Công Chúa Thời Tiết

Chương 129




Hai thân ảnh nhỏ bé xuất hiện ở trong phòng ngủ của mấy đứa hôm trước.Hai người tìm đi tìm lại mà vẫn không tìm được thứ mình muốn.

-Tiểu hồ li!Cậu có chắc là Trang đã đánh rơi ở đây không?

-Tớ không biết!Tìm khắp phòng rồi mà không thấy thì rất có thể là đánh rơi ở bên ngoài rồi.Ác ma,tớ với cậu ra ngoài tìm thử đi.

-Được rồi!

Tiếng thì thầm trong căn phòng tối vang lên sau đó căn phòng liền trở lại vẻ im ắng như trước.

2tiếng sau

-Cứ tìm như vậy thật không phải cách hay.Nếu rớt ở bên ngoài như thế thì rất khó tìm vì tuyết rơi phủ đất một lớp rất dày.

Cậu trau mày nhìn nhỏ.Tuy cả hai đều không bị cái lạnh ảnh hưởng nhưng cứ tìm như thế này chẳng khác nào mò kim đáy bể cả.

-Ừ,tớ có cách rồi.

Nhỏ mỉm cười,sau đó nhắm chặt hai mắt lại lẩm bẩm một câu gì đó rất nhỏ khiến cho cậu cực kì tò mò và khó hiểu.Chiêu thức mới à?

Con vật hung dữ đang thiu thiu ngủ chợt mở to mắt ra.Đứng lên gầm một cái rồi lắc mình biến mất.Con chó đen te tua đang thảm thương nằm một góc bỗng rùng mình một cái rồi nằm bẹp xuống đất.Tha cho nó đi,nó hối hận lắm rồi.Ba mẹ ơi!cứu con với.Nhưng mãi sau mà chẳng thấy động tĩnh gì cả.

...

-Phong Vân hiện!

Nhỏ mở mắt,hô lên một tiếng thì trước mắt liền hiện ra một con bạch hổ với đôi cánh đen khoẻ khoắn đang cụp vào.Mắt con hổ màu đỏ rực,hình dáng như một sứ thần tới từ địa ngục vậy.

Nhỏ lấy ra trong túi áo khoác sợi dây truyền và cái găng tay của nhỏ Trang rồi đưa tới trước mặt chú bạch hổ.

-Mau tìm đi!

Thiên Hà ra lệnh,chú hổ liền nhắm mắt vào hít hơi hai thứ kia một chút sau đó đánh giá kĩ lưỡng và phân tích xong xuôi liền mở mắt và phóng như bay về phía dòng sông cách trang trại một đoạn tương đối xa mà đang bị bóng đêm bao phủ kia.Nhỏ cũng nhanh nhẹn dảo bước chạy theo bạch hổ.Có lẽ phong vân đã phát hiện ra chăng?Tuy phong vân là loài hổ biến dị nhưng kì thực thính giác và khứu giác của nó cực kì nhạy cảm,so với giống chó thì gấp mấy chục lần.

Cậu đứng im tại chỗ,mắt không chớp,miệng há hốc ra.Dường như cậu không dám tin vào mắt mình nữa rồi.Con hổ đó có biến thành tro cậu cũng nhận ra,cái kẻ dám đánh úp cậu xuống hồ năm đó.Nếu vậy thì tiểu hồ li chẳng phải là?