Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng

Chương 124: Thiên sơn vạn thủy đi không được, hồn mộng càng dạy tìm nơi đâu (6)




Một khúc múa xong, Phương Hoa công chúa tiến lên tạ ơn.

Ngoài ý muốn xảy ra ở giữa bị che đậy đi, Phương Hoa rốt cuộc chột dạ, thấp thỏm nằm ở dưới bậc, lại không dám tùy tiện ngẩng đầu, chỉ cúi đầu nhẹ nhàng cắn môi.

Tây Lãnh quốc quân cũng có chút bối rối không biết làm sao, cười nói: "Tiểu nữ múa tệ, khiến bệ hạ chê cười."

Hách Liên Du khẽ cong môi: "Bệ hạ quá khiêm nhường, vũ kỹ của công chúa điện hạ siêu quần, trẫm và thần tử có thể hưởng thụ bữa tiệc đẹp mắt thế này, quả thật là vinh hạnh của Cố quốc."

Tây Lãnh quốc quân quả nhiên cao hứng, cười ha ha vuốt râu: "Phương nhi, còn không mau cảm tạ bệ hạ."

Phương Hoa thẹn thùng khấu lễ: "Tạ bệ hạ." Bên môi Hách Liên Du có nụ cười nhẹ: "Điện hạ xin đứng lên." Cung nữ búi tóc cao quần áo lụa tới trước đỡ nàng. Phương Hoa đứng dậy, hoàng hậu đang ngồi ngay ngắn ở trên phượng tọa phía dưới. Phương Hoa mỉm cười đi qua ngồi kế bên, lại nghe Hách Liên Du không chút để ý mở miệng: "Đều nói nghiêm sư xuất cao đồ, Phương Hoa điện hạ tài mạo song toàn, không biết tôn sư là người nghiêm khắc nào?"

Phương Hoa mới nhớ tới Thượng Quan Mạn, mới vừa rồi nàng ấy giúp nàng vượt qua cửa ải khó khăn, theo lệ nên có phần thưởng, huống chi được hắn khen, có chút nhất thời tim đập mặt nóng, ngượng ngùng cười nói: "Không bằng Phương Hoa tiến cử người diện kiến bệ hạ."

Hách Liên Du nhìn nàng, trong mắt chớp tắt: "Vậy liền đa tạ điện hạ."

Phương Hoa bị hắn nhìn chăm chú, cảm thấy nhất thời thở không nổi, ửng đỏ đầy mặt, khẽ cắn môi nói nhỏ: "Không có gì."

Tây Lãnh quốc quân vuốt râu cười nhìn hai người, gọi nội thị: "Tuyên Cố nữ quan." Thượng Quan Mạn thay cung trang, kiệu xuất cung đã đợi nàng, không nghĩ vừa xuống thềm, nội thị cầm phất trần vội vàng tới truyền nàng: "Đại nhân, bệ hạ tuyên gặp."

Nàng có chút khó xử, nhưng quân mệnh không thể từ, không thể làm gì khác hơn là theo nội thị quay người lại. Hách Liên Du và Tây Lãnh quốc quân trò chuyện với nhau đang vui mừng, liền nghe nội thị thông báo: "Bệ hạ, Cố nữ quan đến."

Xa xa mới thấy một người mặc cung trang đỏ theo tùy tùng mà đến, đến dưới bậc liền quỳ: "Hạ thần ra mắt hai vị bệ hạ, hoàng hậu nương nương thiên tuế, thái tử điện hạ công chúa điện hạ kim an."

Hoàng hậu cười khẽ một tiếng: "Cố khanh mau mau đứng lên, vừa rồi Cố khanh làm bạn múa với Phương nhi, theo lý nên có phần thưởng, Bổn cung nhất thời không nghĩ ra thưởng ngươi cái gì."

Nàng vội khom người: "Hạ thần không dám, thần có may mắn được dạy công chúa điện hạ, đã là thiên ân mênh mông cuồn cuộn, làm bạn múa cho điện hạ là bổn phận của thần tử." Phương Hoa không nhịn được che miệng, nói nhỏ mấy tiếng ở bên tai hoàng hậu, hoàng hậu không khỏi mỉm cười, nói với Tây Lãnh quốc quân: "Cố khanh và Hàn khanh là một đôi kim đồng ngọc nữ, bệ hạ không bằng thêm gấm thêm hoa, tứ hôn cho hai người đi." Nàng chỉ sợ chậm trễ vị thần đế này, lại cười nói: "Đến lúc đó kính xin bệ hạ có thể tới dự."

Hách Liên Du vẫn nở nụ cười, nhưng trong con ngươi xanh thẳm lại thấy băng phách đông lạnh, chợt cảm thấy nụ cười kia cũng là lạnh, trong lòng hoàng hậu đột nhiên lạnh, âm thầm suy đoán chẳng lẽ mình nói sai cái gì rồi. Tây Lãnh quốc quân cũng cảm thấy khác thường, nhưng không tiện mở miệng, Hách Liên Du nhẹ nhàng quét mắt Thượng Quan Mạn một vòng, cười nhẹ "Cố đại nhân tài hoa hơn người, sớm lập gia đình chỉ sợ ủy khuất tài năng của đại nhân. Đại nhân nói phải hay không?"

Hắn rõ ràng cười, lại mãnh liệt cảm thấy khí thế áp bách đập vào mặt, Thượng Quan Mạn nhất thời miệng đắng lưỡi khô, vừa muốn đáp lời, hắn đã quay đầu nhìn về phía Tây Lãnh quốc quân: "Hoàng nhi của trẫm trời sanh tính không tốt, thay đổi Thái Phó nhiều lần, nhưng vẫn không thể tìm được người thích hợp, nay thấy Cố đại nhân rất có cảm giác chỉ hận không gặp sớm, không biết bệ hạ có thể bỏ những thứ yêu thích hay không?"

Tây Lãnh quốc quân khẽ chần chờ: "Chuyện này..." Ông nhìn về phía Thượng Quan Mạn: "Cố khanh nghĩ như thế nào?" Hách Liên Du cũng xoay đầu lại thâm trầm nhìn nàng.

Đúng lúc Tây Lãnh thái tử vểnh môi quét tới, đột nhiên khiến cho nàng nhớ tới câu kia: "Giao ngươi đi ra ngoài, nói không chừng hắn sẽ vui lòng hơn." Vội vàng dập đầu từ chối: "Hạ thần bất tài, dạy Phương Hoa điện hạ đã là toàn lực, nếu lại thêm một người chỉ sợ không thể phân thân." Nàng lại vội dập đầu với Hách Liên Du: "Hạ thần thực khó đảm đương trách nhiệm nặng nề, xin bệ hạ..." Đọc Truyện Online Tại TruyệnFULL.vn

"Mẫu thân!"

Chỉ nghe một tiếng con nít non nớt, thân thể nhỏ bé của Hách Liên Khuyết mãnh liệt bổ nhào về phía nàng, nếu nàng tránh né chỉ sợ nó sẽ té, chỉ đành phải tiếp được nó. Hách Liên Khuyết nhào vào lòng nàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng thương hỏi: "Mẫu thân không thích Yêu Nhi sao?"

Nàng chỉ cảm thấy trong lòng bị hung hăng nhéo một cái, cảm giác tội ác nhất thời ập vào lòng, theo bản năng nhăn đầu lông mày: "Ta như thế nào..." Đang ngồi nghe vậy đều kinh hãi, Phương Hoa và hoàng hậu hoảng sợ, chỉ có thái tử nhướng mày giác nhạt, Tây Lãnh quốc quân dùng sức vuốt vuốt chòm râu: "Chuyện này..."

Hách Liên Du nhíu mày mở miệng cười: "Yêu Nhi, không được vô lễ, còn không mau bái kiến bệ hạ."

Hách Liên Khuyết lưu luyến xoay người lại, kéo vạt áo quỳ xuống đất khấu lễ, quy củ thanh thúy mở miệng: "Cố quốc hoàng tử Hách Liên Khuyết ra mắt bệ hạ."

Tây Lãnh quốc quân thấy nó tuy nhỏ tuổi, lại khéo léo hiểu chuyện, không kìm được vui mừng: "Được được, mau mau đứng lên."

Hách Liên Khuyết lại dập đầu với hoàng hậu: "Hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên thiên tuế." Hoàng hậu mừng đến vội kéo tay nhỏ bé của nó: "Mau cho Bổn cung xem một chút, dáng dấp thật là tuấn đó." Hách Liên Khuyết trong trẻo đáp, "Hoàng hậu nương nương mới đẹp, giống như tỷ tỷ của Yêu Nhi vậy." Hoàng hậu nghe nó nói cười không ngừng: "Ai u, cái miệng nhỏ nhắn của đứa nhỏ này thật là ngọt." Phương Hoa thấy nó linh động đáng yêu, một khuôn mặt nhỏ nhắn giống như cục bột, yêu ai yêu cả đường đi, cũng sinh vài tia yêu thích đối với nó, hỏi: "Vì sao tiểu hoàng tử gọi Cố tỷ tỷ là mẫu thân vậy?" Không ngờ nó quay mặt lại nhìn nàng, một đôi đôi mắt ti hí cong thành hình trăng lưỡi liềm, lộ ra một hàm răng trắng trắng: "Yêu Nhi thích mẫu thân. Tỷ tỷ có thể tặng mẫu thân cho Yêu Nhi không?"

Phương Hoa hiểu kỳ, đứa nhỏ này thích gọi nữ tử mình thích là mẫu thân, nếu gọi nàng tỷ tỷ, hẳn là không thích nàng rồi, trong lòng không khỏi không cam lòng, đang chần chờ, cảm thấy Hách Liên Du nhìn sang nơi này, trên mặt nàng vọt nóng lên, quỷ thần xui khiến mở miệng: "Được." Hách Liên Khuyết hoan hô, Phương Hoa hối hận chỉ kém cắn rơi đầu lưỡi mình.

Thượng Quan Mạn ở một bên vô lực cười. Phương Hoa này thấy sắc quên bạn, cứ như vậy đã đơn giản tặng nàng cho người khác, đáng thương cũng không người nào hỏi thăm ý kiến của nàng, đã bỏ quên nàng ở chỗ này. Phương Hoa nhờ giúp đỡ nhìn sang, nàng chỉ tức giận nghiêng đầu đi. Hách Liên Khuyết xoay người bổ nhào về phía nàng, làm nũng ở trong lòng nàng: "Mẫu thân, Yêu Nhi mệt mỏi rồi."

Tây Lãnh quốc quân thấy Phương Hoa đáp ứng, nếu bây giờ đổi ý lại mất mặt mũi, nghĩ thầm sau này mượn cớ lại đem nàng trở về cũng được, dù sao nàng đối với Phương Hoa mà nói, là một nhân vật quan trọng vừa là thầy vừa là bạn, chỉ đành phải thuận nước đẩy thuyền: "Vậy Cố khanh liền dẫn hoàng tử đi xuống nghỉ ngơi đi."

Thượng Quan Mạn chỉ đành thưa vâng, ngược lại Hách Liên Khuyết quy củ hành đại lễ: "Yêu Nhi cáo từ." Người nhỏ như vậy, quỳ gối trên bậc thềm hành lễ, khiến người xem cực kỳ thích trong lòng, hoàng hậu không nhịn được cười nói: "Mau đi đi."

Tây Lãnh quốc quân cười ha ha: "Tiểu hoàng tử thông tuệ hiểu lễ, ngày sau tất thành đại sự."

Hách Liên Du mỉm cười: "Bệ hạ quá khen"

Hách Liên Khuyết rốt cuộc chỉ là đứa bé, chơi với nó một hồi liền mệt nhọc, nó thay áo lụa trắng liền chui vào trong ngực Thượng Quan Mạn: "Mẫu thân cùng ngủ với Yêu Nhi nha." Thượng Quan Mạn không thể làm gì, chỉ đành phải cùng nằm trên sập với nó. Tay bé của nó níu chặt lại vạt áo trước của nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn cà xát lung tung ở trong ngực nàng, buồn bực hàm hồ lầm bầm trong ngực nàng: "Mẫu thân, Yêu Nhi thật rất biết điều, thay mẫu thân trông chừng phụ hoàng, phụ hoàng cũng rất ngoan, từ trước đến nay đều ngủ với Yêu Nhi thôi."

Nàng không khỏi bật cười, đứa nhỏ này, thật chỉ ba bốn tuổi sao? Nín cười dụ dỗ nó ngủ: "Biết mà, Yêu Nhi rất biết nghe lời."

Tay nhỏ bé của nó đột nhiên nắm thật chặt, khóe mắt tràn ra nước mắt trong suốt: "Mẫu thân đừng bỏ Yêu Nhi nha."

Thượng Quan Mạn chỉ cảm thấy trong lòng đau đớn khó chịu, nghe nói vị hoàng tử này chính là do vương phi của Thần đế lúc còn làm Nhiếp Chính vương sinh ra. Sau đó vị vương phi kia đi đâu cũng không ai biết, có người nói nàng ấy đã chết rồi, có người nói đi nơi khác. Thần Đế chưa từng lập hậu, hoàng tử này do một mình hắn nuôi lớn, từ nhỏ không có mẫu thân quan tâm, nghĩ đến thật là đáng thương, không nhịn được ôm nó chặt một chút, dịu dàng nói: "Yêu Nhi yên tâm, mẫu thân một mực ở nơi này cùng với Yêu Nhi."

Hách Liên Khuyết cười hương vị ngọt ngào, say sưa đi vào giấc mộng.

Cửa cung lặng yên không một tiếng động mở ra, Hách Liên Du chuyển qua đồ trang trí lặng lẽ vào phòng, ánh đèn trong phòng hơi tối, chiếu vào màn lụa trắng trong thuần khiết bên giường, thành ra màu sắc dịu dàng. Nàng đang mỉm cười nằm nghiêng ở trên giường, cung trang quanh co khúc khuỷu như mây màu, tóc đen như mây, vẻ mặt thấp thoáng dịu dàng trầm tĩnh, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hách Liên Khuyết chôn ở trong ngực nàng, ngủ thật say, đột ngột dừng chân, nhìn tình cảnh trước mắt, không khỏi mất hồn.

Thấy hắn đi vào, Thượng Quan Mạn vội muốn đứng dậy, hắn chỉ làm thế tay bình tĩnh chớ nóng. Trong nội thất đặt một cái bàn, trên bàn có đủ văn phòng tứ bảo, chắc là chỗ xử lý chính vụ, hắn đã đổi một bộ thường phục màu lam, dạo bước đi tới tùy ý ngồi xuống trên ghế, cầm sổ xem ở dưới đèn.

Bên trong phòng chỉ còn dư lại tiếng hít thở rất nhỏ mà đều đều của Hách Liên Khuyết.

Hắn là cửu ngũ chí tôn, thiên chi kiêu tử, ngay cả Tây Lãnh quốc vương cũng kính là thượng khách, hôm nay hai người lại gặp nhau ở tình cảnh này, hư ảo như cảnh mộng. Nhưng đột ngột mà thất lễ như vậy, nàng lại hoảng hốt cảm thấy không biết làm sao.

Ánh mắt không tự chủ theo dõi hắn hồi lâu, hắn nhướn mày quay lại ngắm nàng, trong con ngươi có mấy phần hài hước, làm như đang nói: "Đã xem đủ chưa?"

Chuyển ánh mắt đi, trên mặt nàng lại bỗng chốc nóng lên, cúi đầu thật nhanh, trong lòng nàng liên tiếp áo não. Nàng luôn luôn tỉnh táo giữ mình bình tĩnh, vì sao liên tiếp luống cuống trước mặt người này, lấy lại bình tĩnh, liền thấy Hách Liên Khuyết đã ngủ say, tay nhỏ bé nắm chặt váy của nàng, trong cánh môi mềm mại tràn ra nước miếng, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngáy rất nhỏ, nàng không nhịn được cười một tiếng. Bóng đêm ngoài cửa sổ càng thâm, đột nhiên nhớ tới Hách Liên Khuyết nói bình thường cùng ở với Hách Liên Du, mình ở nơi này không phải chiếm vị trí của hắn sao, huống chi muộn như vậy còn chưa trở về, Hàn gia nhất định lo lắng, liền nhẹ nhàng đẩy ngón tay Hách Liên Khuyết ra, chậm rãi ngồi dậy.

Thần sắc Hách Liên Du hơi đọng lại, giảm thấp xuống thanh âm mở miệng: "Phải đi sao?"

Nàng nhẹ nói: "Vâng" quay người kéo qua chăn gấm đắp lên trên người Hách Liên Khuyết, tay áo rộng bay lên theo động tác, lộ ra một đoạn cổ tay trắng, đột nhiên lộ ra một vòng tay bích ngọc như đầm nước xanh, chiếu da thịt trắng tuyết, rõ ràng chói mắt.

Ánh mắt Hách Liên Du chuyển sâu, đưa mắt nhìn cổ tay nàng chậm rãi cau mày.

Thượng Quan Mạn chú ý đến ánh mắt của hắn, bỏ tay áo xuống, nàng rũ mắt có chút bối rối giải thích: "Trong phủ còn có người nhà chờ, hạ thần xin được cáo lui trước."

"A?" Hách Liên Du đùa giỡn cong môi, đứng dậy chậm rãi tới giường hẹp bên cạnh, hắn trên cao nhìn xuống nhìn nàng, bao phủ cả thân thể nàng dưới bóng của hắn.

Trong bóng, Thượng Quan Mạn không nghĩ hắn đột nhiên đến gần, thân thể không khỏi ngửa ra sau. Hắn nhìn cử chỉ xa cách của nàng ở trong mắt, con ngươi lại trầm xuống. Đột nhiên cúi người, nàng vội rút lui, hắn đã giơ ngón tay nắm cằm trắng nõn của nàng, dùng lòng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, một đôi mắt màu lam thâm trầm nén giận, lại cong khóe môi khẽ mở môi mỏng:

"Nàng nói, người nhà?"

Ngay sau đó nặng nề một câu: "Người nào mới là người nhà của nàng?"