Công Chúa Thất Sủng Ta Muốn Nàng

Chương 128: Thiên sơn vạn thủy đi không được, hồn mộng càng dạy tìm nơi đâu (10)




Bên trong hoàng cung hàng đêm sênh ca.

Lễ quan trong cung mang mẫu đơn xanh biếc đã nuôi trồng thành công tới, trong bóng đêm hoa xanh tựa như biển, hương nhẹ bắt đầu khởi động trong gió. Hoàng đế Tây Lãnh mời Hách Liên Du ngắm hoa, thái tử Phương Hoa cùng theo, Hách Liên Khuyết cũng đi theo. Hoa thơm rượu nồng, hai vị đế vương đối ẩm say sưa. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Hoàng đế Tây Lãnh hơi giương mắt, thái tử đã hiểu ý, nội thị liền truyền lệnh: "Long phượng mạ vàng... Đuôi cá cánh phượng... Hồng mai châu hương... Tơ vàng tô tước..." Tiếng nói mới vừa lên, liền có cung nữ váy màu từ từ bưng mâm vàng khắc hoa nhẹ nhàng đi vào, lụa mỏng nhẹ bay, hương nhạt gợn sóng, nhất thời khó phân biệt mùi thơm thức ăn. Hoàng đế Tây Lãnh ở một bên mỉm cười giới thiệu: "Mấy món ăn này là đặc biệt chế biến ở Tây Lãnh, bệ hạ không ngại thì nếm thử." Hắn thấy Hách Liên Khuyết cực kỳ an tĩnh đứng ở một bên, thân hình tuy nhỏ, lại không thể khiến cho người bỏ quên, liền cười: "Người đâu, ban thưởng ngồi cho Tiểu hoàng tử."

Hách Liên Du đang muốn ngăn trở, hoàng đế Tây Lãnh lại kiên trì. Hách Liên Khuyết không thể làm gì khác hơn là khấu tạ, nội thị đã đưa đến ghế con, vóc người hắn không đủ cao, ghế con thấp lùn, nếu ngồi xuống, chỉ sợ chỉ còn lại cái đầu. Hách Liên Khuyết hung hăng nhíu mày, nói gì cũng không chịu ngồi xuống. Hoàng đế Tây Lãnh nín cười đang muốn truyền nội thị đổi cái ghế cao hơn. Cung nữ đang cúi người bên cạnh Hách Liên Du đã để khay xuống, thân thể cổ quái, chợt thấy ánh sáng lạnh lóe lên từ thức ăn, thẳng tắp đâm tới Hách Liên Du.

Lưỡi dao kia mang gió, chỉ thấy ánh xanh rất nhỏ ở dưới ánh sáng, chính là độc dược. Hách Liên Du lạnh lùng nghiêng mặt, chỉ nắm đũa ngọc trong tay chặn lại, cung nữ kia che ngực đau kêu một tiếng, chủy thủ "Keng" rơi xuống đất, thân hình cung nữ thẳng tắp bị đánh bay ra ngoài.

Trước sau chỉ là một cái chớp mắt, hoàng đế Tây Lãnh và tất cả đều sững sờ, thấy cung nữ kia bị ném ra mới phục hồi tinh thần lại. Hơn phân nửa người hầu trào lên đè lại cung nữ kia, hoàng đế Tây Lãnh vừa muốn nói chuyện, ai ngờ nội thị mới vừa chia thức ăn thẳng tắp nhảy lên mắng một tiếng: "Bạo Quân!" Không nghĩ tới còn có một thích khách nữa, chúng thị đầu tiên là cả kinh, cho là hắn lại công kích Hách Liên Du, vội vàng chạy về hướng Hách Liên Du. Nhưng thân thể nội thị kia lại chuyển hướng công kích về phía Hách Liên Khuyết, trông thấy ánh mắt hung ác đầy sát ý của nội thị kia, Hách Liên Khuyết không khỏi sững sờ. Nó mặc dù thông tuệ, rốt cuộc vẫn còn là trẻ nhỏ, chưa từng gặp qua loại công kích trực diện này, chỉ luống cuống, mím chặt cái miệng nhỏ nhắn cương lưng, hai mắt nhìn chằm chằm nội thị như chuông đồng. Hách Liên Du thấy bộ dáng nó thì trong bụng liền trầm xuống, đẩy ra nội thị bên cạnh xoay người một cái kéo tay Hách Liên Khuyết vào trong ngực, thuận thế xoay người né tránh lưỡi đao của nội thị. Ở trong nháy mắt lướt qua nhau đó, nội thị đột nhiên nâng lên một nụ cười âm hiểm, chuyển hướng đao, lưỡi đao sắc bén đâm vào vai phải ôm chặt Hách Liên Khuyết của hắn.

"A!" Phương Hoa có bao giờ thấy trường hợp này, vừa la lên liền ngất vào trong ngực thái tử Tây Lãnh.

Ánh mắt Hách Liên Du hung ác, đầu vai hung hăng vung lên, nội thị thoáng chốc giật mình, rút lui chuôi đao "Vụt" rơi vào trong bụi hoa, chỉ thấy thân ảnh bay qua, hoa rơi một đường.

Hôm nay Hách Liên Du cũng không mang quá nhiều tuỳ tùng, tất cả đều là cấm quân bên cạnh hoàng đế Tây Lãnh, thấy Hách Liên Du bị thương trong lòng kêu to không tốt, hoàng đế Tây Lãnh đã sớm nghiêm mặt phân phó: "Mau gọi ngự y tới xem thương thế của bệ hạ!" Hách Liên Du nhàn nhạt đảo mắt màu lam về phía ông, nét mặt già nua của hoàng đế Tây Lãnh khựng lại, cắn răng nghiến lợi: "Thật là to gan, lại dám giương oai ở trong cung của trẫm, bệ hạ yên tâm, trẫm nhất định bắt hung thủ cho bệ hạ một cái công đạo."

Trên mặt Hách Liên Du cũng không dao động, chẳng qua là môi mỏng hơi trắng, nhíu mày cười như không cười: "Bệ hạ đúng thật cho trẫm một cái công đạo mới phải." Nói thẳng khiến hoàng đế Tây Lãnh rơi mồ hôi như mưa. Liền thấy trên vai hắn bị lưỡi đao chém rách lộ ra da thịt dưới áo gấm, máu sềnh sệch theo lưỡi đao chảy xuống, rơi vào trên hai mắt rồng tinh xảo phức tạp, máu kia lại có nhiều chất đen.

Hách Liên Khuyết bỗng chốc liếc qua, run giọng nói: "Phụ hoàng... Trên đao này có độc!"

Giọng trẻ con vừa ra, khắp mọi nơi đều đổi sắc mặt. Hoàng đế Tây Lãnh chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, thái tử Tây Lãnh thấy việc nghiêm trọng, chỉ đạp lên người nội thị bên cạnh: "Còn không đi giục ngự y!"

Tay bé của Hách Liên Khuyết nắm chặt ống tay áo của hắn, thân thể làm như phát run lên. Vai phải của Hách Liên Du bị thương, không tiện ôm nó nữa, cổ tay trái dùng sức để nó lên đất, vỗ vỗ đính đầu nó, ôn hòa cười một tiếng với nó: "Phụ hoàng không sao."

Thân hình hắn rốt cuộc ngất ngư.

Biết được Hách Liên Du bị đâm, thần tử Cố quốc liền mặt lạnh với Tây Lãnh. Vốn tẩm điện của Hách Liên Du cũng không cho người Tây Lãnh đến gần, lần này cấm quân Cố quốc liền cầm đao cảnh giới, cũng tăng thêm cấm quân. Cung nhân Tây Lãnh đều không dám đến gần, hoàng đế Tây Lãnh cũng không thể làm gì, chỉ có thái tử mặt lạnh trầm tư, im lặng không nói.

Thượng Quan Mạn đưa ra lệnh bài vào cung, thủ vệ mới cười làm lành trả lại: "Đại nhân, thất lễ." Nàng chậm rãi nhận lấy thả lại trong tay áo, hỏi: "Trong cung xảy ra chuyện gì, đột nhiên nghiêm cẩn kiểm tra như vậy?"

Thủ vệ vội cười: "Nếu không phải đại nhân, ty chức cũng không dám cho đi, đại nhân mau vào cung đi, đừng hỏi nhiều."

Thấy thái độ của hắn như vậy, trong lòng nàng hơi nghi, biết hỏi cũng không ra nguyên cớ, chỉ đành phải gật đầu vào cung.

Thần sắc cung nhân bên trong hoàng cung đều vội vã, đại nội đề phòng sâm nghiêm, huy động nhân lực như vậy, chẳng lẽ là nhân vật nào bị hại. Nàng chần chừ có nên đến chỗ Phương Hoa nhờ giúp hay không, đến ngã ba, vẫn là nhịn không được chuyển sang tẩm điện của Hách Liên Du.

Không nghĩ mới vừa nói ra liền bị người xách theo lưỡi dao lạnh đẩy trở lại, cấm quân kia mặt lạnh khiển trách: "Người Tây Lãnh kia, cút xa một chút." Trong đầu nàng ông ông một tiếng, sự tình làm sao phát triển đến bước này? Đụng phải mặt hung thần ác sát của cấm quân kia lại không thể giải thích, không thể làm gì khác hơn là tránh đao nhọn kia liên tiếp lui về phía sau, hết sức trầm giọng nói: "Hạ quan có chuyện quan trọng muốn cầu kiến bệ hạ." Ai ngờ cấm quân kia nhướng lông mày lên xì xì đâm tới: "Ngươi còn dám nói." Nàng cả kinh vội lách người.

Cấm quân thấy nàng rốt cuộc không lên trước nữa, hừ một tiếng đứng về trước cửa cung.

Thượng Quan Mạn không thể làm gì khác hơn là đứng ở phía xa xa, không dám đến gần.

Cửa cung đỏ cao lớn nặng nề "Ken két" một tiếng, có người từ trong cửa ra ngoài, cấm quân kia vội chắp tay: "Thanh Thụy đại nhân." Người kia hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Thượng Quan Mạn vừa muốn đến gần, liền nghe cấm quân kia mạnh mẽ đáp: "Bẩm đại nhân, không có."

Hai bên cửa cung treo một chiếc đèn cung đình, ánh đèn mờ nhạt, miễn cưỡng có thể thấy diện mạo người kia, bộ dáng bình thường, mặt mày lại thâm trầm, nàng nhìn nhìn liền thấy có chút quen mắt. Làm như cảm thấy ánh mắt của nàng, hắn đột nhiên nhìn qua nơi này.

Đôi mắt màu nâu, ánh mắt rất là lãnh khốc, cũng chỉ một thoáng, người nọ thật nhanh rũ mắt xuống, sải bước đi về phía nàng.

"Phu nhân, mời theo ty chức."

Chỉ ném xuống những lời này rồi quay đầu đi dẫn đường ở một bên, nàng không tự chủ đuổi theo, vừa rồi, hắn gọi nàng "Phu nhân?"

Cấm quân kia thấy Thanh Thụy mang nàng vào bên trong, không kìm hãm được mở miệng: "Đại nhân, nàng ta là nữ tử Tây Lãnh, đường đột như vậy..." Thanh Thụy nhìn qua: "Hoàng đế Tây Lãnh đã nói muốn cho câu trả lời thỏa đáng, chúng ta chờ là được rồi, còn nói lung tung nữa, ta trị tội ngươi nhiễu loạn lòng quân!"

Cấm quân kia vội lui người chắp tay: "Ty chức biết tội." Thượng Quan Mạn nghe vậy, nhíu chân mày lại.

Thanh Thụy dẫn nàng đến trong phòng khách chánh điện, chỉ thấy người hầu ra ra vào vào từ nội thất, thân ảnh xốc xếch bên trong bức họa thi văn ẩn sĩ bằng gỗ tử đàn khảm bạch ngọc. Thanh Thụy gọi người tới dâng trà cho nàng, xin nàng chờ mới sải bước vào nội thất, chỉ nghe bên trong phòng làm như vang lên tiếng nói chuyện le que, tiếp liền có người vội vàng kêu một tiếng: "Tiểu oa nhi, ngươi không chết được đâu!" Giọng nói kia cực lớn, rất mạnh mẽ, mặc dù nghe giống một lão giả rồi lại không giống, dần dần thanh âm chuyển thấp... Nàng nghiêm túc nghe, thế nhưng chỉ nghe một hồi áo tuôn rơi, Hách Liên Du mặc áo ngủ lụa trắng, khoác một long bào màu lam chậm rãi từ bên trong đồ trang trí ra ngoài.

Hắn không buộc tóc đen, thẳng tắp khoác lên sau ót, sắc mặt thoáng trắng bệch, chiếu tóc gấm sáng mềm chỉ cảm thấy mang theo vài phần cảm giác bệnh hoạn yếu đuối.

Thượng Quan Mạn vội vàng đứng dậy tham bái.

Hắn chỉ nhẹ liếc nhìn nàng, thấp nói: "Miễn." Bước chân hơi nặng nề ngồi xuống trên ghế trước mặt, làm như có chút mệt mỏi bại dựa thân thể ra sau, ánh mắt quét lên mặt nàng, mang theo vài phần mơ hồ ấm áp, không chút để ý hỏi: "Có chuyện gì?"

Nàng cười thỏa đáng lễ độ: "Đêm khuya viếng thăm, thật sự là đường đột bệ hạ, hạ thần đến, là muốn xin bệ hạ một món đồ."

Hắn có chút kinh ngạc, hỏi: "Là cái gì?"

Nàng ngẩng mặt nhìn hắn, vẻ mặt sáng tối phức tạp: "Hạ thần... Muốn khôi phục trí nhớ trước kia."

Vẻ mặt hắn làm như dừng lại, khóe môi nâng lên chậm rãi thu trở lại, ấm áp trong mắt cũng không rút đi chút nào. Hắn tựa vai khoác tóc đen ra sau hí mắt nhìn nàng, nổi bật lên sắc môi cực kỳ tái nhợt của hắn, chỉ nghe hắn mím môi môi mỏng hoảng hốt mỉm cười một cái: "Cố tình vào lúc này."

Xâu chuỗi tất cả trước đây, cộng thêm vào lời nói của Thanh Thụy trước điện, nàng nhất thời hiểu ra, thì ra là người bị đâm... Là hắn. Trong lòng căng thẳng, mắt chăm chú nhìn vào người của hắn, chần chờ nói: "Bệ hạ, bị thương..." Hắn mặt lạnh vặn lông mày: "Không việc gì. Ngược lại đại nhân, ngay thời điểm này muốn khôi phục trí nhớ là vì cái gì?" Chợt cười như không cười mở miệng: "Trên đao tẩm hàn độc của loài Cóc có dược tính chí hàn, quả nhiên là muốn đưa trẫm vào chỗ chết, nếu không phải trẫm từ nhỏ đã ngâm kỳ độc, lại có thần y cứu giúp, lúc này đại nhân đã không thấy được trẫm rồi."

Nàng không nhịn được liền lui về phía sau một bước, thì ra là kinh hiểm như vậy, chợt liền thở phào một cái, thật may là... Sau một khắc trong đầu đã nhanh chóng suy tư. Hoàng đế Tây Lãnh một lòng van xin an ổn, tuyệt sẽ không tự chặt đường, huống hồ nếu ôm cây to Cố quốc, sẽ không sợ cường địch xâm phạm, nhất định không thể ám sát hắn ở vào thời điểm này. Nếu là người ở ngoài cung, cũng không thể dễ dàng vào hoàng cung sâm nghiêm này, men theo động cơ, chỉ có một người... Trong lòng nàng hơi chậm lại.

Hàn gia đã sớm cho tai mắt nằm vùng khắp trong cung, nàng biết, bên cạnh hắn đều là kỳ năng nghĩa sĩ, tìm được hàn độc cũng không khó, ám sát Hách Liên Du tự nhiên cũng không khó khăn. Không trách được hôm nay hắn có chút khác thường, nguyên lai là giấu nàng động thủ với Hách Liên Du. Hôm nay Hách Liên Du chưa chết, chỉ sợ hắn sớm đã đoán được hung thủ là người nào, Hàn gia, trên đầu đã treo lưỡi đao rồi.

Hách Liên Du nhàn nhạt nhìn vẻ lo lắng trên mặt nàng, chợt cười khẽ: "Điều kiện Mạn nhi muốn khôi phục trí nhớ, không phải bảo ta thả Hàn Ngọc Sanh chứ."

Lời kia làm như đao bén, thẳng tắp đâm chọt ngực nàng, không thể phủ nhận, một khắc kia, nàng quả thật nghĩ như vậy. Hôm nay nàng và Hàn gia đều ở tình thế xấu, lần đầu tiên gặp nhau, không khó nhìn ra Hách Liên Du có ý khơi lại trí nhớ trước kia của nàng. Nếu bắt được cơ hội lần này, nói không chừng có thể cứu Hàn gia một mạng. Nhưng vì sao... Trong lòng làm như kim châm, cảm giác đau đớn mờ mờ ảo ảo.

Hách Liên Du nhìn nàng chậm rãi rũ mắt xuống: "Ta mệt mỏi, nàng lui ra đi."

Thượng Quan Mạn sửng sốt, lại có chút hốt hoảng đáp một tiếng: "Vâng" Hắn cuối cùng không nhịn được giương mắt nhìn nàng, ánh mắt quét qua cực nhanh, nhưng khoảnh khắc nàng xoay người, đột nhiên mắt quét lên môi của nàng.

Lạnh lùng nói: "Chậm đã."