Công Lược Nam Phụ

Chương 107: Công lược ám vệ ngốc manh (16)




Edit: Mia

"Cung chúc Thái Hậu nương nương phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn "

Thái Hậu ngồi trên cao cười gật đầu: "Tốt tốt! Đều bình thân!"

"Tạ Thái Hậu nương nương --"Mọi người đứng dậy, sau đó thành thành thật thật đứng một bên.

Thái Hậu nhìn Lăng Vu Đề phía dưới, vẻ mặt cười hiền lành: "Nha đầu Đề Nhi, hôm nay sao lại theo quy củ như thế? Mau lên đây, để ai gia nhìn cho kỹ một cái! Còn có An Nhi cũng đi lên!"

Lăng Vu Đề nghe vậy, ngẩng đầu nhìn Thái Hậu cười ngọt ngào, một tay nâng váy, một tay nắm tay Lăng Kỳ An đi đến bên người Thái Hậu.

Cô cùng Lăng Kỳ An ngồi xuống ở bên chân Thái Hậu: "Vì hôm nay là sinh nhật của bà cô, cho nên ngoan một chút đó!"Lăng Vu Đề hơi hơi chu miệng, nghịch ngợm nói.

Thái Hậu bị Lăng Vu Đề chọc đến cười ha ha, duỗi tay chỉ chỉ mũi cô: "Cái tiểu nha đầu này, còn muốn giả bộ ngoan ngoãn? Giả bộ thì con cũng là tiểu thư điêu ngoa của Nhiếp Chính Vương phủ! Các ngươi nói có phải hay không?"

Nói, Thái Hậu nghiêng đầu nhìn về phía người chung quanh.

Chung quanh Thái Hậu, đều là phi tử của Khúc Mạc, hai mươi ba mươi người, mập ốm cao thấp, thật đúng là hình dạng nào cũng có!

Chỉ là liếc mắt một cái, Lăng Vu Đề liền nhìn thấy được Lăng Nghê Nhã.

Có thể là bởi vì Lăng Nghê Nhã có vầng sáng của nữ chủ, cho nên nàng chỉ an tĩnh ngồi ở chỗ kia như vậy, nhưng cũng có thể làm người ta liếc mắt một cái là có thể thấy nàng.

Thái Hậu nói, những người đó làm sao dám không phụ họa, cho nên lúc Thái Hậu hỏi xong, tất cả mọi người đều gật đầu cười nhạt.

Lăng Vu Đề phối hợp quay đầu ra vẻ giận dỗi: "Hiện tại con đã thay đổi rồi! Không điêu ngoa, không tin ngài hỏi mẫu thân!"

"Hả? A Mẫn? Nha đầu Đề Nhi xác thật là thay đổi?" Thái Hậu có chút ngoài ý muốn nhìn Mẫn phu nhân.A Mẫn, là tên của Mẫn phu nhân, tên đầy đủ của Mẫn phu nhân là Mẫn Mẫn.

Thái Hậu thân cận cùng bà, cho nên đều gọi tên bà, đây cũng là vinh hạnh mà người khác không có được.

Mẫn phu nhân ngồi ở phía dưới cười gật đầu: "Đề Nhi xác thật thay đổi không ít, hiểu chuyện rất nhiều!"

Nếu Mẫn phu nhân nói như vậy, hẳn là sự thật.

Thái Hậu nắm tay Lăng Vu Đề, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cô, cười đến vui mừng.

"Con đã trưởng thành, cho nên mới hiểu chuyện! Xem ra, đến lúc giúp nha đầu Đề Nhi tìm chồng rồi! Đề Nhi có người ái mộ không, ai gia làm chủ cho con!"Thái Hậu vừa nói xong, mọi người liền không dám thở lớn.

Toàn kinh thành ai không biết, người Lăng Vu Đề ái mộ không phải là ai khác, mà chính là đương kim hoàng thượng!

Những phi tần mỗi người đều mang theo nỗi sợ, sợ Lăng Vu Đề nói cô muốn vào cung!

Lăng Vu Đề là ai nha! Nàng ta với Lăng Nghê Nhã - Thục phi này bất đồng!

Lăng Vu Đề có Nhiếp Chính Vương yêu thương nàng ta! Có Thái Hậu nương nương sủng ái nàng ta!

Lăng Nghê Nhã còn tốt, ít nhất thời điểm Hoàng Thượng sủng hạnh nàng, các nàng ngẫu nhiên còn có thể có thịt ăn.

Nếu mà Lăng Vu Đề tiến cung, vậy các nàng sợ là đến canh cũng nhìn không thấy!

Mẫn phu nhân vào lúc Thái Hậu hỏi ra câu này, lòng cũng có chút khẩn trương, chỉ là nghĩ rằng Lăng phụ nói với bà, ý nghĩ hiện tại của Lăng Vu Đề, bà liền đỡ lo lắng hơn.

Vấn đề này, kỳ thật trong trí nhớ Thái Hậu cũng có hỏi qua nguyên thân, lúc ấy nguyên thân nói thẳng là ái mộ Mạc Nhiên ca ca.

Lúc ấy Thái Hậu đáp ứng nguyên thân, chỉ là không bao lâu sau, nguyên thân đã bị Lăng phụ đưa đến nơi của Thác Bạt Thành rồi!

Lăng Vu Đề suy đoán, lúc ấy Thái Hậu đáp ứng nguyên thân, chỉ là muốn trấn an nguyên thân thôi.

Phải biết rằng, lúc ấy nguyên thân thật sự là quá ầm ĩ! Hoàng cung thiếu chút nữa bị nàng ấy phá đi!

Chẳng qua lần này, khẳng định đáp án của Lăng Vu Đề là không giống vậy: "Người ái mộ thì không có, nhưng nếu mà có, thì không cần Thái Hậu ngài làm chủ, Đề Nhi sẽ tự mình trói hắn về nhà!"Mọi người, trừ bỏ Mẫn phu nhân, thì đối với câu trả lời của Lăng Vu Đề có chút không dám tin tưởng.

Các nàng hoàn toàn không nghĩ tới Lăng Vu Đề sẽ trả lời như thế này!

Thái Hậu cũng ngẩn người, sau đó vẫn cười như cũ nhìn Lăng Vu Đề, cô gật đầu: "Được! Không hổ là nữ nhi Lăng gia!"

Lăng Kỳ An một bên thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Tỷ tỷ đúng là dã man!"

Lăng Vu Đề trợn mắt nhìn Lăng Kỳ An: "Đệ nói tỷ tỷ cái gì?! Cẩn thận ta mách lại chuyện của đệ đó!"

Lăng Kỳ An rụt rụt cổ, ngoan ngoãn câm miệng......

Nếu Lăng Vu Đề buông bỏ Khúc Mạc Nhiên, Thái Hậu cũng cao hứng!

Khúc Mạc Nhiên không phải con trai của bà, nếu bà an phận thủ thường, Khúc Mạc Nhiên sẽ vẫn để lại chức vị Thái Hậu này.

Nhưng bà không muốn! Nếu ngồi trên địa vị đó mà không phải con trai của bà! Thì tuyệt đối cũng không thể là Khúc Mạc Nhiên!

Cho nên Thái Hậu trợ giúp Lăng phụ, Lăng phụ nói, chờ ông đoạt vị thành công, bà sẽ là Thái Hậu như cũ!

Bà cũng không phải người có dã tâm, chỉ là nhìn thấy Khúc Mạc Nhiên, trong lòng bà liền phát hận!

Hậu cung, không thấy được khói thuốc súng chiến trường. Con trai của bà, đã không thể còn nói chuyện được nữa, đã hy sinh trên chiến trường!

Mà đầu sỏ giết chết nhi tử bà, chính là mẫu phi của Khúc Mạc Nhiên!

Bà hận nhất chính là kẻ ngồi trên ngôi vị hoàng đế! Cái này làm sao mà bà có thể cam tâm! Sao có thể cam tâm!

Chấp niệm như vậy, làm Thái Hậu cho dù chết, cũng không muốn thấy Khúc Mạc Nhiên toại nguyện!

Đối với Lăng Vu Đề, bà thiệt tình yêu thương!

Bà mới hỏi Lăng Vu Đề, chủ yếu là nghĩ, đáp ứng cô trước, để trấn an cô.

Thái Hậu biết, kế hoạch của Lăng phụ là giấu Lăng Vu Đề đi.

Chờ hết thảy đi qua, Khúc Mạc Nhiên đã chết, tự nhiên Lăng Vu Đề sẽ từ bỏ.

Nếu hiện tại Lăng Vu Đề đã chết tâm với Khúc Mạc Nhiên, vậy tất nhiên là quá tốt!

Tiệc mừng thọ này bắt đầu lúc chính ngọ, toàn bộ Từ Ninh Cung, chỉ có thể nghe được tiếng Lăng Vu Đề nói chuyện, cùng tiếng Thái Hậu thoải mái cười to.

Đến chính ngọ, tiệc mừng thọ chuẩn bị bắt đầu, mọi người theo kiệu Thái Hậu cùng hướng tới Hạc Khánh điện - nơi tổ chức tiệc mừng thọ.

Vừa mới đến cửa đại điện, liền đụng phải Khúc Mạc Nhiên.

Đây là lần đầu tiên từ khi Lăng Vu Đề đi vào thế giới này, nhìn thấy nam chủ Khúc Mạc Nhiên.

Long bào trên thân, ngũ quan cương nghị tuấn lãng, đại khái cao khoảng một thước tám.

Ánh mắt thâm trầm mang theo khí phách đặc trưng của quân vương, chỉ là đứng ở nơi đó, mà cảm thấy được cảm giác quân lâm thiên hạ.

Lăng Vu Đề không ngăn được mà cảm thán, quả nhiên không hổ là nam chủ nha!

Nhìn thấy Thái Hậu, Khúc Mạc Nhiên dừng chân, hắn quay mặt hướng kiệu của Thái Hậu ôm quyền khom lưng: "Bái kiến mẫu hậu!"

Trong giọng nói, phảng phất đều mang theo tình cảm như với mẫu thân chính mình.

Thái Hậu gật đầu, khóe miệng đều là ý cười, nhưng nhìn thì cũng không mất uy nghiêm của Thái Hậu, lại không mất vẻ hiền lành: "Ừ, Hoàng Thượng cũng tới rồi!"

Lăng Vu Đề hơi hơi cúi đầu, bĩu môi, người hoàng gia, mỗi người đều có thể đoạt được giải Oscar rồi!

Rõ ràng là hận đối phương đến không thể lập tức giết chết, mà lại có thể mở miệng cười tươi như vậy.

"Vâng! Mẫu hậu cùng nhi tử cùng vào đi!"

Thái Hậu gật gật đầu, bàn tay đặt lên mu bàn tay của ma ma bên người, bước xuống kiệu.