ ly, sư phụ truyền tin muốn ta đi Bắc Cương huấn luyện! Ngươi chờ, lúc ta trở về, nhất định ngươi không phải đối thủ của ta! “

Cố Thường Y nghĩ khi nói với Túc Sa Duyệt Dung, nàng sẽ giống như trước mỉm cười nhìn nàng, sẽ lạnh nhạt bình thản, nói đại loại vài chữ có lệ như ' Được ' . Bình tĩnh tao nhã của nàng, hàng năm sống ở rừng trúc cũng nhiễm lây khí chất ẩn dật, khiến cho một tiểu cô nương nhỏ tuổi lại trông cứ như một thiếu nữ trầm tĩnh.

Nhưng, nàng lại không nhìn thấy nụ cười trong dự đoán.

Túc Sa Duyệt Dung thế nhưng một câu cũng không có nói, chỉ nhìn nàng một cái. Vẫn như cũ là nụ cười thản nhiên không thay đổi, Cố Thường Y lại cảm thấy tươi cười này ảm đạm làm lòng nàng chua xót, giật giật môi, lại không nói nên lời.

Hơn nửa ngày, Cố Thường Y mới nói: “ Hồ ly..., ngày mai ta đi rồi! Ta học thành trở về, sẽ tìm ngươi tỷ thí! Ừm, chờ ngươi gả vào Cố gia, ta có thể thường xuyên thấy ngươi, ngươi muốn cũng không trốn được ta! “

Cố Thường Y muốn giải thích, muốn nói rõ hơn hai người tương lai cơ hội gặp mặt nhau rất nhiều, lại không biết một câu lại một câu của nàng khiến Túc Sa Duyệt Dung càng thêm thương cảm.

——Thôi, nên đi vẫn sẽ đi. Nàng sớm rời đi, càng khiến mình có thêm quyết tâm chặt đứt phần tình cảm này.

Túc Sa Duyệt Dung nhẹ nhàng gật đầu, nói: “ Đi đường cẩn thận! “

Cô gái chưa đến mười ba như Cố Thường Y nghe không thể hiểu hết những chữ này bao hàm bao nhiêu lo lắng, nàng chính là tiêu sái phất tay, mang theo kiếm ly khai biệt viện thanh trúc của Túc Sa. Người Hung Nô ở Bắc Cương ức hiếp người Hán hơn trăm năm, đại Tần vừa mới sơ định, còn có thể miễn cưỡng chống đỡ, nhưng người kế thừa đại Tần lại u mê, người Hung Nô lại một lần nữa tàn sát bừa bãi, phàm là cao thủ võ lâm có tâm huyết đều lựa chọn đi Bắc thượng để rèn dũa, kết thành đội chém giết người Hung Nô. Dù gặp cao thủ Hung Nô, cũng dốc hết sức lực. Trong vài năm này, Nhân sĩ giết chết cao thủ Hung Nô rồi thành danh có không ít.

Trở lại Cố phủ, Cố Thường Y luôn cảm thấy trong lòng rầu rĩ. Nửa tháng sau, chính là hôn lễ của Túc Sa Duyệt Dung và Cố Tam Lang. Nàng cảm giác lòng có chút thất lạc. Ngày mai xuất phát đi Bắc Cương, nàng lại ở quý phủ của mình đi tới đi lui, tâm xao động khó bình tĩnh.

“ A, đúng rồi! “ Cố Thường Y bỗng nhiên nghĩ đến, nửa tháng sau, ngày Tam ca cưới Túc Sa Duyệt Dung, nàng lúc đó không thể tham dự, là ' khuê mật ' *  duy nhất của Túc Sa Duyệt Dung, giúp nàng nói mấy câu mới phải! Cố Tam Lang cơ thiếp không ít, tuy rằng Túc Sa Duyệt Dung gả đến đây là chính thê, tính tình trí tuệ lại như hồ ly, giỏi như vậy nhưng cũng không tránh khỏi bị khi dễ đi? ( *) Khuê mật: Bạn thân.

Cố Thường Y cảm thấy bản thân đã tìm được nguyên do khiến mình phiền lòng, lập tức đi đến sân viện Cố Tam Lang. Nàng lười đi đường chính, trực tiếp bay vọt từ đình viện qua.

Cố Tam Lang hơn ba mươi tuổi, đang ở lứa tuổi tiêu sái phong lưu.

Hắn đã có vài nữ nhân. Trong đó con vợ cả - trưởng tử Cố Thừa Nghiệp đã mười tám tuổi, con thứ năm Cố Mẫn mười tuổi, đều là con của thân tỷ Túc Sa Duyệt Dung - Túc Sa Linh Phượng. Túc Sa Linh Phượng lúc sinh Cố Mẫn khó sanh mà chết, nhưng Cố Tam Lang còn có ba vị cơ thiếp, con trai con gái cũng có mấy người.

Túc Sa Duyệt Dung sở dĩ gả cho hắn, mà không phải hai vị huynh trưởng của hắn, trừ bỏ huynh trưởng ở ngoài cùng Túc Sa Duyệt Dung giao hảo, còn vì hắn chưa có lập chính thê. Tỷ muội hai người cùng gả một người, ở thời này không phải là chuyện lạ gì. Cố Tam Lang cũng không vì cưới được ' Đệ nhất mỹ nhân ' mà có quá nhiều vui mừng.

Cố gia đời đời là võ quan, hắn cũng là nhân tài kiệt xuất nhất của Cố gia, hắn đã không còn là thiếu niên ngây ngô, ánh mắt của hắn đã đặt trên việc kiến công lập nghiệp, hôn lễ lần này bất quá là sự chuẩn bị của Cố gia và Túc Sa gia nghênh đón loạn thế mà bắt đầu liên minh toàn diện.

Thiên hạ đã đại loạn, Cố gia muốn từ trong mưa gió này một bước hóa rồng bay lên trời.

“ Tam ca! “

“ Tiểu muội? “ Đang luyện kiếm ở dưới tàng cây Cố Tam Lang thu thế kiếm, cười nói, “ Ngươi không phải muốn đi Bắc Cương sao? Sao còn chưa đi chuẩn bị đồ đạc? “

Cố Thường Y bĩu môi, bất mãn nói: “ Hừ, Tam ca thật ra là muốn đuổi ta đi! “

Cố Tam Lang cười ha ha, nói: “ Ngươi không đi, chút của cải của Tam ca ngươi sẽ bị ngươi vét sạch! “ Cố gia con vợ cả, có ba đứa con trai, Cố lão gia tử đến lúc tuổi già mới có được duy nhất nữ nhi bảo bối, mười hai tuổi liền thanh danh hiển hách, được xưng là ' Đệ nhất thiên tài võ học ', Cố gia người nào không thương, không yêu? Cố gia ba vị lão ca, đối với muội muội bảo bối tuổi tác cách biệt này thương yêu đến xương tủy.

Trong đó Cố Tam Lang là người nhỏ nhất trong ba huynh đệ, cùng tiểu muội quan hệ tốt nhất, mong muốn của Cố Thường Y, cho tới bây giờ đều là ' muốn sẽ cho '. Huynh trưởng như cha, Cố lão gia chết do bị vua Tần nghi kỵ, bị phái đến Bắc cương chống đỡ Hung Nô, Cố Thường Y trên cơ bản là được Cố Tam Lang một tay nuôi lớn.

“ Keo kiệt! “ Cố Thường Y nhăn mi, “ Không phải là lấy của ngươi một chút đồ vật thôi sao? “

Cố Tam Lang vuốt râu cười nói: “ Được rồi, chút đồ vật... vậy khi nào thì ngươi đem chút đồ vật đó trả cho ta? “ Đồ vật của Cố Kiến Khôn, cái nào không phải vô giá, bảo vật thiên hạ?

Cố Thường Y ngực ôm kiếm, xoa cằm, trầm ngâm nói: “ Trả lại cho ngươi cũng có thể... “

Lúc này đến phiên Cố Tam Lang giật mình — tiểu muội thế nhưng nguyện ý trả đồ cho hắn? Thiệt hay giả? Mặt trời mọc từ hướng tây?Cố Tam Lang vươn tay sờ trán nàng, bị nàng bắt lấy: “ Tam ca, ngươi làm gì? Ta mới không có bệnh! “

Cố Tam Lang vươn tay, trường kiếm cắm vào thân cây bên cạnh, xoay người nhìn Cố Thường Y nói: “ Nha đầu kia, chưa lúc nào chịu thiệt! Nói đi, ngươi có chuyện gì muốn Tam ca làm? Đem đồ trả lại cho ta, chậc chậc, bỏ ra lớn như vậy, rốt cuộc có cái gì khó giải quyết? “

Cố Thường Y hừ một tiếng, nói: “ Tiền tài là vật ngoài thân, quan hệ bạn hữu mới là trọng yếu! “

Cố Tam Lang cười nói: “ Người bạn hữu nào trọng yếu như vậy? Có thể khiến Cố đại tiểu thư chúng ta lo lắng? “

Cố Thường Y khụ một tiếng, còn thành thật đối với ca ca mình kính trọng nhất nói: “ Chính là Túc Sa Duyệt Dung! Nàng là bạn hữu tốt nhất của ta, ngươi nhất định phải đối với nàng thật tốt, không thể cô phụ nàng! Vài cái cơ thiếp kia... Hừ, ai dám khi dễ nàng, ngươi đừng trách muội muội ta thay ngươi dạy dỗ hậu viện! “

Cố Kiến Khôn nói: “ Nàng là muội muội của Linh Phượng, ta đương nhiên sẽ đối tốt với nàng. Hơn nữa, nàng còn nhỏ tuổi, một tay làm cho Túc Sa gia trở thành phú hào lớn nhất Giang Nam, ta cũng cực kỳ khâm phục. Nữ tử như vậy, có thể vào cửa Cố gia, sao không phải là chuyện may mắn của Cố gia? “

Cố Thường Y có chút bất mãn nói: “ Tam ca tính tình hoa tâm như vậy, sao có thể còn nhớ nhung Linh Phượng tỷ tỷ? Ta tưởng ngươi đã sớm quên? “

Túc Sa Linh Phượng là tỷ tỷ của Túc Sa Duyệt Dung, sinh tiểu ngũ xong liền buông tay. Cố Tam Lang là nam tử tài giỏi của Cố gia, đương nhiên thê thiếp thành đàn, sau đó lại có thêm nhiều thiếp thất.

Cố Kiến Khôn có chút thương cảm nói: “ Linh Phượng... trên đời này không có ai có thể so sánh với nàng. “

Cố Thường Y cảm thấy nam nhân đều thật giả dối, một bên nói đối với thê tử tình cảm sâu đậm, một bên lại cưới thêm một đống lớn — phải nhớ, khi Túc Sa Linh Phượng còn sống, Cố Tam Lang cũng đã có ba cái thiếp thất. Cố Thường Y nghĩ, nam tử ưu tú nhất trên đời này mà nàng nhìn nhận — chính là ca ca của mình còn có phẩm đức như vậy, người bên ngoài càng khiến nàng thêm khinh bỉ. Bất quá, Cố gia, cũng chỉ có ca ca mới xứng cưới hồ ly. Còn đại ca, nhị ca cùng một đống ca ca con thứ xuất.... Quên đi, nếu là những người này, nàng nhất định sẽ phá hôn lễ.

Nhưng cho dù, Túc Sa Duyệt Dung gả cho Cố Tam Lang, nam nhân tốt nhất trên đời trong mắt Cố Thường Y, nàng vẫn cảm thấy trong lòng khó chịu, vẫn cảm thấy có chút chua xót không nói rõ được.

Cố Thường Y lắc đầu, vứt bỏ cảm giác kỳ quái này, nói: “ Tam ca, ngươi đã cùng Túc Sa đại ca thương lượng chuyện khởi nghĩa? “ ' Túc Sa đại ca ' này là chỉ đại ca Túc Sa Tín, nhị ca ' Túc Sa Lượng ' của Túc Sa Duyệt Dung. 

Một cái lấy võ xưng danh, thích gây náo loạn, sao có thể cùng nàng nói chuyện đại nghịch bất đạo này.

Cố Kiến Khôn sắc mặt cứng đờ, chợt thản nhiên nói: “ Nói cái gì? Chuyện này sao có thể nói bậy? Ngươi có nói qua với người khác không? “” Ngươi đã quên, thính lực của ta rất tốt, ngày đó các ngươi lén lút nói chuyện, ta đều nghe được! “ Cố Thường Y khinh thường nói, “ Ta sao có thể cùng người khác nói? Ta cũng không phải đứa ngốc? “

Cố Kiến Khôn lúc này thần sắc mới buông lỏng, nói: “ Ta cũng không gạt ngươi. Thánh Thượng ngu ngốc vô đạo, thiên hạ sắp đại loạn, Cố gia chúng ta phải chuẩn bị thật tốt. Đại ca nhị ca không có tài lãnh binh, tiểu muội, ngươi trí tuệ nhất, võ nghệ lại tốt, tương lai, Cố gia chúng ta có lẽ còn cần ngươi xuất lực đấy! “

“ Lần này đi Bắc Cương, ta sẽ một đường đi theo sư phụ điều tra tình báo. “ Cố Thường Y nhìn Cố Kiến Khôn, gằn từng tiếng, vạn phần trịnh trọng nói, “ Tam ca, ta biết, ngươi lòng mang thiên hạ, có tâm muốn đăng vị. Tam ca, ngươi có dám cùng ta vỗ tay thề ước? “

Cố Kiến Khôn híp mắt, lần đầu tiên đánh giá tiểu muội một tay mình nuôi lớn này, nói: “ Thề việc gì? “

“ Đời này, ta phụ trợ Tam ca chinh chiến thiên hạ, chỉ cần Tam ca đáp ứng ta một việc! “ Cố Thường Y nói, “ Tam ca đáp ứng ta, từ nay về sau, ở trong hậu viện của ngươi, tuyệt đối không để Túc Sa Duyệt Dung chịu chút ủy khuất nào. Một đời một thế, ngươi phải đối đãi với nàng thật tốt! “

Cố Kiến Khôn trong lòng khẽ động, bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Cố Thường Y, trong mắt hiện lên một tia khiếp sợ. Nhíu mày, trong nháy mắt, trong lòng Cố Kiến Khôn xuất hiện rất nhiều ý niệm. Hắn là người nuôi lớn Cố Thường Y, không ai so với hắn hiểu rõ Cố Thường Y hơn — thậm chí so với bản thân Cố Thường Y càng hiểu rõ. Muội muội này, từ nhỏ đều khác những nữ tử bình thường. Lúc nàng mặc nam trang ra ngoài, người bên ngoài còn tưởng nàng là con trai của Cố Kiến Khôn, thậm chí còn có người tới cửa cầu hôn, muốn gả nữ nhi đến cửa.

Trước kia hắn không chú ý đến, vị muội muội này vốn xem thường nam tử trong thiên hạ, tương lai có thể đem ai đặt vào mắt đây? Hắn mơ hồ có dự cảm, người này, có lẽ... là một nữ tử xuất chúng?

Hắn nhớ đến nụ cười lần đầu tiên nhìn thấy tiểu muội cùng Túc Sa Duyệt Dung ở cùng một chỗ, bỗng nhiên có một chút hiểu rõ, bất quá cũng không nghĩ nhiều. Hiện tại nhớ đến, dù sao cũng là người từng trải, biểu tình của nàng, cùng với mình năm đó cùng Túc Sa Linh Phượng sơ ngộ, cỡ nào giống nhau!

Cố Kiến Khôn trong lòng than thở một tiếng, nói: “ Được, ta đáp ứng ngươi! “

Cố Kiến Khôn vốn sau khi thành thân, lập tức đi Bắc Cương, nhưng hiện tại xem ra, chi bằng ở lại chờ. Về tâm mà nói, đối với tiểu muội là bất công, nhưng tương lai, không chừng được việc lớn — phải biết rằng, nàng là đệ tử của đệ nhất cao thủ võ lâm lánh đời ; Về mặt tình cảm, tốt nhất khiến cho nàng chặt đứt niệm tưởng này, dùng Túc Sa Duyệt Dung ràng buộc nàng cũng là một biện pháp.

Nếu hắn cùng Túc Sa Duyệt Dung có con, chờ Cố Thường Y lớn lên, cho dù hối hận hôm nay ngây thơ, cũng tuyệt đối sẽ không oán hận mình. Vô luận là khởi nghĩa lật đổ đại Tần, hay là tương lai... tranh đoạt vị trí thái tử!Mặc dù có chút thật xin lỗi muội muội, có chút lừa gạt, nhưng, người làm việc lớn, sao có thể câu nệ tiểu tiết? Bất quá chỉ là một muội muội mà thôi, dù muội muội mà hắn yêu thương.

Ngày thứ hai, Cố Thường Y đi Bắc thượng, Cố Kiến Khôn cho vài tên hộ vệ tốt nhất bảo hộ nàng, còn đưa bảo kiếm, bảo mã, thậm chí còn có một con bảo mã tuyết sắc giá trị ngàn vàng mua về từ Tây Vực của mình, vẫn còn chưa lớn. Cố Thường Y cực kỳ yêu thích, đem tiểu mã liền chuồn trước.

Thánh chỉ của Hoàng đế đến, Túc Sa Duyệt Dung đã gả cho Cố Kiến Khôn. Cố gia là thế gia môn phiệt, Cố lão gia tử chính là đại tướng nổi danh của đại Tần, hoàng đế tuy rằng bất mãn, cũng không dám khinh động.

...................

Ba năm sau.

Túc Sa Duyệt Dung đang ngồi ở hậu hoa viên Cố gia cùng Cố Kiến Khôn chơi cờ.

“ Tam Lang quân này hạ rất tốt! Mặt ngoài là thoái nhượng, kì thực là nhất ám kỳ chiêu! “

Cố Kiến Khôn sau ba tháng thành thân, liền đi quân doanh Cố gia ở Bắc thượng, sau ba năm lần đầu tiên trở về. Cố Kiến Khôn đem toàn bộ Cố gia giao cho Túc Sa Duyệt Dung. Túc Sa Duyệt Dung cũng không khiến hắn thất vọng, nay toàn bộ Cố gia cao thấp đều biết hiện tại Cố gia do Cố tam phu nhân làm chủ. Một người có uy vọng vượt qua Túc Sa Duyệt Dung là Cố lão thái thái hiện chỉ quan tâm ăn chay niệm phật, cái gì cũng không quản, hơn nữa Cố lão thái thái thiên vị Tam Lang, yêu ai yêu cả đường đi, cũng thiên vị Túc Sa Duyệt Dung, khiến cho đại phu nhân, nhị phu nhân hận đến cắn răng, lại không thể làm gì.

Cố Kiến Khôn lần này trở về chỉ ở nửa tháng, mục đích là tìm Túc Sa gia lão đại — Túc Sa Tín thương nghị triệu tập võ lâm cao thủ đi bắc thượng chống đỡ Hung Nô xâm lấn.

Cố Kiến Khôn vui vẻ cười nói: “ Phải nói là nhất tiễn song điêu mới đúng! “ Tuy rằng quả thật là vì chống đỡ Hung Nô mà triệu tập võ lâm nhân sĩ, tên Hoàng đế kia bị Hung Nô uy hiếp mà cuống quít đáp ứng việc làm của Cố gia, nhưng những võ lâm hào kiệt lòng mang quốc gia, căm hận người Hung Nô, tiến vào cửa Cố gia, chính là người Cố gia, đến lúc Cố gia tranh đoạt thiên hạ, còn có thêm hậu thuẫn cường hãn nhất! Phải biết, nhóm võ lâm nhân sĩ, người nào không có thể lực của mình?

Túc Sa Duyệt Dung mỉm cười, nói: “ Chúc mừng Tam Lang. “

Lúc này, tiểu nha hoàn Mặc Ngôn chạy tới nói: “ Phu nhân, tiểu tiểu thư khóc nháo, đòi phải là người ôm mới chịu! “

“ Được, ta qua ngay. “ Túc Sa Duyệt Dung đứng dậy, ý cười trong suốt giúp Cố Kiến Khôn phủ thêm áo choàng ấm, nói, “ Tam Lang, ta đi xem Mẫn nhi, ngươi đi đường mệt nhọc, trước nghỉ ngơi đi! Để cho Lật Cơ bồi ngươi! “

Cố Kiến Khôn nhìn nàng rời đi, trong nháy mắt, bỗng nhiên nhớ tới năm đó vẫn còn là thiếu niên, nhớ đến nữ tử Túc Sa Linh Phượng ở trước lúc thành thân vụng trộm đưa cho hắn một kiện áo choàng. Hai tỷ muội này, rất biết quan tâm săn sóc.” Duyệt Dung! “ Cố Kiến Khôn bỗng nhiên gọi nàng lại.

Túc Sa Duyệt Dung quay đầu lại, nghi hoặc hỏi: “ Tam Lang? “

“ Ta quên nói cho ngươi, tiểu muội sẽ sớm trở lại. “

Túc Sa Duyệt Dung “ A “ một tiếng, tươi cười càng thêm sáng lạn, nói: “ Ta đi nói phòng bếp làm nhiều đồ ăn hơn... Thường Y khi nào trở về? “

Cố Kiến Khôn quên tính thời gian, nói: “ Hẳn là buổi tối đi! “

Túc Sa Duyệt Dung gật đầu, nói: “ Thường Y ở bên ngoài ba năm, phải chuẩn bị thật nhiều đồ ăn ngon, miễn cho nàng thầm oán ta bạn cũ bạc tình bạc nghĩa. “

Cố Kiến Khôn ha ha cười nói: “ Sao lại thế được? Nàng cũng không phải người hẹp hòi! Hơn nữa, ngươi là ' khuê mật ' của nàng, vì nàng chuẩn bị, nàng sao lại không thích được? “ Nói tới đây, Cố Kiến Khôn không khỏi dâng lên một chút áy náy, nhưng lại biến mất trong giây lát.

Túc Sa Duyệt Dung mỉm cười nói: “ Ngươi là ca ca thân thiết nhất của nàng, nàng đương nhiên sẽ không oán ngươi, chỉ oán ta. “

Túc Sa Duyệt Dung không nhanh không chậm đi qua hành lang, đi đến trong phòng của Cố Nguyệt Mẫn, cho bọn thị nữ ra ngoài, đóng cửa phòng, bỗng nhiên có chút đứng không vững, chống tay lên bàn hít sâu một hơi.

Ba năm. Ba năm này, Túc Sa Duyệt Dung tình báo trải rộng khắp thiên hạ, lại duy độc không có Cố Thường Y tin tức. Không phải Cố Thường Y hành tung khó tra, mà nàng không dám tra. Này ba năm, nàng đem toàn bộ tinh lực đặt ở buôn bán, mạng lưới tình báo, cùng với huynh đệ Cố Duệ và Cố Nguyệt Mẫn. Nàng nghĩ đến, nàng đã quên sạch sẽ, nàng nghĩ, nàng có thể thật lạnh nhạt nghênh đón ngày nàng và Cố Thường Y gặp lại.

Nhưng khi nghe được tin Cố Thường Y sắp trở về, trong nháy mắt, tưởng niệm tựa như hồng thủy vỡ đê muốn tràn ra ngoài.

Túc Sa Duyệt Dung, uổng ngươi tự phụ có định lực vượt xa người thường!

“ Mẫu thân, mẫu thân... “ Muốn nửa ngày, nghe thanh âm của Cố Nguyệt Mẫn, Túc Sa Duyệt Dung mới trở lại hiện thực.

“ Mẫu thân, ngươi sao lại khóc? “ Cố Nguyệt Mẫn lắc lư đi đến bên cạnh Túc Sa Duyệt Dung, Cố Nguyệt Mẫn hơn hai tuổi tiếng nói rõ ràng, giống như hài tử bốn năm tuổi, lôi kéo nàng muốn lau nước mắt cho nàng.

“ Đó là bởi vì Mẫn nhi khóc nháo, mẫu thân cũng khóc theo. “ Túc Sa Duyệt Dung xoay người ôm lấy bé.

Cố Nguyệt Mẫn cong miệng, rúc đầu vào cổ mẫu thân, nói: “ Mẫn nhi sẽ không khóc nữa. Mẫn Nhi không muốn mẫu thân khóc. “

“ Ngoan! “ Túc Sa Duyệt Dung trấn tĩnh lại, hồi phục sắc mặt thản nhiên, “ Mẫn Nhi a, mẫu thân mang ngươi đi gặp cô cô của ngươi nga! “

“ Cô cô? “ Cố Nguyệt Mẫn tò mò mở to mắt, “ Là cô cô bay như chim? “

Túc Sa Duyệt Dung sửng sốt, “ Mẫn nhi làm sao biết? “

Cố Nguyệt Mẫn vui mừng giơ lên hai tay, nói: “ Cậu nói a! Mặc Ngôn cũng nói qua với Mẫn nhi! Cô cô là một đại hiệp! Biết võ công, biết bay lượn, còn rất xinh đẹp! “Túc Sa Duyệt Dung cười đến mắt cong thành một đường, nói: “ À? Ngươi còn biết cái gì? “

“ Ta còn biết cô cô cái gì cũng giỏi! Nhị cữu nói, cô cô là người lợi hại nhất trên đời! “

Nhớ tới nhị ca dũng mãnh, trước kia còn luôn bại dưới tay Cố Thường Y mười ba tuổi, Túc Sa Duyệt Dung nhịn không được cười ra tiếng, “ Cô cô ngươi a, quả thật rất lợi hại. Nhưng mà, có một thứ cô cô ngươi không biết — là nữ hồng. Hơn nữa a, cô cô còn luôn bị mẫu thân đánh bại a! “

Cố Nguyệt Mẫn tuy rằng thông minh, đầu nhỏ vẫn không hiểu, không rõ nữ hồng là gì. Nghiêng đầu hỏi: “ Cô cô thường xuyên bị mẫu thân đánh bại? “

Túc Sa Duyệt Dung còn chưa trả lời, bỗng nhiên bên tai xuất hiện một thanh âm trong trẻo trầm ổn nói: “ Hiện tại sẽ không. “

Túc Sa Duyệt Dung tươi cười trên mặt cứng lại, chậm rãi quay đầu, nhìn thân ảnh cao gầy ở phía sau. Người này, làn da so với ba năm trước đen hơn một chút, chịu phong sương bên ngoài càng làm nàng thêm thành thục, gương mặt có chút gầy gò, có chút góc cạnh.

Cố Thường Y mười sáu tuổi cầm theo trường kiếm, đứng thẳng nơi đó, tựa như Thái Sơn vững chắc, thiên địa khó lay động.

Ba năm không gặp, nàng, đã trở thành nử tử đỉnh thiên lập địa.

Túc Sa Duyệt Dung nở nụ cười rực rỡ xuất phát từ nội tâm, “ Thường Y, đã trở lại? “

Ba năm trước Cố Thường Y hoạt bát cởi mở, ba năm sau Cố Thường Y lại trầm mặc ít lời, trong mắt tuy rằng ý cười tràn đầy, lại chỉ gật đầu, nói bốn chữ: “ Ừ, đã trở lại. “

Túc Sa Duyệt Dung buông Cố Nguyệt Mẫn ra, đi đến châm trà cho nàng. Cố Nguyệt Mẫn nhu thuận đứng bên cạnh, hai mắt trong suốt đầy hiếu kỳ, vụng trộm đánh giá ' Cô cô ' trong truyền thuyết.

Trà vẫn còn nóng, Túc Sa Duyệt Dung đem trà rót vào chén. Chỉ là, nàng vừa nhấc ấm trà lên, tay lại run một chút.

Bàn tay ấm áp đặt trên cổ tay nàng, “ Duyệt Dung, ngươi sao lại phát run? “ Trong lời nói có chút trêu chọc rõ ràng.

Cố Thường Y ở bên tai nàng nhẹ giọng nói, tay kia thì đặt ở thắt lưng Túc Sa Duyệt Dung, Túc Sa Duyệt Dung thiếu chút nữa liền nhịn không được xụi lơ. Vẫn tốt, nội lực của nàng vẫn còn.

“ Thường Y, ngươi càng ngày càng nghịch ngợm! Vừa trở về, liền khiến ta sợ! “ Túc Sa Duyệt Dung bất động thanh sắc rót trà, đưa cho nàng.

Cố Thường Y nhìn kỹ biểu tình của nàng, tìm không ra chút manh mối. Lẳng lặng bưng trà, một bên uống trà, một bên gắt gao nhìn khuôn mặt Túc Sa Duyệt Dung.

Thẳng đến khi uống xong, Cố Thường Y rốt cục buông tha cho việc tìm sơ hở của tiểu hồ ly. Nàng đột ngột trở về, lợi dụng tuyệt kỹ khinh công cùng ẩn nấp đến bên cạnh nàng, chính là muốn nhìn một chút người này có phải hay không thờ ơ. Chỉ là, ba năm đi qua, hồ ly này công lực càng thâm hậu, làm sao có thể nhìn ra được dị thường?” Ta không nghịch ngợm, là gan ngươi càng lúc càng nhỏ. “ Cố Thường Y lộ ra nụ cười tà ác, “ Năm đó lúc ngươi hôn ta, cũng không có nhát gan như vậy. “

Túc Sa Duyệt Dung trong mắt rõ ràng hiện ra một tia bối rối, lần này Cố Thường Y nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Chính là ngay sau đó Túc Sa Duyệt Dung lại cười nói: “ Đùa vui lúc nhỏ, ngươi còn nhớ rõ? “

“ Đùa vui? Ta chưa bao giờ cho là thế! “ Cố Thường Y không biết là tự giễu, hay là cười nhạo Túc Sa Duyệt Dung lừa mình dối người, tiến lên từng bước, tới gần Túc Sa Duyệt Dung, “ Ba năm này, ta đã suy nghĩ kỹ chuyện năm đó, càng nghĩ càng rõ ràng... “

Túc Sa Duyệt Dung biểu tình muốn bao nhiêu tự nhiên liền có bấy nhiêu tự nhiên, nhưng sắc mặt có chút trắng bệch, từng bước lui về phía sau, một mực thối lui đến bên giường.

Ngay tại Cố Thường Y muốn tiến thêm một bước bức bách nàng, ngoài cửa bỗng nhiên vang lên âm thanh huyên náo, còn kèm theo tiếng đao kiếm đánh nhau. Sau đó là tiếng một nữ tử hét lớn: “ Cố Thường Y, ngươi đi ra cho ta! Ta muốn nhìn, người ngươi nhớ mãi không quên là ai? “

Cố Thường Y nhíu mày, nhìn ngoài cửa sổ, đau đầu nói: “ Nữ nhân này, tại sao lại theo tới Cố phủ? “ Bỗng nhiên nhìn về phía Túc Sa Duyệt Dung, nói, “ Duyệt Dung, chờ ta giải quyết chuyện này, chúng ta lại nói tiếp! “

Nhìn Cố Thường Y rời đi, Túc Sa Duyệt Dung mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cười khổ: Cố Thường Y này, thật sự càng ngày càng... như thế nào trở về lại giống như thay đổi hoàn toàn?

Cố Thường Y lao ra ngoài, chính là thấy một nữ tử mặc y phục võ sĩ đen, hai mươi ba hai mươi bốn tuổi cùng hộ vệ Cố phủ chiến thành một đoàn, một người đấu mười mấy người, còn ở thế thượng phong. Nhìn ra được, nàng không có hạ sát chiêu, nếu không, Cố phủ sớm đã thương vong một mảnh.

“ Ngọc Hoàn Điền, ngươi làm gì? “

Nữ tử này nhìn thấy Cố Thường Y, đột nhiên vượt qua hộ vệ, vọt tới trước mặt Cố Thường Y, liền hướng Cố Thường Y nhào tới, “ Thường Y! “

Cố Thường Y lắc mình né, tránh đi nàng, đối với hộ vệ phất tay, cho bọn họ rời đi.

“ Thường Y! Ngươi sao có thể nhẫn tâm như vậy! “ Ngọc Hoàn Điền giậm chân nói, “ Ta có chỗ nào không tốt sao! Ngươi nói xem! “

Cố Thường Y hừ một tiếng, nói: “ Ngươi chỗ nào so cũng kém nàng! “

“ Nhưng nàng không thích ngươi! “ Ngọc Hoàn Điền nắm trong tay Thiên Ngọc Lâu tuy rằng so ra kém mạng lưới tình báo của Túc Sa Duyệt Dung, nhưng điều tra một người cũng không khó khăn gì.

“ Ngươi đã thành thân, còn nháo cái gì? “

“ Nàng ta cũng thành thân rồi! “ Ngọc Hoàn Điền không thèm quan tâm nói, “ Nếu ngươi chịu cùng ta ở một chỗ, ta phái người giết hắn là được! “

Buông lời tiêu sái, không quan tâm đòi giết lão công của mình... Trên đời này chắc cũng chỉ có Lâu chủ Thiên Ngọc Lâu - Ngọc Hoàn Điền mới có năng lực cùng ' lòng dạ ' này.

Cố Thường Y như đã quen người này có bao nhiêu không câu nệ, nhướng mi nói: “ Ngươi giết hắn hay không, liên quan gì đến ta? Ngươi muốn gặp nàng cũng được, nhưng từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt của ta! “

“ Hừ! Ta đây muốn nhìn, kẻ phụ tình đem người mê hoặc xoay vòng, ba năm không gặp vẫn nhớ mãi không quên dáng dấp ra sao! “

-------------------------------

Hai câu thơ đầu chương, xuất phát từ bài thơ Quân Sinh:

Quân sinh ngã vị sinh, ngã sinh quân dĩ lão

Quân hận ngã sinh trì, ngã hận quân sinh tảo.

Quân sinh ngã vị sinh, ngã sinh quân dĩ lão

Hận bất sinh đồng thì, nhật nhật dữ quân hảo

Ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão.

Ngã ly quân thiên nhai, quân cách ngã hải giác

Ngã sinh quân vị sinh, quân sinh ngã dĩ lão.

Hóa điệp khứ tầm hoa, dạ dạ tê phương thảo. 

Dịch nghĩa: 

Người sinh ta chưa sinh, ta sinh người đã già

Người hận ta sinh muộn, ta hận người sinh sớm

Người sinh ta chưa sinh, ta sinh người đã già

Hận chẳng sinh cùng thời, ngày ngày ở bên người

Ta sinh người chưa sinh, người sinh ta đã già

Ta xa người chân trời, người cách ta góc biển

Ta sinh người chưa sinh, người sinh ta đã già

Hóa bướm đi tìm hoa, hằng đêm đậu trên cỏ. 

P/S: Cái nhạc ở trên tên Là Quân Khanh Từ. Đoạn thoại của Cố Kiến Khôn với Cố Thường Y được nhắc đến ở [

Đọc chương này buồn ghê nơi! Chém banh xác thằng cha họ Cố.