Công Lược Nam Phụ

Chương 210: Công lược gian thần Tả tướng (21)




Edit: Aya Shinta

Bằng không Lăng Vu Đề thật muốn đố kị vô cùng!

Mông Nguyên ở một bên sớm đã bị sự dịu dàng vào lúc này của Đoan Mộc Thanh Duyệt làm cho mù mắt, y cũng không biết rằng Đoan Mộc Thanh Duyệt đang nhìn Lăng Vu Đề mà nghĩ đến người khác.

Thế nên dưới góc nhìn của Mông Nguyên đầu óc giản đơn này, chủ tử nhà mình coi trọng Lăng Vu Đề!

Nghĩ như vậy, trong nháy mắt, Mông Nguyên mừng phát khóc!

Y theo chủ nhân mười năm! Vẫn hy vọng có một ngày nào đó, chủ nhân có thể thành gia lập thất.

Bây giờ nhìn lại, ngày đó, rốt cục cũng "không xa" rồi đúng chứ?

Lại vừa đi vừa nghỉ ngơi ở bên ngoài một hồi lâu, đại khái cũng khoảng một tiếng thì Hoàng Đế trở lại.

"Chúng ta cũng trở về đi thôi." Đoan Mộc Thanh Duyệt nói, dù sao Hoàng Đế cũng đã trở lại.

Lăng Vu Đề gật đầu, theo Đoan Mộc Thanh Duyệt trở về trong lán.

Đại khái sắp trưa, Lăng Mộ Lam cùng Hướng Dĩ Thần mới trở về.

Nàng tính rằng Đoan Mộc Thanh Duyệt cũng sắp phát bệnh...

Hôm nay Hoàng Đế săn một con hươu sao thành niên, có vẻ y rất cao hứng.

Rốt cuộc thì so với đệ đệ Hướng Dĩ Thần văn võ song toàn nhà mình mà nói, hiển nhiên giá trị vũ lực của Hoàng Đế không quá cường hãn.

Nam chủ rất lợi hại, y săn được một con hổ cùng một con gấu mới trưởng thành, cùng với một ít động vật nhỏ khác!

Lăng Vu Đề biết, con hổ kia chính là nguyên nhân cho lần đầu tình cờ gặp gỡ giữa Lăng Mộ Lam cùng Hướng Dĩ Thần.

Quán quân hội săn thú lần này tất nhiên chính là Hướng Dĩ Thần.

Lúc này hoàng đế đã có lòng kiêng kỵ với năng lực viễn siêu của Hướng Dĩ Thần, cho nên chỉ ban thưởng cho Hướng Dĩ Thần một ít vàng bạc.

Cơm trưa, hoàng đế sai ngự trù làm tiệc nướng.

Những con thỏ, dê, lợn rừng, còn có con hươu sao săn được, tất cả đều nướng.

Hội săn thú kéo dài cho đến bữa tối vào buổi chiều, Hoàng Đế mới cùng những nhóm thần tử trở về hành cung.

Trở lại Hải Đường uyển, Lăng Vu Đề rất buồn bực, vô cùng buồn bực!

"Làm sao vậy?"

Đoan Mộc Thanh Duyệt ngồi ở bên bếp lò xem thẻ tre liếc mắt nhìn Lăng Vu Đề một cái.

Lăng Vu Đề lắc đầu: "Không có gì."

Cô có thể nói cô buồn bực chuyện tại sao hôm nay Đoan Mộc Thanh Duyệt không có phát bệnh hay sao?!

Không thể đúng không?

Chẳng qua, rốt cuộc là vì sao cơ chứ?

Ngẫm nghĩ một chút, Lăng Vu Đề đi đến bên người Đoan Mộc Thanh Duyệt rồi ngồi xuống: "A Duyệt, để ta bắt mạch giúp ngươi đi?"

Mạch tượng của người khác thì cô không rành lắm, nhưng mạch tượng của Đoan Mộc Thanh Duyệt thì Hoa Giác đã đặc biệt dạy cô rồi!

Đoan Mộc Thanh Duyệt không có cự tuyệt, trực tiếp giơ tay đưa cho Lăng Vu Đề. Xem mạch xong, Lăng Vu Đề mới hoàn toàn thông suốt.

Phải rồi! Trong cốt truyện, bởi vì không có Hoa Giác, Mông nguyên lại vụng về, cho nên Đoan Mộc Thanh Duyệt mới phát bệnh!

Lúc này đây có cô dốc lòng chiếu cố, không phát bệnh mới bình thường đấy chứ!

Không phát bệnh cũng là chuyện tốt! Chính Hoa Giác đã nói, mỗi lần Đoan Mộc Thanh duyệt phát bệnh thì chứng tỏ sức khỏe của hắn lại kém đi vài phần. Mà thọ mệnh, cũng ngắn lại vài phần!

Cho nên, không phát bệnh mới tốt!

Nhìn ý cười trên nét mặt Lăng Vu Đề, Đoan Mộc Thanh Duyệt có chút khó hiểu: "Cười cái gì?"

"Vui vẻ ấy mà! Mạch tượng của A Duyệt tương đối vững vàng, chứng tỏ ta chiếu cố thích đáng! Như vậy chờ Hoa tiên sinh trở lại thì sẽ dạy ta y thuật mới!"

Đoan Mộc Thanh Duyệt nhướng mày: "Ngươi rất thích học y?"

Lăng Vu Đề gật đầu: "Phải, học một ít y thuật, về sau cho dù không có Hoa tiên sinh ở bên người A Duyệt giống như bây giờ, ta cũng có thể chiếu cố A Duyệt thật tốt!"

Được rồi, thực ra cô muốn học một chút y thuật, khi đến các thế giới khác cũng có thể dùng......

Chỉ là cô không thể nói như vậy! Cho nên chỉ có thể lừa Tả tướng đại nhân vô tội mà thôi ~

Trong lòng Đoan Mộc Thanh Duyệt ấm áp, ai lại không muốn có người toàn tâm toàn ý chỉ suy nghĩ cho hắn đâu!

Lăng Vu Đề có thể làm được như vậy, hắn thật sự rất vừa lòng!

Đoan Mộc Thanh Duyệt vừa lòng, tất nhiên kết quả chính là tăng thêm 5 điểm hảo cảm!

Lăng Vu Đề cúi đầu, che dấu vui sướng trong đáy mắt.

55 điểm hảo cảm, thực tốt!

"Một khi đã như vậy, chờ Hoa Giác trở lại, để cho Hoa Giác truyền thụ y thuật của hắn cho ngươi đi."

"Thật sao?! Cảm ơn A Duyệt!"

Có Đoan Mộc Thanh Duyệt nói vậy, Hoa Giác tử trung nhất định sẽ dốc lòng dạy dỗ!

Thật tốt quá, chờ cô học y thuật, đến các thế giới khác cũng có chỗ lợi không phải hay sao!

"Ta mệt rồi, theo ta một ngày, ra ngoài đi dạo đi." Đoan Mộc Thanh Duyệt đứng lên, vừa đi tới giường, vừa nói với Lăng Vu Đề.

Lăng Vu Đề gật đầu: "Vậy ta ra ngoài đi dạo!"

Chờ Đoan Mộc Thanh duyệt nằm trên giường rồi, Lăng Vu Đề mới rời khỏi phòng hắn.

Cô ra Hải Đường uyển, chuẩn bị đến hoa viên trong hành cung đi một chút.

Lúc sáng, khi tới phòng ăn để lấy nguyên liệu thì cô có đi ngang qua hoa viên hành cung, tuy không có đi vào nhưng lại nhìn thấy mai trong đó nở rất đẹp.

Tục ngữ có nói: Không phải oan gia thì không gặp nhau?

Lăng Vu Đề khéo cũng như không, đụng phải Lăng Mộ Lam ở trong hoa viên.

Bên người nàng còn có Hướng Dĩ Thần.

Lăng Vu Đề liếc mắt một cái thì đã thấy Lăng Mộ Lam, vốn dĩ cô muốn quay đầu rời đi. Kết quả Lăng Mộ Lam nhìn lại đây, vừa lúc liền đối diện với ánh mắt của cô.

Lúc này quay đầu thì mất mặt quá thể!

Vậy nên Lăng Vu Đề dừng một chút rồi tiếp tục đi về phía trước, Lăng Mộ Lam cùng Hướng Dĩ Thần cũng đi về phía cô.

Hướng Dĩ Thần là Vương gia nên Lăng Vu Đề gặp y thì đương nhiên cần phải hành lễ.

Cho nên khi đến gần, Lăng Vu Đề liền nhún người hành lễ với Hướng Dĩ Thần: "Bái kiến Vệ vương điện hạ."

"Ừ, miễn lễ đi!"

Chất giọng của Hướng Dĩ Thần rất có từ tính, nhu hòa, giống như con người của y vậy, bề ngoài thoạt nhìn như một công tử lễ độ.

"Tạ Vệ vương điện hạ!"

Lăng Vu Đề vừa mới chuẩn bị đứng thẳng lên, đột nhiên thấy mặt mình chợt lạnh ——

Cô theo bản năng mà giơ tay đi che mặt, sau đó mắt trừng lấy Lăng Mộ Lam đang cần khăn che mặt của cô trong tay: "Lăng đại tiểu thư làm gì vậy?!"

Hướng Dĩ Thần ở một bên cũng bị hành động của Lăng Mộ Lam làm cho kinh ngạc một chút.

Ánh mắt Lăng Mộ Lam lóe lên tia giảo hoạt, cứ việc động tác của Lăng Vu Đề nhanh, nhưng nàng vẫn nhìn thấy vết đao trên mặt Lăng Vu Đề.

Ha ha... Lần này, nàng có thể khẳng định trăm phần trăm, nữ tử gọi là Đoan Mộc Thanh Nhã này chính là Lăng Vu Đề!

Có điều: "Xin lỗi, Đoan Mộc cô nương, Mộ Lam không cẩn thận kéo phải khăn che mặt của ngươi!"

Coi như nàng ta nhận ra thì thế nào, nơi này còn có Hướng Dĩ Thần ở đây này, cho nên nàng ta chỉ có thể làm bộ trong lúc vô tình kéo phải khăn che của Lăng Vu Đề.

Lăng Mộ Lam ra vẻ áy náy nói chuyện, liền cầm khăn che mặt đến gần Lăng Vu Đề: "Để Mộ Lam mang lên cho ngươi nào!"

Không chờ Lăng Vu Đề đồng ý hoặc là từ chối thì Lăng Mộ Lam đã tiến lên, nàng vừa đeo khăn che mặt cho Lăng Vu Đề, vừa ghé tới bên tai Lăng Vu Đề: "Muội muội ngoan của ta, đừng trốn nữa, ta đã bắt được ngươi rồi!"

Lăng Vu Đề bị âm thanh lạnh rờn như cô hồn dã quỷ này làm cho toàn thân nổi một tầng da gà.

"Lăng đại tiểu thư nói cái gì?! Ngươi gọi ai là muội muội thế?! Đừng có nhận loạn thân thích, bị Tả tướng đại nhân nhà ta biết được thì ngươi sẽ có quả gì mà ăn đây! Còn bắt được ta? Chắc muội muội của ngươi có thâm cừu đại hận gì với ngươi nhỉ?! Xì -- "