Công Chúa Thành Vương Phi

Chương 157-2: Hồng la trướng khoản bãi anh anh thanh - Tiết Nguyên Tiêu Địch Thúy truyền tin hỉ. 2




Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Bùi Nguyên Tu than nhẹ, Lý Lộc chết rồi, kế hoạch của hắn với Thái tử phải bàn bạc lại thôi.

Lý Lộc vừa chết, quan viên nằm trong khu vực đất phong đồng loạt dâng sớ đòi lập Lý Thọ làm Thành Quận Vương*. Lý Long Hữu đè sổ con ba tháng rồi cuối cùng vẫn phải phê dòng chữ: chuẩn tấu.

*Do một vài sai sót nên mình đã nhầm Thành Quận Vương thành Thừa Quận Vương. Xin lỗi mọi người QAQ. Mình sẽ cố gắng sửa chữa.

Vì vậy vừa qua tháng Giêng, Lý Thọ nghiễm nhiên ngồi lên ghế Thành Quận Vương.

Thời điểm Lý Thọ vui mừng hớn hở làm tiệc mừng tại Thành Quận Vương phủ thì Tĩnh Bắc Vương phủ lúc này lại đang chuẩn bị cho lễ Đố đèn.

Bùi tiểu Vương gia Bùi Triệu Đình đã hơn trăm ngày tuổi, bé đeo khóa Trường Mệnh mặc áo khoác làm từ da bạch hổ, đầu đội mũ màu đỏ viền lông trắng hình con hổ, đi đôi giày bé xinh cũng đầu hổ được phụ thân Tĩnh Bắc Vương gia ôm trong lòng. Bé nhìn đủ loại đèn nhiều hình dạng nhiều màu sắc, đôi mắt cười đến híp lại, miệng ê a kêu lên.

Lung Nguyệt cầm đèn Cá Chép đến trước mặt bé, đôi mắt tiểu tử kia liền sáng lên, đôi bàn tay núng nính như ngó sen kia quơ quơ đòi cầm.

Lung Nguyệt nhanh chóng lui đèn về. (MTLTH.dđlqđ)

“Đình nhi muốn cầm đèn sao? Con phải đoán đúng câu đố mới được đấy nhé.”

“Nàng đừng trêu con nữa, cẩn thận con lại khóc nháo đó.” Bùi Nguyên Tu cười cười rồi sau đó nâng con trai lên cao cao nói: “Phụ thân lấy cho Đình nhi đèn lòng thỏ trăng to nhất kia nhé.”

Bùi Triệu Đình tựa như nghe hiểu, đôi lợi hồng hồng bé xinh hé ra kêu ‘a a a’

Lung Nguyệt kinh ngạc nhìn nhi tử, dí trán con mắng: “Tên nhóc này.”

Đợi đến khi một nhà ba người thỏa mãn cầm đèn lòng thỏ trắng hồi phủ, Tẩy Bích đứng bên ngoài nghênh đón, cười tươi thỉnh an: “Vương gia, Vương phi, Nguyên Tiêu an lành.”

“Xong hết rồi đúng không? Chúng ta mau vào nhà ăn thang viên* thôi.” Lung Nguyệt cười đáp ứng, bế con đi vào trong nhà.

*Thang viên: bánh trôi.

“Đây là thang viên sao?”  Bùi Nguyên Tu nhìn mấy cục đen sì sì trong bát, nhất thời bối rối không biết đây là cái gì?

Lung Nguyệt cười giải thích nghi hoặc cho Bùi Nguyên Tu: “ Đây là thang viên rượu nếp. Thiếp nghiền mè đen thành bột, lại nêm một ít rượu nếp rồi nặn thành bánh trôi.” Dứt lời, nàng bưng một cái bát đến, múc một viên đến bên môi Bùi Nguyên Tu: “ Chàng thử xem, còn có chút vị ngọt đó.”

Bùi Nguyên Tu được Lung Nguyệt đút ăn viên bánh trôi đen sì sì kia, thang viên vào miệng liền cảm nhận được mùi rượu nếp thơm ngát, có chút ngọt ngọt lại nếm được vị bùi bùi của mè đen mà không ngấy, gật đầu tán đồng: “Đúng là rất ngon! Nàng làm sao nghĩ ra được cách này vậy?”

Lung Nguyệt cười nói: “Cách làm này cũng có chút giống với làm bánh hạnh nhân thôi mà!” Nói xong lại tiếp tục múc một viên bánh trôi đặt bên môi Bùi Nguyên Tu.

“A a a!” Bùi tiểu Vương gia nhìn thấy cha mẹ ăn đồ ăn ngon mà không cho mình, bé liền kêu lên, mặc kệ hết thảy!

Bùi Nguyên Tu nghiêm túc nói chuyện với con trai: “Đình nhi cũng muốn nếm thử sao?”

Bùi Triệu Đình tất nhiên chưa biết nói rồi, trực tiếp dùng hai tay đí mò miệng cha mình.

Hành động của bé con khiến hai người đều phì cười.

Lung Nguyệt do dự hỏi Bùi Nguyên Tu: “ Cháo con có ăn được không nhỉ?”

Bùi Nguyên Tu lắc đầu, kiếp trước tuy hắn từng có thứ tử nhưng lại chưa từng trông nom chớ nói chi là bế bồng, từ nhỏ đến lớn mọi thứ đều là di nương lo liệu. (MTLTH.dđlqđ)

“ Địch Thúy mau mời Anh Lạc cô cô đến đây, ta có việc muốn hỏi.”Lung Nguyệt cao giọng với phòng ngoài.

Nhóm nha hoàn cũng đã quen, khi chủ tử ở bên trong, các nàng sẽ lặng lẽ lui ra ngoài.

Anh Lạc cô cô vừa đến, nhìn thấy bát cháo liền cười nói: “Tiểu chủ tử cũng đã hơn ba tháng rồi, thực ra là có thể ăn được đồ ăn khác, cháo bé cũng có thể ăn được. Trong phủ ta không phải là có hai con trâu Bạch Ly kia sao. Sữa trâu cũng là thứ tốt, không cần chế biến nhiều cũng uống được ngay.”

Lung Nguyệt nghe xong, ngẫm lại cũng cảm thấy đúng, trẻ con nhà nghèo khó không phải cũng là uống nước cơm hay sao. Bản thân quan tâm quá thành ra lại bị loạn.

Nàng cầm thìa, múc một chút xíu xiu ở đầu thìa bón đến miệng con trai.

Bùi Triệu Đình không chút rụt rè, hai bàn tay ú nu liền nhanh chóng nắm lấy tay cầm thìa của Lung Nguyệt, miệng há ra liếm liếm, vừa liếm còn vừa a a đệm thêm vào.

Bé đang cao hứng liếm thìa thì Địch Thúy tiến vào, phúc thân: “Đã đến giờ tiểu chủ tử bú sữa, bà vú đã đứng đợi bên ngoài rồi ạ.”

“Được rồi, để các nàng ở phòng ngoài đợi một lát đi, ta xem Đình nhi có vẻ chưa đói đâu.” Lung Nguyệt nhìn nhi tử vẫn đang hào hứng liềm thìa, quay sang nói với Địch Thúy.

Địch Thúy vâng lời lui ra ngoài, Lung Nguyệt đột nhiên nói: “ Mấy em đã ăn bánh trôi chưa?”

“Các ngài còn chưa ăn, chúng nô tỳ nào dám dùng trước.” Địch Thúy cười trả lời. (MTLTH.dđlqđ)

Lung Nguyệt liếc nàng nói: “Biết các em đều quy củ rồi, mau xuống ăn thử bánh trôi rượu nếp của ta đi.”

“Nô tỳ tuân mệnh!” Địch Thúy phúc thân lui ra ngoài.

Lung Nguyệt ngồi đối diện Anh Lạc cô cô nói: “Cô cô cũng chưa từng nếm qua phải không? Cô cô mau nếm thử bánh trôi con tự làm xem sao?” Nói rồi tự tay múc lên một bát bánh trôi đặt vào tay Anh Lạc cô cô.

Nàng được Anh Lạc cô cô nuôi lớn, tất nhiên coi Anh Lạc cô cô như trưởng bối mà hiếu kính.

“Tạ chủ tử!” Anh Lạc cô cô phúc thân, hai tay tiếp nhận, vừa ăn được hai miếng liền thấy bên ngoài xôn xao.

“Bên ngoài có chuyện gì xảy ra vậy?” Bùi Nguyên Tu nhíu mày hỏi.

Rất nhanh sau đó Hoán Ngọc đã quay trở về: “ Bẩm chủ tử, Địch Thúy ăn hai viên bánh trôi, không biết vì sao lại ói ra.”

“Hả?” Bùi Nguyên Tu nhíu nhíu mày, không phải có người động tay chân vào chứ?

“Mau! Mau mời y nữ tới đây! Mời cả phủ y đến đây nữa!” Lung Nguyệt phân phó, nàng cùng Bùi Nguyên Tu đều chạy đến xem sao.

Một lát sau, y nữ bái kiến Lung Nguyệt, sau đó bắt mạch cho Bùi Triệu Đình, thở phào nói rằng Bùi tiểu Vương gia khỏe mạnh cường tráng.

Lung Nguyệt gật đầu, sau đó lại phân phó bắt mạch cho Địch Thúy.

Địch Thúy vừa ói xong liền cảm thấy bản thân không còn khó chịu nữa rồi, chỉ là không thể lại ngửi thấy mùi rượu nếp được.

Y nữ thỉnh mạch, sau đó cười cười chúc mừng nói rằng nàng có hỉ!

Địch Thúy nghe xong ngẩn ra một lúc, vẫn chưa có chút phản ứng nào cả. (MTLTH.dđlqđ)

Lung Nguyệt nghe thấy vậy liền cười đến vui vẻ, phân phó tiểu nha hoàn: “Mau, mau mời Bùi đại quản sự tới đây, nói có việc!”

Tiểu nha đầu vâng lời nhanh chân cắm cổ chạy ra tiền viện.

Lúc này Bùi Đại  Bùi Tiểu đang ở cùng với lão Ngô, Lưu Hải, mấy anh chàng độc thân cùng uống rượu. Nghe tiểu nha đầu nói liền vội vàng chạy tới Bích Thương viện.

Bùi Tiểu nhìn tiểu nha đầu cấp báo, cũng lo lắng tẩu tử gặp phải việc gì đó, chẳng lẽ đắc tội chủ tử? Chắc không phải đâu, tẩu tử cùng mấy đại nha hoàn thân cận đều cùng Vương phi lớn lên bên nhau, tình như tỷ muội, Vương gia nhất định cũng không so đo với nữ tử.

Mặc dù nghĩ như vậy nhưng chân vẫn cứ vô thức chạy tới Bích Thương viện.