Công Lược: Nhật Ký Thượng Vị Của Nữ Phụ

Chương 188: Đồ Nhi, ngươi không ngoan (24)




Hạ Hàm Trần thấy Nhan Dương gọi, lúc sau, mới chậm rãi tới muộn.

"A Trần, ngươi không sao chứ?"

Vân Y tỉnh lại, Hạ Hàm Trần nghe tin cũng không kinh hỉ, mà nhẹ nhõm thở dài một hơi.

Nếu Vân Y cứ như vậy mà chết, đến lúc đó, hắn tìm ai báo thù?

Trong mấy tháng Vân Y hôn mê, Hạ Hàm Trần càng ngày càng lo lắng, mà đối Vân Y, lại nhiều thêm một tia áy náy.

Cho nên, trong mấy tháng, độ hảo cảm cũng bay lên vèo vèo...... hiện tại đã là -20 hảo cảm.

Có điều, Vân Y vừa tỉnh lại đã đi tìm hắn hỏi chuyện, nếu nói trong lòng hắn không có ấm áp cùng cảm động thì hẳn là nói dối rồi.

【 đinh -- độ hảo cảm công lược +5, tổng độ hảo cảm -15, ký chủ, rất tuyệt. 】

Ở biết được hảo cảm đã xoát tới rồi -15, Vân Y cảm thấy bị thương lần này cũng khá đáng giá đi.

"Đúng rồi, ta hôn mê bao lâu?" đừng bảo là nằm liệt giường tận sáu bảy năm đi? Như vậy nàng sẽ khóc chết mất.

"Năm tháng."

Năm tháng này Hạ Hàm Trần lấy bộ dáng Huyết Lang chưa hóa hình đi lại khắp nơi, ước chừng bị người trong Yêu tộc, nhạo báng đến chán chê rồi.

"Vậy mà nằm tận năm tháng...... A Trần, ta đột nhiên nhớ tới, ta có biện pháp cho ngươi nhanh chóng hóa hình." Vân Y như là đột nhiên nhớ tới, vẻ mặt bừng tỉnh.

Hạ Hàm Trần kích động nhảy dựng lên, "Cái gì cái gì? Có cách gì?"

"Ngày mai, ta liền giúp ngươi hóa hình." Vân Y biểu tình giống như đang làm ra một cái quyết định to lớn thận trọng, khiến Hạ Hàm Trần cho rằng, biện pháp này tuyệt đối là một loại phù chú hay thủ quyết rất ít nhân tài có thể biết được, gật gật đầu, không mở miệng.

Phải nói thêm Hạ Hàm Trần này sau năm tháng ngắn ngủi vậy mà càng trưởng thành, càng biết che dấu tâm tư, đặc biệt là tâm tư báo thù, cũng không còn hiển hiện trên mặt hắn.

Vân Y cũng không ngây thơ cho rằng, Hạ Hàm Trần thật sự buông xuống cừu hận.

Có lẽ hắn ở ngoài mặt, chỉ sợ, đang muốn làm mình buông lỏng cảnh giác đi?

"Y Y." Nhan Dương tiến vào, là trong tay, mang theo một chén thuốc.

"Tới, uống thuốc." Nhan Dương không muốn biết Vân Y cùng Hạ Hàm Trần nói cái gì, hắn sợ chính mình sẽ đau lòng.

Cho nên, cũng chỉ có thể giả vờ không biết, vẻ mặt cười tủm tỉm, còn tâm......

"Đây là cái gì?" Vân Y có chút ghét bỏ mà nhìn chén thuốc trước mắt, cái hương vị này nàng không ưa tí nào!

"Thuốc, bổ sung yêu lực." Nhan Dương cũng sẽ không tùy ý Vân Y đạp hư thân thể của mình, cái khác có thể không làm, nhưng thuốc nhất định phải uống.

Bởi vì...... Đây chính là hắn tự mình làm cho nàng.

Vân Y thấy Nhan Dương kiên trì, nàng cũng không có phản kháng, tiếp nhận chén thuốc, uống một hơi cạn sạch.

"Đúng rồi, A Dương, nơi này là chỗ nào?" Nhìn bốn phía kim bích huy hoàng, đừng nói là chỗ Nhan Dương đi?

"Cung điện của ta." Nhan Dương không biết suy nghĩ trong lòng Vân Y, hồn nhiên đáp lời.

Đù má, quả nhiên, thổ hào chính là thổ hào.

Cung điện, kim bích huy hoàng, so với nhà gỗ nhỏ của nàng, thật sự khác nhau một trời một vực.

Cũng không biết, Nhan Dương tiểu tử này phải chăng thích bị ngược, mới có thể suốt ngày chạy đến chỗ nàng đòi ở nhờ.

"Vậy ta cũng không nên  ở lại nơi này mãi, tùy tiện an bài phòng cho ta là được rồi." 

"Không cần, ngươi cứ ở lại đây đi." Nhan Dương kiên trì, nơi này mới là  thích hợp nhất với Y Y, những chỗ khác, đều quá đơn sơ.

Này, điện hạ, ngươi cứ để đàn bà con gái chưa chồng như ta trong tẩm cung, thật sự ổn sao?