Công Lược Lĩnh Chủ Thành Phố Ngầm Kia

Chương 103: Chương 103





Các người chơi quỷ khóc ma gào mà ồn ào không thấy giao diện hệ thống của mình, điện thoại của phòng chăm sóc khách hàng lại một lần nữa bị gọi cháy máy.

Lần này phía công ty game vô cùng dứt khoát mà ra thông báo, nói rõ ràng cho người chơi, các bạn ở trong một tấm bản đồ đặc biệt, giao hiện hệ thống sẽ bị giấu đi, chỉ cần ra bản đồ đặc biệt là giao diện sẽ trở lại.
Đồng thời, phía công ty game cũng nói, mọi người không cần bỏ lỡ nhiệm vụ khen thưởng nào.

Khi có nhiệm vụ bắt buộc phải làm thì hệ thống sẽ tăng thêm nhiệm vụ này vào giao diện nhiệm vụ của người chơi.

Nếu đúng lúc đó bạn đang ở bản đồ đặc biệt thì có thể thuận tiện hoàn thành.

Nếu người chơi có việc không online lúc nhận nhiệm vụ, hoặc là không ở trong bản đồ hoạt động, thì cũng không sao.

Trò chơi đã dựng bản đồ cảnh tượng dùng để sao lưu lại cảnh tượng nhiệm vụ, các người chơi hoàn toàn có thể làm bù bất cứ nhiệm vụ nào lúc rảnh rỗi.
Thông báo này vừa ra, các người chơi liền hô to: Ta không bao giờ phải hối hận cả đời vì lỡ mất nhiệm vụ giới hạn của hoạt động nữa.
Đương nhiên cũng có người chơi không hài lòng, hỏi: “Vậy tôi làm nhiệm vụ từ đầu đến cuối chẳng lẽ có đãi ngộ giống như những người làm bù sau này sao?
Phía công ty game cũng nói: Đương nhiên không phải.
Vậy có khen thưởng đặc biệt gì?
Phía công ty game: “Hỏi thành chủ của bạn ý.”
“Mịa nó, tôi biết ngay công ty game không có khả năng tốt như vậy.

Thì ra hố ở chỗ này.” Manh Vương hùng hùng hổ hổ vừa dọn gạch vừa nói chuyện với Soái Ca.
Soái Ca: “Tức giận như vậy thì ông đừng đi dọn gạch nữa.

Offline nghỉ ngơi một chút đi.”
Ma Vương: “Tôi không.

Ông xem nhiều người xông lên trước như vậy, trên Tieba nói không làm đều là kẻ ngu ngốc!”
Suy nghĩ của Manh Vương cũng giống với đa số người chơi “Không phải ông nói không làm sao? Sao ông còn online?” Thành câu thăm hỏi thịnh hành khắp bản đồ này.

Hôm nay vẫn là một ngày xây dựng doanh địa, từ sáng Viện Trưởng đã online, vừa ngáp vừa chào hỏi người chơi đang hì hục làm việc bên cạnh theo cách đang hot hiện nay: “Anh em máu như vậy? Đã bảo không làm còn gì?”
Người chơi người sói kia nhìn thoáng qua Viện Trưởng, sắc mặt cổ quái nói: “Ta vô cùng trung thành với Louis đại nhân, là ai nói không làm?”
Viện Trưởng ngây ngốc mười mấy giây, hắn nghĩ, đù má, không phải hắn lại nhận sai NPC đấy chứ.
Người chơi đối diện nhìn thấy biểu tình của Viện Trưởng, không nhịn xuống, lập tức bật cười.
“Ông anh, chỉ đùa một chút thôi.

Đừng suy nghĩ vớ vẩn, ông xem trang bị của NPC đi, nếu tôi là NPC thì tôi cũng sống quá thảm rồi.”
Viện Trưởng nhe răng với hắn: “Không vui một chút nào.”
Người sói kia vỗ vỗ bả vai của Viện Trưởng: “Ông anh bớt giận, tôi sai.

Em đây chỉ muốn nhìn xem ông anh rốt cuộc có thần kỳ như trên diễn đàn truyền lại không thôi.”
Viện Trưởng: “Thần kỳ? Thần kỳ cái gì?”
Người sói nói: “Chính là một khi Viện Trưởng nhận sai NPC, vậy chắc chắn là mở cốt truyện.”
Viện Trưởng: “…… Cho dù tôi nhận sai NPC là mở cốt truyện thì ông có phải đâu?”
Người sói ngượng ngùng mà cười một chút.
Khi hai người nói chuyện, một con Slime màu hồng nhạt bỗng nhảy qua hai người.
Slime có màu sắc này, lại còn hình cầu, độ nhận diện tăng vọt.
Viện Trưởng thuận miệng kêu một tiếng: “Chị Cổn hôm nay onl sớm vậy?”
Slime hồng nhạt không để ý hắn, lăn về phía lều trại xa hoa của lão Lou.
Viện Trưởng kỳ quái nhíu mày: “Chị Cổn hôm nay sao vậy?”
Cầu Cổn Cổn là một người rất thoải mái, ngày thường cho dù là một người chơi không quen biết chào hỏi nàng thì nàng đều sẽ trả lời lại một câu.

Càng đừng nói đến việc đi ngang qua người Viện Trưởng.
Người chơi người sói gãi gãi đầu: “Sao tôi cứ thấy chị Cổn hôm nay có chút kỳ quái?”
Viện Trưởng nghe vậy, suy nghĩ một chút nói: “Ông nói như vậy…..nơ bướm trên đầu bà ý đâu? Không mặc trang bị cởi chuồng?”
Trang bị của trò chơi thành phố ngầm này, bởi vì thân phận của mỗi nhân vật không giống nhau nên mặc vào người sẽ thay đổi.


Giống như Slime có hình dạng đặc biệt như Cầu Cổn Cổn thì nơ bướm chính là biểu hiện cho trang bị của nàng.
Người chơi người sói nháy mắt nghĩ tới cái gì, nhanh chóng nói với Viện Trưởng: “Úi, liệu tên này có phải chị Cổn không vậy?”
Viện Trưởng có chút chột dạ nói: “Không thể nào.

Đây nếu không phải chị Cổn thì cũng là tài khoản phụ của ai đó, không có lý nhiều NPC như vậy lại để cho đồ vật khác trà trộn vào chứ.”
Người chơi người sói: “Bắt lấy tra hỏi một chút không phải là được rồi sao.”
Hai người liếc nhau, lên.

Bắt lấy con Slime kia.
Cho dù là người sói hay quỷ hút máu thì tốc độ thiên phú của chủng tộc đều không chậm, hơn nữa hai người còn là người chơi giai đoạn đầu, điểm thuộc tính cũng thuộc top hiện nay.

Hai người như vậy bắt một con Slime là vô cùng dễ dàng.
Viện Trưởng chộp con Slime màu hồng nhạt trong tay, người sói thò mặt qua nhìn kỹ: “Hầy, tôi cảm thấy ánh mắt của nàng hơi dại.”
Ánh mắt bình thường của Cầu Cổn Cổn chính là ·w·, mà ánh mắt của cong Slime hồng nhạt này là 0v0, vô cùng trống rỗng.
Viện Trưởng: “Chị Cổn? Chị Cổn? Bà bị bắt cóc thì gật đầu một cái?”
Slime hồng nhạt không hề phản ứng.
Người chơi người sói: “Viện Trưởng, đừng giãy giụa.

Tôi thấy đây không phải chị Cổn.”
Goum vốn là một con Slime bình thường sống trong hang động đá vôi, nó giống với những con Slime khác trong tộc đàn, mỗi ngày đều nằm sấp trên đỉnh hang động, chờ đợi phía dưới có các sinh vật đi qua, sau đó chúng nó sẽ rơi xuống vồ lấy đám sinh vật đi ngang qua đó.
Goum nhận ra mình không giống bình thường bắt đầu từ cuộc đi săn ngày hôm nay, tộc đàn của nó săn được một con dê rừng, sau khi ăn uống no đủ, trong đầu Goum đột nhiên nhiều thêm một đoạn ngắn.

Nó thấy một sinh vật vô cùng giống với nó, cũng là một con Slime hồng nhạt hình cầu.
Nó sinh sống trong một thành phố rất lớn, hơn nữa có được một chủ nhân vô cùng cường đại.

Nó không cần lo lắng vì đồ ăn hàng ngày, cũng không cần sợ hãi hang động của mình bị sụp mất.


Nó là một con sủng vật được nuôi dưỡng, chỉ cần đi thu hút sự chú ý của một sinh vật khác khi chủ nhân yêu cầu mà thôi.
Goum không biết tại sao đột nhiên mình nhìn thấy những thứ đó, nhưng thanh âm từ tận đáy lòng nói với nó, đi đến doanh địa của chủ nhân con Slime kia, sau đó gi3t chết chủ nhân.

Mọi người đều là Slime,, tại sao con đó lại sống thoải mái như vậy?
Gou vâng theo âm thanh dụ dỗ trong lòng, nó đi tới một địa phương trước đây chưa từng tới, hơn nữa nghênh ngang đi vào trước mặt đám thủ vệ nghiêm ngặt.
Nó đi theo hướng được chỉ dẫn, mắt thấy sắp vào được cái lều kia, thanh âm trong lòng nó càng thêm nóng nảy, thúc giục nó nhanh lên, lại nhanh lên.
Khoảng cách với căn lều chỉ còn lại 100m, Goum sắp thành công.

Nhưng mà —-
Nó bị bắt.
Một con quỷ hút máu cùng một con người sói bắt được nó.
Âm thanh trong lòng của Goum lập tức biến mất.

Goum nhìn người sói cùng quỷ hút máu, bộ não không lớn hoàn toàn dừng lại.
“Phanh —” một tiếng, con Slime này nổ tung.
Phạm vi vụ nổ không lớn, nhưng thanh âm vô cùng vang, kinh động không ít người chơi cùng NPC, trong đó có cả Bùi Y.
Bùi Y đi ra khỏi lều trại, y nhìn quỷ hút máu cùng người sói dính đầy dịch nhầy Slime, hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Người sói chớp chớp mắt, nghĩ thầm: Trời má, quả nhiên lời đồn là thật.

Chỉ cần Viện Trưởng nhận sai NPC, lập tức sẽ chạy cốt truyện.
Viện Trưởng thấy con Slime màu hồng nhạt đi phía sau mị ma, thê thảm mà gào một tiếng: “Chị Cổn thì ra ở chỗ này?”
Cầu Cổn Cổn: @[email protected]?
Một con kỵ sĩ hắc ám phụ trách an toàn của lều trại chính mang theo kỵ sĩ chạy tới.
Hắn vô cùng sợ hãi hỏi: “Bùi Y tiên sinh, ngài không sao chứ?” Ma thần trên cao, Louis đại nhân vừa mới ra ngoài một đêm đã có tập kích, chỉ sợ sau này hắn sẽ phải làm kỵ sĩ không đầu rồi.
Bùi Y lắc lắc đầu: “Ta không sao.

Thế nhưng hai con dân mới này của Louis các hạ bị thương không nhẹ.”
Bùi Y có thể ngửi được mùi hỗn hợp dịch nhầy của Slime và máu tươi trong không khí.
Hai người chơi ở trong trung tâm vụ nổ lúc nãy còn không cảm thấy gì, dù sao đã điều chỉnh không có cảm giác đau, chỉ là khi cử động cảm thấy động tác chậm chạp mới nhận ra mức độ nghiêm trọng của vết thương trên người.
Viện Trưởng thử hoạt động bước chân, hắn vừa mới co chân, cả thân hình quỷ hút máu đã ngã trên mặt đất, lòng hắn cứng lại: “Ta cảm thấy nếu bây giờ chữa trị ngay lập tức thì tôi còn cứu được.”

Bùi Y đưa tới một vị tư tế hắc ám, sau khi đọc một đoạn tiếng Anh với người sói cùng Viện Trưởng, cả hai người chơi đều tung tăng nhảy nhót.
Viện Trưởng chỉ vào dịch nhầy Slime còn sót lại trên mặt đất, nói: “Báo cáo mị ma đại nhân, chúng tôi bắt được một gián điệp Slime.

Nó tự bạo.”
Bùi Y: “Rõ ràng.

Nhưng xung quanh doanh địa đều có ma nhãn theo dõi, hơn nữa chỗ nào cũng là con dân của Louis các hạ, rốt cuộc nó trà trộn vào thế nào?”
Kỵ sĩ hắc ám lập tức nói: “Bùi Y tiên sinh, căn cứ vào phản hồi của ma nhãn thì vẫn không phát hiện được sinh vật nào xâm nhập vào trận doanh.”
Những NPC xung quanh lập tức phản ứng, trước đó căn bản không chú ý tới còn có một con Slime không bình thường ở trong doanh địa.

Hơn nữa thứ như Slime này, nói thật quá thường thấy, có đôi khi lấy xẻng đào một cái cũng có thể đào được một ổ.
Đối với đại quân của Louis mà nói thì chúng nó quá yếu.

Căn bản không cần phòng bị.
Bùi Y cũng hiểu đạo lý này, vì thế y hỏi Viện Trưởng cùng người chơi người sói: “Làm sao các cậu phát hiện ra con Slime này có vấn đề?”
Người chơi người sói nhìn Viện Trưởng một cái: “Bởi vì người bạn này của tôi có một kỹ năng vô cùng đặc biệt, chỉ cần hắn nhận sai đồ vật thì đồ vật đó chắc chắn có vấn đề.”
Viện Trưởng: “?”
Bùi Y nghiêng đầu, nghĩ đến câu nói mà quỷ hút máu kia nói khi nhìn thấy sủng vật của Louis các hạ, hiểu ra hắn nhất định nhầm lẫn giữa con Slime đến từ bên ngoài đó với Cầu Cổn Cổn.
Y nghĩ nghĩ rồi nói: “Nếu cậu có thiên phú như vậy thì nhiệm vụ điều tra tất cả những sinh vật trong doanh địa sẽ giao cho cậu.

Cậu có thể chọn một ít giúp đỡ, mau chóng hoàn thành việc này.

Ngày mai chúng ta phải ra ngoài tìm kiếm tài liệu nguyền rủa, cũng tra xét địa hình xung quanh.

Ta hy vọng trước đó tất cả những nhân tố không ổn định đều sẽ biến mất trong đại bản doanh này.”
【 Đinh —— điều tra gián điệp dị giới.


Sau khi các người chơi dọn gạch ba ngày, rốt cuộc nghênh đón nhiệm vụ đầu tiên, bắt gián điệp.
Hết chương 103..