Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng

Chương 121: Thiên sơn vạn thủy đi không được, hồn mộng càng dạy tìm nơi đâu (3)




Vốn là phải ngồi xe ngựa, nhưng Hách Liên Khuyết chết sống đòi đi bộ, Thượng Quan Mạn không thể làm gì khác hơn là chiều theo nó. Hỏi nhà nó ở nơi nào, nó chỉ lắc đầu, ngoắc ngoắc ngón tay út: "Mẫu thân đi theo con là được." Kết quả chính là Hách Liên Khuyết dẫn Thượng Quan Mạn quẹo trái quẹo phải, vòng nửa Hoàng thành, đi hết một canh giờ, vẫn không thấy dấu hiệu đến nơi. Lâm Bình theo ở phía sau rốt cuộc không kiên nhẫn: "Này, tiểu quỷ, sao còn chưa tới?"

Hách Liên Khuyết tức giận vò vò đầu phát: "Không được gọi ta tiểu quỷ." Chợt kiêu căng giương cằm lên: "Ngươi đâu nhất định phải theo, cứ tùy ý trở về đi." Nó dắt tay áo Thượng Quan Mạn, đầu ngón tay siết thật chặt: "Có mẫu thân đưa ta thì được rồi." Lại nhếch môi tha thiết hỏi: "Đúng không, mẫu thân?."

Thượng Quan Mạn thân mật ngắt gương mặt mềm nhũn của nó: "Yêu Nhi nói đúng."

Hách Liên Khuyết vui vẻ ra mặt, lại gật gù đắc ý ngâm nga bài hát.

Gân xanh nhảy loạn trên trán Lâm Bình, cánh tay ôm kiếm siết chặt vỏ kiếm vang dội khanh khách, nhìn Thượng Quan Mạn một chút, chỉ đành phải im lặng không lên tiếng tiếp tục theo ở phía sau.

Sau giữa trưa, là thời điểm trên đường náo nhiệt nhất, ba người mới vừa quẹo vào một con phố, liền cảm thấy trong không khí nhấp nhô mùi vị son phấn nhàn nhạt, tràn ngập mùi hương phấn. Thượng Quan Mạn cau mày, kêu một tiếng: "Yêu Nhi?"

Hách Liên Khuyết chợt rụt cổ một cái, cũng không dám quay đầu lại, đi qua một căn nhà, cực nhanh hô: "Khách tới rồi!" Vừa dứt lời, các cô gái trong lầu xông ra như tổ ong, chỉ vây quanh ba người gió thổi không lọt. Hách Liên Khuyết lôi kéo Thượng Quan Mạn chạy đi, Lâm Bình thấy thế, vừa muốn đuổi theo, liền bị vây quanh nước chảy không lọt. Một nữ tử không e dè đè lên, bộ ngực mềm mại khiến cho thân thể hắn căng thẳng, mắt thấy Hách Liên Khuyết lôi kéo Thượng Quan Mạn càng chạy càng xa, quát: "Cút ngay."

Tất cả cô gái phất tay áo cười không ngừng: "Tiểu ca, hẳn là xấu hổ, vào lâu đi để các tỷ tỷ thương thương chàng nha." Khắp mọi nơi đều là tiếng cười của nữ tử, mùi phấn thật nồng. Lâm Bình không hung ác với nữ nhân được, cương cổ cầm chặt chuôi kiếm, cẩn thận mỗi bước đi bị họ kéo vào trong lầu.

Xuyên ra phố dài, trong tiếng nói non nớt của Hách Liên Khuyết đều là hưng phấn, lại quay người lại nhào tới trên người nàng: "Mẫu thân, Yêu Nhi mệt mỏi, muốn ngồi xe ngựa."

Đứa nhỏ này, tuyệt đối không đơn giản.

Hài tử thông minh như vậy, sao lại không tìm được đường về nhà.

Tay Thượng Quan Mạn ôm chặt thân thể nhỏ bé của nó không nhịn được buông lỏng một chút. Hách Liên Khuyết cảm thấy nàng xa cách, cẩn thận ngẩng mặt, lại đáng thương hề hề rũ xuống, chậm rãi từ trong ngực nàng thối lui khỏi: "Mẫu thân không thích Yêu Nhi sao?"

Lụa trắng vượt qua trên má đều là bóng nhạt, cánh môi mịn màng khẽ nhấp, làm như lập tức muốn khóc lên. Trong lòng Thượng Quan Mạn bỗng chốc đau nhói, bất đắc dĩ thở dài, cần gì so đo cùng một đứa bé, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của nó: "Làm gì có, bây giờ có thể nói cho ta biết chỗ ở của con chưa?"

Hách Liên Khuyết lập tức sảng khoái gật đầu một cái.

Hai người lập tức ngồi xe chạy thẳng tới chỗ ở, đến một viện cực lớn, đi vào từ cửa hông. Hách Liên Khuyết lôi kéo nàng vào, trong phủ đệ u tĩnh trang nhã, khắp nơi đều không phải là vật tầm thường. Bởi vì Hàn gia nói có kẻ thù đuổi giết nên ba năm qua luôn luôn cẩn thận, thấy tình cảnh trước mắt, trực giác cảm thấy không nên tiếp xúc với chủ nhân nhà này, nàng nghĩ thầm đưa hài tử đến liền đi ngay mới được. Nhưng đứa bé thật hiểu chuyện đáng yêu, lại khiến cho nàng sinh ra không nỡ, trong lúc chần chờ, đã bị Hách Liên Khuyết dẫn tới một gian phòng.

"Con đi gọi phụ thân."

Ném xuống những lời này, liền chạy ra khỏi phòng.

Việc đã đến nước này, nếu nàng không nói tạm biệt thì thất lễ.

Bên trong phòng u tĩnh nhã trí, đốt mùi hương rất thơm, trong lòng nàng lại không có cảm giác xa lạ, chỉ tựa như ở trong nhà mình. Vách tường phía bắc đều dùng màn che, gió thổi bay múa như cánh, mơ hồ thấy bóng đồ trang trí. Nàng quỷ thần xui khiến dời bước tiến đến, vén màn lên, chỉ thấy đó là mảnh đất lộ thiên do mộc lan vây quanh, mặt đất trải thảm lông cừu êm dày, phía trên là bàn nhỏ gỗ lê khắc hoa, trên mặt... Là một bàn cờ chưa chơi xong.

Có cái gì xoay chuyển trong đầu, chỉ tựa như từ nước lũ trào ra, sóng biển ngập trời đánh tới buồng tim, tất cả đều giống như đã từng quen biết.

Nàng giống như không ở nơi này, linh hồn đã rời khỏi, mờ mịt không biết mình đang ở đâu, chỉ cảm thấy làm như có sương mù khép ở trước mắt, như có như không, nhìn không rõ lắm. Trong lòng nôn nóng, lại gấp ra một trận mồ hôi, bỗng dưng phát hiện có người đi vào, hoảng sợ hồi hồn. Gió thẳng tắp thổi vào trên người, mồ hôi nóng trên người đã bị thổi lạnh thấu tim.

Nàng không yên lòng xoay người, không nghĩ có người đứng ở sau lưng nàng. Cái trán thẳng tắp đụng vào ngực người nọ, cả kinh, thân thể có chút không ổn. Người nọ vươn tay ra khẽ kéo dưới khuỷu nàng, tâm thần nàng chưa định, chỉ cảm thấy trái tim vội vàng nhảy lên, bởi vì trên trán đụng phải hoa văn rậm rạp ở vạt áo trước của hắn, khiến da thịt tê dại một hồi.

Ánh nắng có chút trắng sáng, chiếu vào trên cẩm bào màu lam của người nọ, như sao vỡ chói mắt, nàng không nhịn được hí mắt ngẩng mặt. Màn trắng theo gió dựa sát thân hình cao lớn của người nọ, khiến nửa gương mặt của hắn đều thấp thoáng ở trong ánh sáng lần lượt thay đổi.

Hắn đột nhiên gọi nhẹ: "Mạn nhi." Trong nỉ non mơ hồ cười khẽ: "Nàng đang câu dẫn ta sao?" Nàng chưa kịp nghe rõ, hắn đã cúi người vịn mặt của nàng hôn xuống.

Giống như tất cả đều vội vàng thối lui, chỉ còn lại gương mặt sát bên màn lụa mềm mại, gió nhiều lần chạy đến bên tai, mang theo mấy tiếng vù vù, môi của hắn rơi vào trên cánh môi mềm mại của nàng, thấm hương bạc hà quen thuộc mà xa lạ. Hơi thở đặc biệt của nam tử giống như có thể khiến người hít thở không thông, nàng vẫn có mấy tia hoảng hốt, ngậm chặt môi không dám hô hấp, trong cổ họng của hắn vang một tiếng buồn cười, chợt truyền đến tiếng cười trầm thấp: "Há môi ra."

Nàng dường như vô thức liền nghe lời, hắn dịu dàng mà bá đạo xông tới, thăm dò lược đoạt mỗi một chỗ, khuỷu tay có lực của hắn bóp chặt eo nhỏ của nàng, hai người dán nhau thật sát. Thân thể của nàng không nhịn được liền run rẩy nóng rực lên, ngực đập bịch bịch, như có cái gì muốn từ trong thân thể lộ ra, điên cuồng mà vội vàng, khiến cho nàng khó có thể khống chế, trong lòng không thể tự át sợ hãi, liền mãnh liệt đẩy hắn ra.

Nàng lảo đảo lui về phía sau mấy bước, nhìn chằm chằm hắn giận dữ mắng mỏ: "Tên háo sắc!"

Phản ứng trẻ trung như vậy không sai, nhưng nàng đã quên mùi vị của hắn, động tác đặc biệt của hắn, cũng thật đã xóa đi hắn trong trí nhớ, sạch sẽ không thừa chút nào.

Hắn nhìn nàng thật sâu, chỉ nhàn nhạt nâng môi: "Tên háo sắc?"

Thật là tiếng gọi mới lạ và làm cho người ta đau lòng.

Có gió thổi nâng màn lên, hình dáng trên mặt hắn như có như không bại lộ ở trong ánh sáng. Nàng đột nhiên cả kinh, không phải bởi vì dung nhan tuyệt mỹ của hắn, chỉ vì một đôi con ngươi sáng chói như bảo thạch lam, có một đôi mắt màu lam như thế vả lại có thể quang minh chính đại xuất hiện ở nơi này, thiên hạ chỉ có một người, chỉ có thể là thần Đế Hách Liên Du ở Cố quốc.

Nàng ở Tây Lãnh hoàng cung cũng không phải chỉ dạy bảo Phương Hoa công chúa. Bởi vì là nữ quan biên soạn, còn là lễ quan tiếp đãi nữ quyến các nước, chức trách cho phép, khiến cho nàng rõ ràng biết tầm quan trọng của mỗi tiếng nói cử động ở trước mặt người nắm quyền.

Huống hồ vừa rồi... Tựa hồ cũng không có cảm giác chán ghét. Trên mặt nàng nhất thời nóng lên, cúi đầu chỉnh đốn vạt áo làm lễ, thanh âm đạm mà không hèn không kiêu:

"Lễ quan Cố Mạn ra mắt bệ hạ, mới vừa rồi không biết thân phận bệ hạ, hạ quan thất lễ."

Xa cách mà khách khí như vậy, giống như từng thanh đao băng không chút kiêng kỵ bắn tới trong lòng hắn, trong con ngươi hắn đều là cảm xúc tĩnh mịch, làm như ẩn giấu dã thú, khiến cho nàng khẩn trương mà... Đau lòng?

Môi hắn cuối cùng thoáng qua một tia tức giận, nhưng chỉ cong môi, giống như đang cười: "Mạn nhi nói vậy, chẳng lẽ nếu biết ta là ai, Mạn nhi sẽ không mắng ta là kẻ háo sắc sao?"

Thần sắc nàng chợt lúng túng, hết sức tâm bình khí hòa, mang theo nụ cười ưu nhã lễ quan nên có: "Bệ hạ, tiểu hoàng tử đã đưa đến rồi, hạ quan xin cáo lui."

Nàng lại thi lễ, xa cách lễ phép rút lui người, nhưng hắn lại quay người lại nhìn nàng, trong con ngươi đều là tâm tình khó hiểu, chẳng qua là nhìn nàng như vậy, gương mặt lãnh đạm ưu nhã của nàng cuối cùng lộ ra một tia hốt hoảng, chỉ nghe hắn cười một tiếng cực thấp, nàng cơ hồ chạy trối chết lui khỏi phòng.

Ngoài cửa có một đứa trẻ nho nhỏ, một đôi mắt xanh thẳm xinh đẹp nhìn chằm chằm, giòn tan kêu nàng: "Mẫu thân!"

Nàng bỗng chốc dừng bước, hài tử trước mắt như hoa như ngọc, đôi mắt giảo hoạt rực rỡ, nhe răng cười một tiếng, chợt cảm thấy ánh sáng lung linh, thật là một hài tử cực đẹp. Nàng ngẩn người. Nàng chung đụng với người, từ trước đến giờ lý trí mà tuần hoàn theo nguyên tắc, tiểu nhân không thể thân cận, người dơ dáy bẩn thỉu không thể thân cận, ngụy quân tử không thể thân cận. Còn có một hạng, người nguy hiểm thì nhượng bộ lui binh. Hách Liên Du này tuyệt đối là một nhân vật nguy hiểm, nàng nên cách xa cho thỏa đáng, nhưng thật là không bỏ được đứa nhỏ này. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnFULL.vn

Nhất thời lại không biết nói gì, thở dài một hơi: "Về sau không nên chạy loạn nữa, phải ngoan ngoan nghe lời mới phải." Vỗ vỗ gương mặt đầy đặn của nó, hạ quyết tâm không quay đầu lại bước nhanh đi.

Hách Liên Khuyết quật cường mấp máy môi, nước mắt tán loạn ở trong mắt, dùng sức trừng mắt nhìn bóng lưng của nàng, sau lưng có người bước ra ngoài, bàn tay dày rộng xoa cái đầu nhỏ của nó như trấn an.

"Là phụ hoàng sai, phụ hoàng nhất thời không nhịn được."

Hắn dùng tay áo lau mắt, lửa giận ngập trời trừng qua: "Phụ hoàng có từng nghĩ phải kiên nhẫn không?"

Hách Liên Du chẳng qua là cong môi mỉm cười.

Nàng cũng không ngồi xe ngựa trở về, một đường hoảng hốt đi về phía trước, suy nghĩ cũng không biết bay tới nơi nào. Trong đầu đều là nụ hôn kia, mang theo hơi thở bạc hà lạnh mê hoặc, nàng cau mày dùng đầu ngón tay điểm môi, cánh môi ấm áp, giống như hơi thở của người nọ còn lưu lại ở trên đó.

"Mạn nhi!"

Có người mặc áo trắng vội vàng chạy tới, trên mặt đều là lo lắng vô cùng, đến gần người nàng, mới nói nhỏ: "Không có việc gì là tốt rồi."

Thượng Quan Mạn liếc nhìn Lâm Bình xấu hổ cúi đầu sau lưng Hàn gia, lên tinh thần cười nói: "Bất quá chỉ là đưa đứa bé về thôi, có thể có chuyện gì chứ?" Hàn gia thấy giữa hai lông mày nàng hơi có uể oải, cũng không hỏi thăm nữa, có phần tự nhiên dắt tay của nàng cười nhẹ nói: "Vậy liền trở về đi thôi, nếu Uyên công tử biết Lâm Bình để lạc nàng, thì thiên hạ đại loạn rồi."

Tất cả cảm giác của nàng gom vào bàn tay bị hắn nắm. Lòng bàn tay kia cực kỳ ấm áp dày rộng, vừa đúng mặt trời chiều ngã về tây, ánh nắng chiều quanh co khúc khuỷu trải dài vạn trượng mây phía chân trời, cũng nhuộm lên tóc mai đen như mực gấm của hắn, nổi bật lên da thịt trắng nõn như ngọc, nụ cười của hắn còn đẹp hơn mây màu.

Nàng nhìn hắn không khỏi cũng mỉm cười.

Mười ngón tay giao nhau, tay áo xếp trên cổ tay, che vòng tay ngọc bích, bị tia sáng trắng khúc xạ ra khắp nơi, tất cả đều rơi vào trong mắt một người.